Trùng Sinh 1983: Bắt Đầu Từ Việc Giành Lại Gia Sản - Chương 501: Phú Bà Hinh
Cập nhật lúc: 2026-02-21 17:20:46
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lục Gia Hinh đến Thâm Quyến, đưa Cố Tú Tú đến hải quan, đó tìm Tô Hạc Minh.
Hai hẹn ở một khách sạn lớn, gặp mặt Tô Hạc Minh gọi: “Gia Hinh… , thể gọi em là em gái Gia Hinh nữa, gọi là phú bà Hinh.”
Cái gì mà lộn xộn thế , Lục Gia Hinh lạnh mặt : “Anh mà còn dám đặt biệt danh cho em nữa, em sẽ chặn , liên lạc nữa.”
“Ây da, phú bà Hinh tiền trở mặt nhận quen, thế đạo , lòng như xưa nữa !”
Lục Gia Hinh nhịn : “Đừng trò nữa, mau gọi món , em đói .”
Nghe , Tô Hạc Minh trêu chọc cô nữa, vội vàng gọi món. Đợi phục vụ ngoài, mới hỏi: “Phú bà Hinh, em kiếm bao nhiêu tiền?”
“Còn gọi thế nữa là em trở mặt đấy?”
Tô Hạc Minh đổi giọng: “Em gái Gia Hinh, em kiếm bao nhiêu? Anh trai trừ thuế và phí thủ tục em kiếm hơn 150 triệu. Đây là dối ? Em kiếm hơn 3 tỷ chứ gì?”
Lục Gia Hinh quá coi trọng tiền bạc, hơn nữa chuyện cũng giấu , cô : “Kiếm hơn 4 tỷ. Số tiền dùng để tích trữ đất đai và mua bất động sản, bây giờ chắc cũng tiêu gần hết .”
Tô Hạc Minh 3 tỷ là một phỏng đoán táo bạo, ngờ còn nhiều hơn thế. Anh kinh ngạc: “Gia Hinh , bây giờ nghèo đến mức sắp ăn xin , em cứu tế !”
Lục Gia Hinh bật thành tiếng, đúng là cao thủ trò: “Được, đợi lúc ăn xin, em sẽ mỗi ngày bố thí cho một bát cơm, đảm bảo để c.h.ế.t đói.”
Tô Hạc Minh cũng nhịn : “Gia Hinh, thật nhé, nhập dây chuyền sản xuất mới, dây chuyền sản xuất tiên tiến nhất hiện nay cần hơn mười tám triệu. Anh với trai , chịu đầu tư, Gia Hinh, em thể đầu tư ?”
“Là đồng đô la Hồng Kông?”
“Đô la Hồng Kông. Gia Hinh, mở rộng dây chuyền sản xuất để tăng năng suất. Em yên tâm, đảm bảo sẽ để em kiếm tiền.”
Lục Gia Hinh lắc đầu: “Em tham gia ngành điện t.ử, cũng ý định tham gia.”
Thấy ánh mắt thất vọng của Tô Hạc Minh, Lục Gia Hinh : “Em đầu tư, nhưng thể cho vay mười triệu đô la Hồng Kông, tám triệu còn tìm trai mà lấy.”
Tô Hạc Minh mừng rỡ như ban ơn: “Em tin tưởng đến ?”
Lục Gia Hinh quen nhiều năm, trông vẻ cà lơ phất phơ, nhưng một khi việc gì thì sẽ dốc hết tâm sức. Nhìn nhà máy điện gia dụng là , những năm qua quản lý ngăn nắp. Tuy thỉnh thoảng chút rắc rối, nhưng chung vấn đề gì lớn.
“Nói gì , em bao giờ tin tưởng ?”
Tô Hạc Minh suy nghĩ một lúc bật . Tuy mỗi gặp mặt Gia Hinh đều châm chọc , nhưng đó đều là những lời đùa giỡn giữa bạn bè, thực chất bao giờ coi thường . Không giống như những họ hàng trong nhà và những nhà họ Tạ, luôn chỉ tay năm ngón, nọ về .
