Trùng Sinh 1983: Bắt Đầu Từ Việc Giành Lại Gia Sản - Chương 444: Bị Thương

Cập nhật lúc: 2026-02-21 17:18:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nhiếp Trạm đang tắm, đột nhiên cửa đập ầm ầm. Chưa kịp hỏi, vệ sĩ Đại Hổ gọi ở ngoài: “Sếp, sếp, cô Lục gặp vụ bắt cóc…”

 

Nhiếp Trạm còn kịp xả bọt xà phòng , vơ lấy áo choàng tắm mặc lao khỏi phòng tắm: “Cậu gì? Gia Hinh bọn cướp bắt cóc?”

 

A Hổ , đưa điện thoại di động cho : “Điện thoại của cô Lục.”

 

Nhiếp Trạm chộp lấy điện thoại, vội vàng hỏi: “Gia Hinh, Gia Hinh, em đang ở , em mau cho vị trí cụ thể.”

 

“Pằng, pằng, pằng…”

 

Đầu dây bên truyền đến tiếng s.ú.n.g, tim Nhiếp Trạm như treo sợi tóc: “Gia Hinh, Gia Hinh em ở ? Mau cho vị trí của em, đến tìm em ngay.”

 

Lục Gia Hinh bịt tai sấp mặt đất, đợi đến khi tiếng s.ú.n.g còn dày đặc, cô mới run rẩy : “Em, em bốn, bốn mươi phút từ nhà hàng Ý về, xe chạy với tốc độ bình thường.”

 

Dựa theo thời gian và tốc độ xe, Nhiếp Trạm đại khái cô đang ở đoạn đường nào: “Anh đến ngay. Gia Hinh, bây giờ em một ? Nếu một , nhất định trốn kỹ đừng để bọn cướp phát hiện.”

 

“Miêu Na ở bên cạnh em. Anh Trạm, mau báo cảnh sát !” Lục Gia Hinh .

 

Lý do đầu tiên gọi cho Nhiếp Trạm mà báo cảnh sát, cũng là vì Nhiếp Trạm báo cảnh sát hiệu quả sẽ cao hơn.

 

Nhiếp Trạm đáp một tiếng cúp máy, đó dặn vệ sĩ chuẩn xe gọi điện cho Cảnh vụ xứ trưởng.

 

Vị xứ trưởng tối nay tình cờ đang tăng ca, nhận điện thoại của Nhiếp Trạm mặt mày tái mét, mới bao lâu xảy vụ bắt cóc: “Anh Nhiếp, sẽ cho đến ngay, nhất định sẽ bắt bọn cướp .”

 

Có một tên cướp phát hiện Cổ Văn Phong và Vương Lâm họ hung hãn, liền chĩa s.ú.n.g về phía Lục Gia Hinh và Miêu Na đang trốn trong bụi cỏ. Chỉ là kịp đến gần, giữa trán trúng một viên kẹo lạc, một tên khác Cổ Văn Phong b.ắ.n trúng tay, s.ú.n.g rơi xuống đất.

 

Cổ Văn Phong và Vương Lâm để bảo vệ Lục Gia Hinh, là liều mạng với bọn cướp, chứ giống một vệ sĩ thấy s.ú.n.g là sợ hãi đầu hàng. Tông Kính Hoa thấy họ liều mạng, bản cũng lùi bước.

 

Với cách đ.á.n.h liều mạng của hai , tám tên cướp nhanh ch.óng c.h.ế.t năm, còn ba tên một trọng thương hai thương nhẹ.

 

Thấy họ hung hãn như , những tên cướp còn sợ hãi, hai tên thương nhẹ dìu tên trọng thương lùi về xe bỏ chạy.

 

Tông Kính Hoa cũng đuổi theo, mà vội vàng đến tìm Lục Gia Hinh.

 

Lục Gia Hinh thấy cánh tay Tông Kính Hoa đầy m.á.u, khó khăn : “Anh, tay, tay thương ?”

 

Tay trái của Tông Kính Hoa trúng một phát s.ú.n.g, : “Đạn sượt qua cánh tay , vấn đề gì lớn. Sếp cô chứ?”

 

Lục Gia Hinh ép bình tĩnh , cô : “ , Cổ và Vương Lâm họ thế nào ?”

 

Tông Kính Hoa : “Vương Lâm cánh tay thương, mặc áo chống đạn chắc thương đến chỗ hiểm. Tình hình của Phong rõ. Sếp, cô đừng cả, cứ ở đây chờ cứu viện.”

 

“Miêu Na, cô bảo vệ sếp cho .”

 

Không cần Tông Kính Hoa , Miêu Na cũng sẽ yêu cầu Lục Gia Hinh ở yên tại chỗ, cô thì rời một bước. Lỡ như bọn cướp , họ còn sức chiến đấu như .

 

Lục Gia Hinh cũng cố tỏ mạnh mẽ, hét lớn về phía chiếc xe: “Anh Cổ, thế nào ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-1983-bat-dau-tu-viec-gianh-lai-gia-san/chuong-444-bi-thuong.html.]

 

Cổ Văn Phong cánh tay và chân trúng bốn phát s.ú.n.g, m.á.u cứ chảy ngoài. Nghe thấy tiếng gọi của Lục Gia Hinh, khó khăn : “ . Gia Hinh, em trốn kỹ đừng ngoài.”

