Trùng Sinh 1983: Bắt Đầu Từ Việc Giành Lại Gia Sản - Chương 440: Câu Cá Biển
Cập nhật lúc: 2026-02-21 17:17:58
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tối hôm đó Nhiếp Trạm ở nhà họ Lục, xa hơn nửa tháng nhớ nhung da diết, hai quấn quýt đến nửa đêm mới ngủ, sáng hôm tỉnh dậy Lục Gia Hinh cảm thấy eo mỏi.
Nhìn Nhiếp Trạm đang bên cạnh, cô bực bội : “Sao còn ở đây? Hôm nay ?”
Nhiếp Trạm thấy cô tỉnh, cúi xuống hôn một cái : “Cũng thể ngày nào cũng bận rộn công việc, hôm nay nghỉ một ngày, ở bên em cho thật .”
Lục Gia Hinh hừ hừ: “Em cần ở bên, mau .”
Nhiếp Trạm dáng vẻ lười biếng của cô mà yêu chịu nổi, cúi xuống hôn nữa thì Lục Gia Hinh đẩy : “Hôi c.h.ế.t , mau đ.á.n.h răng .”
Hai rửa mặt xong, Nhiếp Trạm ôm Lục Gia Hinh, ghé sát tai cô : “Gia Hinh, chuyển qua đây ở ?”
Lục Gia Hinh nghĩ ngợi liền từ chối: “Không , ở chung quen.”
Cô chỉ một tình yêu ngọt ngào, sống chung! Một khi sống chung, khuyết điểm của cả hai đều lộ mắt đối phương. Đó là chuyện thứ yếu, cô lo thời gian dài sẽ cảm giác như vợ chồng già, cô còn trẻ bước kiểu sống . Hiện tại như , ngày thường Nhiếp Trạm bận công việc, cô bận học, thời gian thì hẹn hò.
Nhiếp Trạm cũng chỉ hỏi dò, thấy cô từ chối cũng thất vọng. Lúc ăn sáng, hỏi: “Gia Hinh, hôm nay trời râm, chúng biển câu cá nhé!”
Câu cá khá vui, Lục Gia Hinh đồng ý: “Nếu nắng còn thể xuống biển bơi.”
Cô từng bơi ở Maldives, lúc bơi còn cá bơi qua bên cạnh. Đại lục bây giờ môi trường cũng khá , chỉ là khai thác và thiện các cơ sở vật chất.
Thấy cô đồng ý, Nhiếp Trạm lập tức gọi điện sắp xếp du thuyền. Ngay lúc hai chuẩn xuất phát thì Nhiếp Trạm nhận điện thoại của Hồ Chí Phong, là mời đ.á.n.h golf.
Nhiếp Trạm : “Gia Hinh nhà biển câu cá, hôm nay câu cá với cô .”
Lục Gia Hinh lườm một cái, tự biển chơi đ.á.n.h golf lấy cô cớ.
Hồ Chí Phong chút ngạc nhiên: “Gia Hinh về ? Chị dâu em mấy hôm còn lâu gặp Gia Hinh, nhớ nó lắm!”
Nhiếp Trạm Lục Gia Hinh, thấy cô gật đầu mới điện thoại: “Vậy xem khi nào chị dâu thời gian, Gia Hinh mời chị uống chiều.”
Mẹ và bà nội của Hồ Chí Phong đều còn sống, cả hai đều là phụ nữ truyền thống, nên lối sống nhà khá cũ kỹ. Không chỉ Lục Gia Hinh, Vu Mỹ Đồng và Sư Tâm Ngữ đều thích đến nhà cô. Tông Thi Mộng cũng , nên hẹn họ tụ tập đều ở bên ngoài.
“Được, lát nữa với cô .”
Lục Gia Hinh lên lầu lấy đồ bơi và hai bộ quần áo xuất phát. Đến bến tàu, thấy du thuyền còn chút ngạc nhiên, lớn hơn cô dự đoán.
“Du thuyền trông dài ba mươi mét nhỉ?”
Nhiếp Trạm : “Không , chỉ hai mươi sáu mét, lúc đó là lớn . Cái đặt dài ba mươi sáu mét, nhưng sang năm mới giao hàng .”
“Á, đặt du thuyền , đặt khi nào ?”
“Đầu năm, du thuyền chúng thể biển chơi bất cứ lúc nào.” Nhiếp Trạm . Du thuyền là của cả, tuy em mượn dùng gì, nhưng dù cũng tiện. Lỡ như gặp lúc cả cần dùng, biển cũng .
Lục Gia Hinh : “Nếu mua , em cần mua thêm nữa.”
Vốn dĩ cô định nghiệp đại học sẽ mua một chiếc du thuyền, thời tiết mời bạn bè biển chơi, câu cá bơi lội đều . Nhiếp Trạm mua , thì cần mua nữa.
“Không cần mua, của cũng là của em.”