Anh nâng chén bàn, cảm động : “Gia Hinh, lời cảm ơn nhiều, tất cả đều ở đây.”
Lục Gia Hinh nể mặt uống cạn chén .
Trong lúc ăn cơm, Lục Gia Hinh vận chuyển một lô hàng qua Hồng Kông: “Ba em đưa hết những món đồ cất giữ cuối cùng cho em, tổng cộng sáu món, ngày sẽ đến, những món đồ tích góp ở Cổ Đô đang đường. Đồ đạc cứ gửi tạm ở chỗ , đợi đến đủ thì giúp em vận chuyển đến Hồng Kông.”
“Ối chà,” Tô Hạc Minh hỏi: “Ba em đưa hết đồ cất giữ cho em ? Mặt trời mọc đằng tây ?”
Nói xong, lộ vẻ cảnh giác: “Gia Hinh, bây giờ em kiếm nhiều tiền như , còn danh hiệu nữ phú bà một Hồng Kông, đề phòng một chút. Bây giờ em kết hôn, con, lỡ chuyện gì thì đều lợi cho ông cả.”
Lục Gia Hinh thừa kế ngoài ý , Lục Hồng Quân là thừa kế hàng đầu. Với cái lão già háo sắc đó, đến lúc đó đổi phụ nữ chắc còn nhanh hơn quần áo.
Lục Gia Hinh thật sự quan tâm : “Trước đây ông định dựa cháu trai, nhưng bây giờ phát hiện cháu trai và cháu cố đáng tin cậy như , nên hòa giải với em.”
“Còn về tài sản, cái cần lo. Em lập di chúc từ , nếu chuyện gì thì bộ tiền sẽ quyên góp cho đất nước, ủng hộ sự nghiệp hàng của quốc gia và giúp đỡ những đứa trẻ mồ côi cha .”
Di chúc của cô chỉ đơn giản là một câu quyên góp tiền cho đất nước, mà còn quy định rõ ràng về mục đích sử dụng. Còn về việc bao nhiêu thực hiện, cô nhắm mắt xuôi tay , quản nhiều như . bây giờ tiền nhiều , lên kế hoạch .
Tô Hạc Minh cho rằng đây cũng là một cách, ngăn chặn những kẻ dòm ngó tài sản: “Dù lập di chúc cũng vẫn đề phòng, dù lòng khó đoán.”
Dừng một chút, : “Anh lúc em ở đây, công ty của em dùng tiền lớn đều thông qua Nhiếp Trạm, Gia Hinh, em quá tin tưởng .”
Lục Gia Hinh : “Nhiếp Trạm coi như là cố vấn kinh tế riêng của em, một nửa tiền của em là do giúp em thao tác.”
“Anh cần lo cho . Nhiếp Trạm cũng giống , cho rằng tiền đủ dùng là , quá nhiều tiền cũng chỉ là những con . Nếu em thúc giục, bây giờ vẫn như , cầu công nhưng cầu .”
Khi bắt đầu quản lý Vạn Sinh Địa Sản, thực mục tiêu lớn lao, cho rằng giữ nguyên hiện trạng là , vì Vạn Sinh Địa Sản phát triển chậm. Bây giờ thì khác, đuổi kịp bốn nhà phát triển bất động sản lớn. Có sự giúp đỡ của cô, đây là chuyện sớm muộn.
Tuy Lục Gia Hinh khuyên nên quản lý Vạn Sinh Địa Sản, nhưng trong lòng cô rõ, Nhiếp Trạm sẽ , và Nhiếp lão gia t.ử cũng thể thu hồi cổ phần. Lý do đơn giản, Nhiếp Kính Văn gánh nổi trách nhiệm , và hội đồng quản trị cùng các cổ đông cũng sẽ chấp nhận. Nếu dám , Vạn Sinh Địa Sản sẽ sớm đổi chủ. Chuyện như ở Hồng Kông hiếm.