 

Lục Gia Hinh giọng thương, cô cố nén lo lắng : “Anh Cổ, các cố gắng một chút. Em gọi điện cho Trạm, và cảnh sát sẽ đến ngay.”

 

Miêu Na giọng , : “Anh Phong, Vương Lâm, hai đừng chuyện, giữ sức. Anh Nhiếp báo cảnh sát, cảnh sát và xe cứu thương sẽ đến ngay.”

 

Vương Lâm cũng trúng hai phát s.ú.n.g, m.á.u cứ chảy dám cử động, nếu m.á.u sẽ chảy nhanh hơn.

 

Lục Gia Hinh gọi điện thoại di động của Nhiếp Trạm. Trước tiên bọn cướp chạy, đó báo cho vị trí chính xác: “Anh Cổ và Vương Lâm đều thương, bây giờ trúng mấy phát s.ú.n.g. Họ cần đưa đến bệnh viện phẫu thuật lấy đạn càng sớm càng . Anh Trạm, gọi điện cho bệnh viện Dưỡng Hòa, đợi Cổ và Vương Lâm đến bệnh viện là phẫu thuật cho họ ngay.”

 

Muộn như , hầu hết các bác sĩ đều về nhà nghỉ ngơi, bệnh viện chỉ bác sĩ trực. Nhiếp Trạm sắp xếp , họ đưa đến bệnh viện là thể phẫu thuật ngay.

 

Nhiếp Trạm bọn cướp chạy vẫn yên tâm: “Anh sắp xếp ngay. Gia Hinh, em ở đó đợi , sẽ đến ngay.”

 

Cúp điện thoại, Lục Gia Hinh cánh tay đẫm m.á.u của Tông Kính Hoa, : “Miêu Na, Cổ và Vương Lâm bây giờ cũng tình hình thế nào? Xe cứu thương còn khi nào mới đến, nếu cứ chảy m.á.u như Tông, đợi xe cứu thương đến cũng còn.”

 

Miêu Na thể rời khỏi Lục Gia Hinh, cô hạ giọng với Tông Kính Hoa: “Mục tiêu của những đó là sếp, dù bây giờ còn ẩn nấp trong bóng tối, để tránh bứt dây động rừng thấy cũng sẽ tay. Anh lấy hộp cứu thương cho Cổ Văn Phong họ.”

 

Vừa Lục Gia Hinh hét lên cảnh sát sắp đến, Tông Kính Hoa cho rằng bọn cướp đó chắc chắn chạy hết. Vì cũng do dự, lập tức chạy đường, tìm thấy hộp cứu thương trong xe.

 

Tông Kính Hoa tiên cầm m.á.u cho Vương Lâm, rắc t.h.u.ố.c kim sang lên vết thương của , Vương Lâm đau đến mức rên lên một tiếng. Thuốc hiệu quả, rắc lên một lúc là còn chảy m.á.u nữa.

 

Tông Kính Hoa lấy gạc định băng bó vết thương cho , Vương Lâm ngăn : “Anh Hoa, phiền giúp Phong cầm m.á.u .”

 

Trên Cổ Văn Phong nhiều vết thương, lúc thành m.á.u. Tông Kính Hoa cũng quan tâm nhiều, rắc t.h.u.ố.c trực tiếp lên vết thương.

 

“Á…”

 

Cổ Văn Phong hét lên một tiếng đau đớn ngất .

 

Lục Gia Hinh thấy tiếng hét t.h.ả.m qua xem, Miêu Na giữ : “Sếp, chúng cứ ở đây đợi cảnh sát đến. Nếu , bọn cướp đó , thì m.á.u của Phong và Vương Lâm họ đổ vô ích.”

 

Tông Kính Hoa cầm m.á.u cho hai xong tự xuống, lấy một cuộn gạc trong hộp t.h.u.ố.c ngậm miệng, rắc t.h.u.ố.c kim sang lên vết thương.

 

Cũng may trong miệng ngậm gạc, nếu cũng sẽ đau đến mức hét lên. Đợi cơn đau qua , vội vàng dùng gạc băng bó vết thương .

 

Cảnh sát đến khá nhanh, lâu khi Tông Kính Hoa băng bó vết thương xong thì họ đến.

 

Một nhóm cảnh sát cầm s.ú.n.g xuống xe, thấy x.á.c c.h.ế.t mặt đất chút bất ngờ. Trong đó một cảnh sát quen Tông Kính Hoa, lập tức tiến lên hỏi tình hình chi tiết.

 

Tông Kính Hoa : “Sếp của chúng bọn cướp bắt , cô bây giờ đang trốn trong bụi cỏ.”

 

Thấy nhiều cảnh sát như , Miêu Na cũng an , liền cùng Lục Gia Hinh lên đường. Lúc Vương Lâm vẫn còn tỉnh táo, nhưng Cổ Văn Phong nhắm mắt.

 

Lục Gia Hinh nước mắt tuôn trào, gọi: “Anh Cổ, Cổ, tỉnh , mau tỉnh ! Anh mà c.h.ế.t, vợ con !”

 

 

Loading...