Lời Lục Gia Hinh thích : “Đi thôi, chúng lên nào.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-1983-bat-dau-tu-viec-gianh-lai-gia-san/chuong-440-cau-ca-bien.html.]
Nội thất du thuyền sang trọng, tủ lạnh, điều hòa các thiết điện đều , còn giường và sofa mềm mại. Nhiếp Trạm chỉ giường : “Vỏ bọc sofa và đồ dùng giường, đều cho mới, lát nữa chơi mệt em thể ngủ giường.”
Anh Lục Gia Hinh bệnh sạch sẽ, đặc biệt gọi điện dặn vỏ bọc sofa và đồ dùng giường, là để cho Lục Gia Hinh một trải nghiệm .
Lục Gia Hinh ngáp một cái: “Bây giờ em ngủ luôn, đến nơi thì gọi em.”
Tối qua ngủ đủ, bây giờ tranh thủ bù , đến nơi thể chơi thỏa thích. Sự thật chứng minh quyết định của cô là đúng đắn, hai tiếng mới đến nơi câu cá.
Lục Gia Hinh gọi dậy bước khỏi khoang thuyền, biển xanh biếc vươn vai một cái. Tuy là trời râm, nhưng cảnh sắc vẫn .
“Miêu Na, lấy máy ảnh của đây.”
Nhiếp Trạm quen với việc Lục Gia Hinh đến nơi nào cũng chụp ảnh , chụp đủ mới chơi. Đợi cô chụp xong, liền kéo cô câu cá.
Thiết câu cá thuyền đều là loại tiên tiến nhất. Móc mồi lưỡi câu ném xuống biển, Nhiếp Trạm : “Có cả câu một con cá mú một trăm hai mươi cân, cho bạn bè ăn, mà đặc biệt mang về nhà cho chúng xem.”
Như Nhiếp Kính Văn, sơn hào hải vị gì cũng ăn qua, nhưng tự câu con cá lớn như thì ý nghĩa khác. Đó là chiến lợi phẩm của , khoe với gia đình và bạn bè.
Lục Gia Hinh tủm tỉm : “Vậy xem vận may của chúng , thể vượt qua cả của .”
Sự thật chứng minh, cá mú hơn một trăm cân câu là câu . Lục Gia Hinh câu cá tráp, cá mú, cá lươn, chỉ là những con cá nặng nhất cũng chỉ hơn hai mươi cân.
Kỹ thuật câu cá của Nhiếp Trạm giỏi hơn Lục Gia Hinh, chỉ là hôm nay vận may , chỉ câu vài con cá lươn. Ngược Cổ Văn Phong vận may bùng nổ, câu một con cá ngừ hơn ba mươi cân.
Miêu Na : “Xem hôm nay chúng lộc ăn .”
Câu một tiếng rưỡi, câu một giỏ cá. Nhiếp Trạm bảo chọn những con cá để ăn mang bếp, những con ăn thì mang kho ướp đá. Trời nóng như , ướp đá sẽ nhanh hỏng.
Đầu bếp một bữa trưa thịnh soạn, ai cũng ăn đến miệng đầy dầu mỡ.
Ăn no uống đủ, Lục Gia Hinh và Nhiếp Trạm hai boong tàu hóng gió biển, cảm thấy vô cùng thoải mái.
Lục Gia Hinh : “Đợi hai ngày nữa, em mời chị dâu và Vu Mỹ Đồng, Tâm Ngữ cùng câu cá.”
Nhiếp Trạm liền : “Chị dâu trông con, em cả ngày, chắc đến .”
Lục Gia Hinh nhíu mày: “Con bảo mẫu, v.ú em, nhà còn trông, ngoài chơi một ngày ?”
Nhiếp Trạm cũng tiện chuyện nhà họ Hồ: “Con còn nhỏ, rời cũng là bình thường.”
Bình thường cái rắm, con út của Tông Thi Mộng sắp học mẫu giáo , rõ ràng là do lớn trong nhà quản lý nghiêm khắc. Lục Gia Hinh chút cảm khái: “Kết hôn sinh con thật đáng sợ, ngoài chơi cũng , em kết hôn, sinh con nữa.”
Nhiếp Trạm vội : “Chí Phong là con cả trong nhà, ở nhà cũ, lớn nhiều chắc chắn nhiều bất tiện. Sau ở cùng ông nội, chỉ hai chúng , em gì thì , ai cản.”
Hồ Chí Phong kế thừa gia nghiệp, nên trách nhiệm vai nặng hơn, yêu cầu đối với vợ cũng nghiêm khắc hơn.
Lục Gia Hinh tiếp tục chủ đề , : “Chúng xuống bơi !”
Nhiếp Trạm đương nhiên vấn đề gì.
“Tủm, tủm…”
Hai lượt nhảy xuống nước, đuổi bắt nô đùa trong nước. Người thuyền thấy tiếng trong trẻo như chuông bạc, mặt cũng khỏi nở nụ .