Cô là Nhiếp Trạm lấy lùi tiến, để nhà họ Nhiếp đừng suốt ngày lải nhải nữa. cô cũng nhận , Nhiếp Trạm đối với khác kiên nhẫn, chiều chuộng, nhưng đối với Nhiếp lão gia t.ử bao dung. Cô cũng hiểu, cha từ nhỏ quan tâm, ông nội nuôi lớn, tình cảm khác biệt. tình cảm dù sâu đậm, cứ giày vò như thì chút tình cảm ông cháu đó cũng sẽ tan biến hết.
“Vẫn đề phòng một chút.”
Lục Gia Hinh : “Anh chỉ mặt em quản lý vốn, đất đai và bất động sản tích trữ đều tên Hâm Hâm Trí Nghiệp, nếu phát triển cũng là hai công ty hợp tác. Về tiền bạc, chúng em phân chia rõ ràng.”
“Anh giúp khác thao tác đều lấy 10% - 20% hoa hồng, giúp em mua lấy hoa hồng còn bù thêm tiền, hai chúng em lợi luôn là em.”
Tô Hạc Minh hai mặt, hài lòng gật đầu: “Rất , phong thái của nhà tư bản .”
Hai ăn trò chuyện, hai tiếng đồng hồ mới ăn xong, bữa ăn còn dạo bờ biển cho tiêu cơm. Sau đó Tô Hạc Minh kể về ngày đính hôn của Tô Hạc Nguyên và Hồ Tuệ Tuệ xác định.
Tô Hạc Minh : “Là ngày hai mươi sáu tháng Chạp, ngày cưới vẫn định. Nhà họ Hồ vội, đợi Tết sẽ tìm xem ngày.”
Nghĩ đến chuyện tình cảm của Tô Hạc Nguyên trắc trở, Lục Gia Hinh khỏi một câu: “Hy vọng sẽ thuận buồm xuôi gió, như ba cũng sớm bế cháu.”
Tô Hạc Minh rộ lên: “Ba vốn còn lo lắng, nhưng trai chắc chắn sẽ thuận lợi.”
“Bởi vì đây là do em mai. Hai đều là em chấp nhận nên cuối cùng thành, là do em mai, em chấp nhận chắc chắn sẽ thuận buồm xuôi gió.”
Lục Gia Hinh mắng , cái gì mà lộn xộn thế .
Ngày hôm trở về Hồng Kông, Lục Gia Hinh về nhà tắm rửa xong liền vật giường. A, vẫn là giường của thoải mái nhất.
Ngủ một giấc dậy, quản gia Mạnh với cô rằng Nhiếp Trạm và Tô Hạc Nguyên mới gọi điện đến. Sau đó, còn đưa cho cô một chồng thiệp mời.
Lục Gia Hinh đây cũng nhận thiệp mời, nhưng cô đều lấy lý do bận học để từ chối. đây nhiều như , bây giờ sơ qua bảy tám tấm.
là ứng với câu cũ, nghèo ở chợ ai hỏi, giàu ở núi sâu họ hàng xa. Trước đây một tháng cũng nhận một tấm thiệp mời, mới hơn hai mươi ngày nhận nhiều như .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-1983-bat-dau-tu-viec-gianh-lai-gia-san/chuong-501-phu-ba-hinh.html.]
Quản gia Mạnh : “Hà đại nãi nãi đó gọi điện đến, cô ở đây, nhắn đợi cô về Hồng Kông sẽ hẹn.”
Sau đó bà báo cáo sơ qua những chuyện xảy trong những ngày Lục Gia Hinh vắng mặt.
Lục Gia Hinh gọi cho Nhiếp Trạm : “Em vẫn , chỉ là buồn ngủ quá nên ngủ một giấc. Hôm nay thể tan sớm ? Chúng ăn món Pháp. Lâu ăn cũng thấy thèm.”
Nhà hàng Pháp của Phùng Khánh Lỗi , đều dùng những nguyên liệu nhất, và nếu cô thể đặt thì sẽ ăn những món ăn từ nguyên liệu hảo hạng.
Nhiếp Trạm đang bận, : “Vậy tan sớm về đón em.”
