Trùng Sinh 1983: Bắt Đầu Từ Việc Giành Lại Gia Sản - Chương 507: Mục Tiêu Thứ Hai Hoàn Thành
Cập nhật lúc: 2026-02-21 17:20:50
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hoa Nhân Trí Nghiệp rút lui khỏi cuộc cạnh tranh, Lục Gia Hinh mua hai tòa nhà với giá cao hơn 5%, khi ký hợp đồng, cô vui đến mức mắt mày cong tít.
Nhiếp Trạm bộ dạng của cô, nhịn : “Lúc mua Tòa nhà Hoành Ký, cũng thấy em vui như ?”
Cái đó giống .
Lục Gia Hinh : “Em tự đặt cho ba mục tiêu, mục tiêu thứ nhất là thực hiện tự do tài chính hai mươi tuổi, mục tiêu thứ hai là trở thành bà chủ cho thuê nhà ba mươi tuổi. Ba mục tiêu bây giờ thành hai, thể vui chứ!”
“Vậy mục tiêu thứ ba thì ?”
Lục Gia Hinh nghiêng đầu, rạng rỡ như hoa: “Mục tiêu thứ ba, là sống một cuộc đời vui vẻ, hạnh phúc.”
Mục tiêu thứ ba, chỉ khi cô nhắm mắt xuôi tay mới thể kết luận .
Nhiếp Trạm : “Hâm Hâm Trí Nghiệp đến nay, dự trữ đất đai chi 2,3 tỷ, mua cửa hàng và căn hộ cao cấp chi hơn bảy trăm triệu, bây giờ hai tòa nhà lớn chi 800 triệu, bắt đáy cổ phiếu chi 1 tỷ, bên Hồng Kông cần đầu tư nữa chứ?”
Lục Gia Hinh mặt liền xị xuống, : “Còn một tòa chung cư cao cấp đang đàm phán, tiền kiếm ở Hồng Kông vẫn đủ. Tiền thật bền, xem vẫn kiếm thêm.”
Nhiếp Trạm sắc mặt đổi, hỏi: “Em còn đầu tư tài chính nữa ?”
Lục Gia Hinh gật đầu: “Em nghĩ chỉ Nikkei sẽ còn tăng, tiếp tục mua . Vốn để ở Tinh Thành và đảo quốc đủ, em định chuyển mỗi nơi một trăm triệu đô la Mỹ qua.”
Cô nhớ điểm cao nhất của chỉ Nikkei là gần 40000, nên tiếp tục mua chắc chắn sẽ lãi. Đợi đến 38000 thì dừng , đó rút bộ vốn đầu tư ở đảo quốc về. Vì chỉ Nikkei sụp đổ, kinh tế đảo quốc rơi suy thoái, nên chuyển sang đầu tư ở những nơi khác.
Nhiếp Trạm cũng cho rằng chỉ Nikkei sẽ tiếp tục tăng, nên phản đối nữa, chỉ : “Chỉ dùng tiền để đầu tư, những thứ khác động đến nữa. Muốn tài sản tăng trưởng định, vẫn ăn thực tế.”
Lục Gia Hinh cũng đồng tình: “Biết . Đợi Tết Nguyên tiêu năm em sẽ ngoan ngoãn , còn hai tháng cuối cùng em chơi cho .”
Nghe Nhiếp Trạm cô du lịch, bèn hỏi cô định .
Lục Gia Hinh : “Đầu tiên đến Provence, điểm dừng thứ hai vẫn nghĩ , đến lúc đó tính!”
Đây chính là lợi ích của việc tiền, cần lo về tiền, thời gian thì đó.
Nhiếp Trạm : “Vậy em cứ đến Provence , vài ngày nữa sẽ đến tìm em.”
Hai lâu cùng du lịch, cũng nên cho một kỳ nghỉ. Cấp cũng tài giỏi, vắng một tuần vấn đề gì lớn.
“Được ạ, thất hứa nữa nhé.”
Nhiếp Trạm dám đảm bảo nữa.
Ngày hôm Lục Gia Hinh đang xem báo tài chính, Vu Mỹ Đồng gọi điện đến mời cô ăn ở Phúc Lâm Môn: “Em gọi cho chị Thi Mộng và Tâm Ngữ , họ đều đồng ý.”
Lục Gia Hinh “hử” một tiếng hỏi: “Cô nhận tiền thưởng ?”
Ngũ Phúc Châu Báu do Nhiếp Trạm quản lý, Lục Gia Hinh can thiệp nên tình hình công ty.
Vu Mỹ Đồng : “Bản thiết kế của đoạt giải, công ty thưởng cho ba mươi nghìn đồng. vui nhất là ba đồng ý cho về nhà. Hôm nay về nhà, phát hiện những món trang sức của vẫn còn nguyên.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-1983-bat-dau-tu-viec-gianh-lai-gia-san/chuong-507-muc-tieu-thu-hai-hoan-thanh.html.]
Những món trang sức của cô một giá trị, như một sợi dây chuyền sapphire lúc mua hơn hai trăm nghìn, bây giờ bán hai trăm nghìn thành vấn đề.
