Trùng Sinh 1983: Bắt Đầu Từ Việc Giành Lại Gia Sản - Chương 495: Khí Thế Bức Người, Lục Gia Hinh Ra Oai
Cập nhật lúc: 2026-02-21 17:20:38
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Món ăn đều lên bàn, cả nhóm xuống ăn cơm. Lục Gia Hinh thấy bàn hơn nửa đều là món thích, mặt hiện lên một nụ .
Ăn cơm xong, Lục Hồng Quân bảo Lục Gia Quang đỡ ông thư phòng, đồng thời cũng gọi Lục Gia Hinh . Vào thư phòng, ông hỏi: "Hinh Hinh, khi nào con về Hồng Kông?"
Lục Gia Hinh đoán ông lời gì với , nếu chẳng cần thiết thư phòng, nén sự kiên nhẫn : "Ngày ."
Lục Hồng Quân : "Ngày mai lúc nào con thời gian? Ba đưa con một nơi."
Lục Gia Hinh ông một cái, : "Buổi sáng nhà họ Tạ, buổi chiều thời gian, ông đưa ?"
Cô hiện tại lo lắng Lục Hồng Quân sẽ hại . Trải qua chuyện quá kế , ông hẳn là thể đảm bảo cho ông an hưởng tuổi già chỉ cô.
Lục Hồng Quân : "Trong tay ba còn một đồ vật, vốn dĩ là đợi lúc ba c.h.ế.t thì cho con. ba lo lắng lúc c.h.ế.t con thể kịp thời trở về, vẫn là bây giờ đưa cho con thì thỏa hơn."
Không cần hỏi cũng là đồ cổ. Nói thì Lục Hồng Quân cũng lợi hại thật, sưu tầm nhiều đồ như , cũng từ con đường nào.
Lục Gia Hinh nhướng mày: "Vốn dĩ là để cho ? Ông cảm thấy lời sẽ tin."
Lục Hồng Quân giấu cô, cũng thật: "Những thứ vốn dĩ là để cho Lục Sơn, để nó chia cho Cẩu Đản và Cẩu Thặng, đời đời truyền xuống. chuyện ba hiểu , Lục Sơn giữ những thứ ."
Lục Gia Hinh từng cần đồ trong tay Lục Hồng Quân, ý đó là sẽ tranh giành, nhưng Lục Hồng Quân chủ động cho thì chắc chắn sẽ nhận.
Lục Gia Quang chuyện quá kế khiến Lục Hồng Quân đối với Lục Sơn cũng ngăn cách. Haizz, lão nhị đây là cái chuyện gì !
Được nhiều đồ như , Lục Gia Hinh cũng tỏ thái độ: "Cẩu Đản và Cẩu Thặng nếu thể học, sẽ chu cấp mãi; thể học, cũng sẽ sắp xếp cho chúng học một nghề sở trường."
Có lời , Lục Hồng Quân yên tâm . Lục Sơn là nửa đường quá kế tới tình cảm hạn, nhưng Cẩu Đản và Cẩu Thặng là tâm can bảo bối của ông.
Lục Gia Hinh : "Đường Tố Phân lòng tham quá lớn, chỉ chút tiền lương hưu của ông thỏa mãn bà . Ông đừng đăng ký kết hôn với bà , như chia tay cũng dễ, nếu đăng ký chia tay sẽ phiền phức."
Nói xong, cô : "Ở đây, đám cưới rượu chính là hôn nhân thực tế, cũng đều công nhận. Ở Hồng Kông, đăng ký thì vợ chồng, chỉ là quan hệ sống chung."
Mắt Lục Hồng Quân sáng lên: "Hinh Hinh, ý của con là ba thể Hồng Kông?"
Thấy Lục Gia Hinh , Lục Hồng Quân vội giải thích: "Ba Hồng Kông sống cùng con, chỉ là nhiều đều Hồng Kông phồn hoa, ba xem thử." "Cẩu Đản và Cẩu Thặng ở Bắc Kinh, ba chắc chắn nỡ xa chúng nó, ba chính là xem thử."
Nhìn ông hèn mọn như , Lục Gia Quang chút khó chịu. Chỉ là hiểu rõ tính cách Lục Gia Hinh dám khuyên, sợ sẽ phản tác dụng.
Lục Gia Hinh : "Trời còn sớm nữa, về ."
Lục Hồng Quân tiễn Lục Gia Hinh, còn đặc biệt gọi Lục Sơn đỡ ông.
Lục Gia Hinh ông như , tâm trạng cũng chút phức tạp, đợi đến cửa nhà ông vẫn : "Chân cẳng bất tiện về nghỉ ngơi sớm !"
Bây giờ là buổi tối, mặc dù đèn đường nhưng sáng lắm, vấp một cái đụng thì phiền phức. Lục Gia Quang phụ họa : " chú ba, chú về nhà nghỉ ngơi ! Sơn Tử, cháu đỡ ông nội cháu ."