Lục Gia Hinh chạy chạy , quá vất vả: “Không cần, đến lúc đó chúng gặp ở nhà hàng Pháp là . Thời gian lo nhiều việc như , thời gian thì nghỉ ngơi nhiều một chút.”
“Được.”
Sau đó, Lục Gia Hinh gọi điện cho Tô Hạc Nguyên.
Điện thoại kết nối, Tô Hạc Nguyên : “Phú bà một Hồng Kông, cuối cùng cô cũng về .”
Lục Gia Hinh mắng thẳng mặt: “Anh chập mạch ? Cái gì mà hai bạn gái đều vì mới thành? Anh và Diệp Hân, Bạch Tĩnh Xu thành, liên quan gì đến ?”
Tô Hạc Nguyên mắng chút ngơ ngác, nhưng nhanh ch.óng phản ứng : “Thằng nhóc Tô Hạc Minh đó nhảm gì với em ? Anh và Diệp Hân, Bạch Tĩnh Xu thành là vì hai họ đều vấn đề, liên quan gì đến em cả.”
Lục Gia Hinh chút do dự bán Tô Hạc Minh: “Là Tô Hạc Minh , còn gì mà Hồ Tuệ Tuệ là do em mai, hai chắc chắn sẽ kết duyên.”
Nếu Tô Hạc Minh ở mặt, nhất định sẽ đá cho mấy phát, bịa đặt thật đáng ghét. Tô Hạc Nguyên giải thích: “Ba suốt ngày lo lắng chuyện cưới xin của và Tuệ Tuệ sẽ gặp trục trặc. Anh liền với ông em là phúc tinh của , Tuệ Tuệ là đặc biệt nhờ em giới thiệu, em chấp nhận chắc chắn vấn đề gì.”
Lục Gia Hinh nhận cái danh , cô : “Diệp Hân vấn đề, là Nhiếp Trạm cho em , miễn cưỡng coi như là vì em mà thành; nhưng và Bạch Tĩnh Xu thành liên quan đến em.”
Tô Hạc Nguyên : “Lúc đầu mấy đề nghị đưa cô đến gặp em, nào cũng hẹn , cuối cùng đều vì đủ thứ chuyện mà thành, lúc đó cảm thấy gì đó .”
“Người Hồng Kông cũng mê tín như .”
Tô Hạc Nguyên thật sự mê tín: “Cùng em thành lập Kỳ Thụy, lợi nhuận hai năm cộng với tiền chuyển nhượng, kiếm hơn chín mươi triệu; đầu cơ ngoại hối và bán khống chỉ tương lai cộng gần hai trăm triệu. Bây giờ tài sản của cũng chỉ bốn trăm triệu, hai phần ba là nhờ em mà kiếm , em là phúc tinh của , sai chút nào!”
Lục Gia Hinh nên lời.
Tô Hạc Nguyên : “Ngày 26 tháng Chạp là tiệc đính hôn, đến lúc đó em nhất định tham gia nhé?”
Lục Gia Hinh : “Nếu em du lịch nước ngoài thì nhất định sẽ đến, nếu du lịch thì quà chắc chắn sẽ đến.”
Tô Hạc Nguyên đồng ý: “Quà thể nhưng nhất định đến. Em là bà mối của và Tuệ Tuệ, khác thể đến, nhưng em thì .”
Nghĩ đến mê tín như , Lục Gia Hinh : “Được thôi, đến lúc đó em tham gia xong tiệc đính hôn của mới du lịch.”
Tô Hạc Nguyên đằng chân lân đằng đầu: “Gia Hinh, em nhiều nơi như . Anh và Tuệ Tuệ khi kết hôn chắc chắn sẽ hưởng tuần trăng mật, em giới thiệu cho chúng !”
Lục Gia Hinh tức giận mắng , đúng là đầu óc chập mạch: “Bình thường trông cũng thông minh, cứ đến chuyện cá nhân là đầu óc tỉnh táo. Chuyện hưởng tuần trăng mật nên bàn với vợ , xem cô ?”