Lục Gia Hinh hiểu tại cô phấn khích như , những món trang sức đó cũng trị giá cả triệu! Nghĩ đến việc cô bây giờ mê mẩn nhà cửa, Lục Gia Hinh : “Cô định bán hết trang sức để mua nhà chứ?”
Vu Mỹ Đồng ha hả: “Gia Hinh, cô đúng là tri kỷ của ! trang sức ba tặng tiện đem bán, chỉ thể bán những món tự mua và Phù Diệp tặng.”
“Phù Diệp vị hôn thê , còn giữ trang sức tặng cũng thích hợp, ba cũng sẽ gì.”
Lục Gia Hinh chút thắc mắc: “Cô cẩn thận một chút, ba cô đột nhiên tha thứ cho cô, ý định gả cô liên hôn.”
Vu Mỹ Đồng cô đoán sai : “Lão bản, cũng là nhờ cô, cô vì bênh vực mà để Vạn Sinh Địa Sản hủy hợp tác với nhà họ Giản. Bây giờ cô trở thành nữ tỷ phú Hồng Kông, ba thấy giá trị. Lần thiết kế của đoạt giải, ông liền thuận nước đẩy thuyền bảo gọi về nhà ăn cơm.”
Nói xong, cô vui vẻ : “Hôm nay mang những món trang sức đó đến tiệm đồ cũ, bán hơn tám trăm nghìn, trong đó hơn sáu trăm nghìn là trang sức Phù Diệp tặng. Nói , đúng là hào phóng.”
Sợi dây chuyền sapphire đó là Phù Diệp tặng, trong đó một chiếc vòng tay Van Cleef & Arpels bán giá cao hơn giá gốc năm nghìn. Phải , mắt của đàn ông thật .
“Chuẩn mua nhà gì?”
Vu Mỹ Đồng : “ định mua hai căn nhà, một căn hộ độc một phòng ngủ một phòng khách, căn còn mua loại hai phòng ngủ. Một phòng tự ở, hai căn còn đều cho thuê.”
Lục Gia Hinh cho rằng kế hoạch của cô , nhưng điều cần vẫn : “Cô tiền mua nhà là chuyện , nhưng tuyệt đối đừng đầu cơ nhà đất, một khi bất động sản sụt giá mạnh sẽ phá sản đấy.”
Vu Mỹ Đồng kinh ngạc: “Thị trường nhà đất cũng sắp sụt giá mạnh ? Vậy tạm thời mua nữa.”
“Không , thị trường nhà đất bây giờ chỉ giảm một chút, theo xu hướng hiện tại sẽ sớm tăng trở . Chỉ là thị trường nhà đất cũng giống như thị trường chứng khoán, tăng giảm, một khi sụt giá mạnh hậu quả cô gánh nổi .”
Nghe thị trường nhà đất sắp sụt giá mạnh, Vu Mỹ Đồng liền yên tâm: “ chắc chắn đầu cơ nhà đất, vốn đó. Gia Hinh, nếu cô đầu tư cổ phiếu thì cho theo với, để kiếm chút tiền lẻ.”
Lục Gia Hinh cho cô những cổ phiếu mua: “Những cổ phiếu cô thể nắm giữ lâu dài, tiền nhàn rỗi thì mua, giảm giá cũng cần sợ, sẽ sớm tăng trở .”
“Được, tiền nhàn rỗi sẽ mua những cổ phiếu cô giới thiệu.”
Buổi trưa, Lục Gia Hinh đang ngủ say, đột nhiên một tiếng gõ cửa dồn dập cô tỉnh giấc. Cô tỉnh dậy liền mặc quần áo mở cửa, việc gì quan trọng sẽ đến gọi cô giờ .
Nghiêm Dật Quân đang đợi ngoài cửa, thấy cô liền : “Lão bản, Cảnh ca tìm thấy Lãnh Võ, chỉ là Lục Gia Kiệt ở cùng . Lão bản, Cảnh ca hỏi bước tiếp theo gì?”
“Lãnh Võ ở ?”
Nghiêm Dật Quân : “Hắn bây giờ ở Ulaanbaatar, kinh doanh và rượu. , còn lấy vợ ở đó. Lão bản, e rằng năm của cô lành ít dữ nhiều.”
Nói là để Lục Gia Hinh chuẩn tâm lý nhất. Lãnh Võ lừa Lục Gia Kiệt qua đó, rõ ràng là ý định nuốt trọn lô hàng.
Lục Gia Hinh mặt biểu cảm, lạnh nhạt : “Anh năm của mà c.h.ế.t, bọn chúng đừng hòng thoát một ai.”
Nghiêm Dật Quân cũng ngạc nhiên, những kẻ bắt cóc cô đây đều trừng phạt, Lãnh Võ tay độc ác như , kết cục sẽ hơn bọn Cường ca.
Lục Gia Hinh : “Bảo lão Cảnh theo dõi , những việc khác cần lo, sẽ cử .”
“Vâng.”