Trùng Sinh 1983: Bắt Đầu Từ Việc Giành Lại Gia Sản - Chương 437: Mạo Hiểm
Cập nhật lúc: 2026-02-21 17:17:55
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
ps: Đã bỏ sót chương 434. Vì chương VIP thể xóa , chương dùng 434 để ghi đè, các bạn mới sẽ thấy nội dung sửa.
Năm giờ, Lục Gia Hinh khởi hành đến Thập Sát Hải. Năm ngoái chuyển mộ vì thời gian gấp gáp, cô đến thăm đại bá và đại bá mẫu ngay, trở về Lục Gia Quang bảo cô qua ăn cơm nên cô đồng ý.
Đến Thập Sát Hải, Lục Gia Hinh tiên đến thăm Lục Hồng Quân. Rất trùng hợp, lúc cô đến thì hai đang cãi .
Đường Tố Phân oán trách Lục Hồng Quân mỗi ngày ăn xong đặt bát đũa xuống là biến mất: “ mỗi ngày từ sáng đến tối bận rộn, lưng cũng thẳng lên , ông thể ở nhà giúp trông con một chút .”
Lục Hồng Quân đang trêu đùa con chim họa mi của , trêu chim : “Lúc Kiến Quân vợ nó trẹo eo, nhờ bà trông một thời gian, đây hai tháng , nên đón con về .”
Đường Tố Phân vẻ mặt sững , : “Mẹ vợ của Kiến Quân eo vẫn khỏi, bế con .”
Lục Hồng Quân chiều theo: “Mẹ vợ nó bế con , thì gửi đến lớp giữ trẻ, tan họ tự đón.”
Đường Tố Phân gửi đến lớp giữ trẻ, con còn quá nhỏ, bắt nạt cũng .
Lục Hồng Quân đồng tình, : “Gia Hinh ba tháng tuổi gửi đến lớp giữ trẻ, cũng lớn lên khỏe mạnh . Đứa bé bây giờ gần một tuổi , gửi lớp giữ trẻ vấn đề gì.”
Thấy Đường Tố Phân còn , Lục Hồng Quân : “Bà nỡ gửi nhà trẻ tự trông, cũng cản; nhưng bắt trông con cho họ, thì thể nào.”
Cẩu Đản học lớp một, học về đều tự . Cuối tuần Cung thiếu nhi vì quá xa, ông yên tâm nên đưa đón. Chạy chạy chút mệt, nhưng ông vui vẻ, một là đây là chắt ruột, hai là Sơn T.ử và vợ thật sự bận . Vợ chồng Hoàng Kiến Thiết tan việc gì, thể tự trông con. Bắt ông trông con, hai vợ chồng họ thảnh thơi sung sướng, nghĩ cũng thật.
Đường Tố Phân mắt đỏ hoe : “Ông mỗi cuối tuần đều chạy đến khu tập thể đưa đón là , giúp trông con một chút thì ?”
Lục Hồng Quân hùng hồn : “Bởi vì Cẩu Đản họ Lục, trăm tuổi nó sẽ thắp hương quét mộ cho . Nó họ Hoàng, trăm tuổi, lẽ nó còn chôn ở . Đường Tố Phân, để nó ở đây là lắm , đừng đằng chân lân đằng đầu.”
Lục Gia Hinh những lời hề ngạc nhiên. Lục Hồng Quân chính là một ích kỷ như , cái gì cũng đặt lên .
“Gõ cửa !”
Ý của cô là nhắc nhở hai , ngờ Vương Lâm đập cửa mạnh, tiếng beng beng beng chỉ hai đang cãi trong nhà giật , mà đứa bé cũng đ.á.n.h thức ré lên.
Đường Tố Phân tức giận mắng nhà xem cháu.
Vương Lâm sai, tiếng mắng cũng dám hó hé.
Lục Hồng Quân thấy Lục Gia Hinh ngạc nhiên: “Cháu về khi nào?”
Lục Gia Hinh đặt đồ mang theo lên chiếc ghế trong sân, : “Hôm qua về, chút việc , ngày mai .”
Lục Hồng Quân “ồ” một tiếng chủ động : “Anh cả của cháu bây giờ chắc tan sắp về đến nhà , cháu mau qua đó !”
Lục Gia Hinh chút ngạc nhiên, nhưng cũng thật sự gì để , gật đầu .
Đường Tố Phân bế con , thấy Lục Hồng Quân xách sáu cái hộp, bao bì là đồ : “Ai gửi ?”
Lục Hồng Quân một câu là Gia Hinh nhờ gửi, xách đồ nhà. Nếu để bà Gia Hinh đến nhà Gia Quang, chắc chắn sẽ bế con đến tìm. Đừng là Đường Tố Phân, ngay cả ông ở nhà cháu trai cả cũng chào đón. Ông hài lòng với cuộc sống hiện tại, thêm sóng gió.