Nếu hai vợ chồng kỳ nghỉ du lịch hỏi cô chỗ nào vui, cô sẽ dựa sở thích của hai đưa gợi ý, nhưng nơi hưởng tuần trăng mật thì cô điên mới đưa gợi ý.
Suy nghĩ một chút, Lục Gia Hinh : “Tuệ Tuệ chúng tình như em, nhưng dù cũng em ruột, bình thường chuyện việc nên chú ý một chút, đừng để Tuệ Tuệ hiểu lầm.”
Tô Hạc Nguyên cảm thấy gì sai.
“Nếu bây giờ một món ngọc điêu khắc tinh xảo, sẽ nghĩ đến việc tặng cho ai?”
Tô Hạc Nguyên nghĩ ngợi liền : “Đương nhiên là em ! Em thích những món đồ cổ chế tác tinh xảo.”
Lục Gia Hinh ôm trán, : “Đây chính là vấn đề. Nếu là em nhờ mua, thì gì để . Nếu tự mua đồ , đầu tiên nghĩ đến nên là vợ, chỉ khi cô thích mới thể nghĩ đến em.”
“Nếu đổi là Nhiếp Trạm, đồ gì mà đầu tiên nghĩ đến là em, em chắc chắn sẽ chịu. Một hai thể tha thứ, nếu cứ như thì chỉ thể lời tạm biệt.”
Tô Hạc Nguyên hỏi: “Vậy nếu là thì !”
Đây là cùn, Lục Gia Hinh bực bội : “Nhiếp Trạm và cũng chỉ hơn lạ một chút, đồ thà tặng bạn bè cũng cho bà . Được , chuyện gì thì em cúp máy đây.”
“Tối nay em ở nhà ? Nếu , khi tan sẽ mang đồ gốm màu qua cho em.” Tô Hạc Nguyên bất đắc dĩ : “Ba ai món đồ gốm màu đấu giá là ba triệu tám, về nhà liền mắng một trận, tiền tiêu. Mãi đến khi giải thích đây là quà cảm ơn cho em ông mới mắng nữa.”
“Tối nay em ăn món Pháp với A Trạm.”
“Vậy cuối tuần thì ? Cuối tuần và Tuệ Tuệ mời em ăn món Ý.”
Ừm, hẹn ăn cơm dẫn theo vị hôn thê, đúng là trẻ nhỏ dễ dạy.
Lục Gia Hinh đồng ý. Bây giờ học, cuối tuần chắc chắn thời gian. Cũng chỉ thể thảnh thơi đến năm nay, sang năm sẽ bận rộn. May mà là chủ chứ nhân viên văn phòng, cần lo bắt nạt.
Lúc hai gặp , Nhiếp Trạm thấy Lục Gia Hinh : “Bây giờ trong nước đông , còn phơi nắng đen thế ?”
“Không thấy hơn ?”
Nhiếp Trạm bây giờ cũng dỗ : “Trong mắt em là nhất thế gian, nên lúc nào em cũng là nhất.”
Lời tỏ tình sến sẩm … nhưng cô thích thế chứ.
Đến cửa, nữ tiếp viên tươi : “Cô Lục, ngài Nhiếp, chào mừng quý khách đến với nhà hàng.”
Lục Gia Hinh chút ngạc nhiên, đây đến tên cô đều xếp Nhiếp Trạm.
Đến nhà hàng Pháp, Phùng Khánh Lỗi thấy hai liền : “Ây da, phú bà một Hồng Kông của chúng ghé thăm nhà hàng, thật là vinh hạnh quá.”
Nhiếp Trạm mắng: “Đừng mấy trò phù phiếm nữa, mau lên món , đói .”
Lục Gia Hinh thêm: “Anh buổi trưa chỉ gặm hai cái bánh mì uống một ly cà phê, bây giờ đói đến mức thể ăn cả một con bò.”
Những điều là Vương Nhã Đan cho cô .
Phùng Khánh Lỗi vui tả xiết.
Lỡ mất chương 501, gộp chung đây luôn, đỡ sửa sửa sai.