"Vâng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-1983-bat-dau-tu-viec-gianh-lai-gia-san/chuong-495-khi-the-buc-nguoi-luc-gia-hinh-ra-oai.html.]
Tiễn xong, Lục Gia Quang tìm Lục Hồng Quân.
"Hinh Hinh ?"
"Đi . Chú ba, thái độ của Gia Hinh so với mềm mỏng hơn nhiều. Nếu là , con bé chịu xuống ăn cơm cùng chú?" "Còn chuyện chú Hồng Kông xem thử, nếu là sớm nổ tung , nhưng hôm nay con bé từ chối." "Chú ba, chúng từ từ, sẽ một ngày Gia Hinh sẽ tha thứ cho chú."
Nếu Lục Gia Hinh ở đây, cô sẽ cho Lục Gia Quang là nghĩ nhiều . Cô hôm nay cãi với Lục Hồng Quân, thứ nhất là ông hiện tại tóc bạc trắng sức khỏe cũng , giống như chọc tức ông, chọc c.h.ế.t truyền ngoài danh tiếng cũng dễ ; thứ hai là Lục Hồng Quân hiện nay cũng dám giống như dùng quyền cha để áp chế cô, ngược , bây giờ chuyện trong lời còn mang theo vẻ lấy lòng.
Về đến nhà, Lục Gia Hinh rửa mặt xong gọi điện thoại cho Nhiếp Trạm. Nghe thấy giúp việc về, cô gọi đến văn phòng, ai máy. Được , xã giao , từ khi cô Nhiếp Trạm cứ như thả hổ về rừng .
Nghĩ đến kiếp lướt những video ngắn , vợ công tác hoặc về nhà đẻ mấy ngày, đàn ông liền giống như phạm nhân thả khỏi tù vui sướng bay lên trời, mặt cô khỏi hiện lên ý .
Chín giờ sáng hôm , Lục Gia Hinh đại viện thăm Tô Hồng Anh. Dưỡng lâu như , Tô Hồng Anh hiện tại sắc mặt hồng hào khôi phục trạng thái khi sinh non.
Tô Hồng Anh cô liền : "Sao thế, leo núi ?"
Lục Gia Hinh gật đầu : "Vâng, leo núi Hành Sơn và Tung Sơn, bây giờ mặt trời cũng tính là lớn mà cháu vẫn phơi đen như than củi."
Da cô cứ phơi là đen, điều dưỡng nhanh sẽ trắng trở , cũng coi như là một ưu điểm.
"Cháu đấy, vẫn là tiết chế một chút."
Lục Gia Hinh ý trong lời bà, : "Cháu chê cổ hủ vô vị thì thôi, còn dám chê cháu ? Dám chê cháu lập tức đổi khác. Cóc ba chân khó tìm, đàn ông hai chân vẫn dễ tìm."
Lời hào phóng như , khiến Tô Hồng Anh sặc ho khan.
Lục Gia Hinh vội vàng vỗ lưng cho bà, đợi bà thuận khí xong bưng nước cho bà uống.
Tô Hồng Anh nhận lấy cốc nước, uống hai ngụm : "Cháu đấy, cũng chỉ mạnh miệng thôi, nếu thật sự chia tay còn thế nào ?"
Lục Gia Hinh thản nhiên : "Buồn là chắc chắn , dù cũng yêu ba năm . vì cháu đen mà chê bai, chứng tỏ thích chính là cái vẻ bề ngoài chứ nội tâm của cháu. Đàn ông như , vẫn là sớm chia tay kịp thời cắt lỗ."
Nghỉ hè lúc đó phơi còn đen hơn bây giờ Nhiếp Trạm đều chê, bây giờ càng sẽ . Có điều đời một đàn ông chính là trúng dung mạo của bạn, một khi béo lên hoặc đen là thích nữa.
Tô Hồng Anh tán thành lời : "Cháu thể nghĩ như là . Trên đời , thứ đáng tin nhất chính là tình cảm, lúc thì như keo như sơn hận thể thời khắc dính lấy , một khi trở mặt hận thể dẫm bạn xuống bùn lầy, để bạn vĩnh viễn ngóc đầu lên ."
Vợ chồng ân ái cuối cùng trở mặt xâu xé , loại chuyện kiếp thấy nhiều .
Lục Gia Hinh : "Sẽ , chút nhân phẩm Nhiếp Trạm vẫn . Có điều dì Tô dì câu đúng, đời đáng tin cậy là money, thứ đáng tin nhất chính là tình cảm."
Nói chuyện một lúc, cô hỏi: "Chú Tạ ạ? Lại công tác ?"
Tô Hồng Anh : "Không , ông vốn dĩ đợi cháu qua, tạm thời nhận một cuộc điện thoại ngoài , muộn chút mới về. Gia Hinh, cơm trưa hôm nay ăn ở đây nhé!"
"Vâng."