Đường Tố Phân nghĩ câu ý khác, thấy những thứ trong lòng nóng ran. Sẽ nhờ gửi đồ cho lão già, rõ ràng là còn nhớ đến ông.
Lục Chương và Lục Trân Trân đang đợi ở cửa, thấy Lục Gia Hinh, một chạy nhà gọi cô cô đến , một tiến lên đón cô .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-1983-bat-dau-tu-viec-gianh-lai-gia-san/chuong-437-mao-hiem.html.]
Đợi Lục Gia Hinh đến cửa, Vương Hiểu Khiết và chị dâu hai Lục đều . Sáng Lục Gia Quang gọi điện cho Lục Gia Hinh xong, liền báo cho Vương Hiểu Khiết mua thức ăn.
Lúc đó Vương Hiểu Khiết , liền nhờ chị dâu hai Lục mua giúp. Trưa chị dâu hai Lục mang thức ăn đến, còn giúp Vương Hiểu Khiết chuẩn bữa tối.
Đón sân, Vương Hiểu Khiết : “Anh con đang đường về, chắc sắp đến nhà . Lục Bình theo thầy công tác ở Bắc Kinh, nếu cũng gọi nó về .”
Còn Lục An, vì là sinh viên năm nhất học hành căng thẳng nên báo. dù thiếu mấy , lúc ăn cơm cũng mở ba bàn.
Lục Gia Quang về nhà liền đưa Lục Gia Hinh thư phòng chuyện, chủ yếu là về việc tài trợ cho học sinh nghèo. Anh đưa sổ sách cho Lục Gia Hinh: “Đây là chi tiêu từ tháng chín năm ngoái đến tháng , em xem .”
Lục Gia Hinh : “Có gì mà xem? Chẳng lẽ em còn tin đại bá ? Nếu em tin đại bá, cũng sẽ giao tiền cho ông.”
Lục Gia Quang bật , : “Anh cũng với ông như , nhưng tính cách của ông em cũng , khuyên. Sổ sách em giữ lấy, xem tùy em.”
Lục Gia Hinh xem, cũng nhận: “Anh cả, tài trợ cho những đứa trẻ đó gặp khó khăn gì ?”
Thật sự , đó là Lục Gia Hinh chỉ tài trợ cho những đứa trẻ thành tích xuất sắc. những gia đình đặc biệt nghèo, con cái đến trường, tự nhiên thể xác định là mầm non học giỏi .
Lục Gia Hinh cũng nghĩ chu như , suy nghĩ một lát : “Những gia đình đặc biệt nghèo, thể bắt đầu tài trợ từ lớp một, học xong một năm thành tích xuất sắc thì tiếp tục chu cấp, thành tích kém thì thôi.”
Xuất sắc ở đây của cô, là môn Ngữ văn và Toán đạt tám mươi điểm trở lên. Chỉ cần học hành chăm chỉ, Ngữ văn và Toán sẽ tám mươi điểm. Không đạt tám mươi điểm, hoặc là đầu óc lanh lợi, hoặc là học hành nghiêm túc.
Câu trả lời trong dự liệu của Lục Gia Quang, hỏi: “Gia Hinh, em học kinh doanh, sức khỏe chịu nổi ?”
Lục Gia Hinh : “Việc công ty đều chuyên trách quản lý, em chỉ nắm bắt phương hướng lớn thôi.”
“Nếu những đó giả sổ sách thì ?”
Lục Gia Hinh lắc đầu: “Không giả . Nửa tháng phụ trách báo cáo tình hình công ty cho em một , mỗi tháng em cũng xem báo cáo tài chính, đến cuối năm còn thuê bên thứ ba kiểm toán sổ sách.”
Nghe xong những lời , Lục Gia Quang mới yên tâm.
Lục Gia Hinh hỏi: “Em Trân Trân , năm theo họ Lãnh đến chỗ Trường Mao Tử, tại đến chỗ Trường Mao Tử?”
Nụ mặt Lục Gia Quang lập tức biến mất, : “Anh cũng rõ, đến biên giới mới gọi điện cho , là lấy một lô hàng, nhờ trông giúp hai đứa con.”
“Còn gì nữa ?”
“Không gì cả, chỉ nhờ trông hai đứa con.”
“Anh điên ?”
Lục Gia Quang cũng bất lực: “Bây giờ nhiều đang đồn, kinh doanh bên Trường Mao T.ử dễ , đến đó là kiếm tiền. Anh năm ngoái kiếm ít, chắc là một thương vụ lớn.”
Đây là vì kiếm tiền mà mất lý trí, Lục Gia Hinh chút hối hận vì lúc đầu đưa gợi ý đó.
Lục Gia Quang an ủi: “Em đừng lo. Anh còn chăm sóc Cường Cường và Tiểu Phụng, chắc là nắm chắc mới .”
“Hy vọng là !”