Trùng Sinh 1983: Bắt Đầu Từ Việc Giành Lại Gia Sản - Chương 414: Từ Chối
Cập nhật lúc: 2026-02-21 17:17:12
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chị dâu hai Lục thấy Lục Gia Hinh gì, tưởng cô đang cân nhắc việc quyên góp cho trẻ em làng bên, cô thật tát cho một cái, miệng nhanh như : “Gia Hinh, đời nhiều đứa trẻ học giỏi nhưng tiền học, em cũng thể lo hết ? Cả dòng họ Lục chúng hai mươi chín đứa, ba chồng mỗi năm ít nhất cũng tốn năm sáu nghìn. Tiền của em cũng từ trời rơi xuống, giúp đỡ con cháu trong tộc là đủ . Con cái nhà học , cũng chỉ thể trách phận .”
Làm việc thiện cũng dễ dàng như . Có một ca sĩ mà cô yêu thích, quyên góp hết tài sản, nơi nào thiên tai cô thường xuyên đến tuyến đầu, mà vẫn nhiều kẻ c.h.ử.i bới.
Lục Gia Hinh tiếp tục chủ đề nặng nề : “Bác cả khỏe ạ? Em lo ông vất vả, thì là của em .”
Chị dâu hai Lục ha hả: “Không , . Bác gái cả của em , ông bây giờ ngày nào cũng tinh thần phơi phới. Cũng vì cái quỹ tài trợ của em, bây giờ trong tộc chuyện gì đều hỏi ông , còn oai phong hơn cả hồi bí thư chi bộ thôn.”
Người việc sẽ tinh thần, bác cả Lục quen chỉ huy khác. Bây giờ chuyện lớn nhỏ trong tộc đều hỏi ông , để ông quyết định, điều đó còn hiệu quả hơn bất kỳ loại t.h.u.ố.c nào.
Nói đến đây, chị dâu hai Lục với cô một chuyện: “Lần em gặp chị dâu cả, chị trong tộc tu sửa từ đường. Bây giờ đều em tiền, chắc sẽ bảo em quyên góp.”
Lục Gia Hinh hứng thú với việc tu sửa từ đường: “Không tiền.”
Chị dâu hai Lục ừ một tiếng : “ là nên quyên góp. Gia phả đều ghi tên con trai, con gái ngay cả một cái tên đầy đủ cũng , quyên tiền tu sửa nó gì. Muốn tu sửa, để con trai trong tộc tự góp tiền sửa.”
“ , cả với em chuyện tài trợ cho học sinh nghèo. Anh để điện thoại ở chỗ chị, em du học về thì gọi cho .”
Ghi điện thoại xong, Lục Gia Hinh hỏi chuyện của Tiểu Thu. Nghe cô bé vực dậy tinh thần, Lục Gia Hinh gật đầu : “Chị dâu hai, chị đừng lúc nào cũng với Tiểu Thu chuyện gả cho một . Con bé còn nhỏ, ở tuổi nên học hỏi nhiều thứ, kết hôn đợi đến hai mươi bốn, hai mươi lăm tuổi cũng muộn.”
Con gái thành phố nhiều hai mươi ba, hai mươi bốn tuổi mới kết hôn, muộn hơn ở nông thôn. Ở Bắc Kinh hai năm, suy nghĩ của chị dâu hai Lục cũng đổi: “Bây giờ chị cũng với nó như , chuyện yêu đương vội, tiên cứ kiếm tiền cho .”
Lục Gia Hinh đùa: “ , tiên cứ kiếm tiền cho . Sau nhà cửa hàng, ở rể cũng thành vấn đề, cần lo gả nhà chồng khó dễ.”
Chị dâu hai Lục sững sờ. Vì ba đứa con trai, bao giờ nghĩ đến việc để Tiểu Thu ở rể. con gái gả , đến nhà chồng ít nhiều cũng chịu ấm ức, ở rể sống cùng họ thì sợ nữa. đây cũng chỉ là nghĩ trong lòng, .
Sau đó, Lục Gia Hinh gọi điện cho Lục Gia Quang. Vì gọi từ một bốt điện thoại bên ngoài, khi tên cần tìm đợi mười phút mới gọi .
Điện thoại kết nối, Lục Gia Quang liền hỏi cô chuyến du học thu hoạch gì.
Lục Gia Hinh lười dối, trực tiếp chỉ đây đó để mở mang tầm mắt, cụ thể học gì thì nhất thời cũng : “Anh cả, bảo em gọi chuyện gì ạ?”
Lục Gia Quang chuyện trong tộc sửa từ đường. Trước đây phá tứ cựu, đả đảo tư tưởng phong kiến, bây giờ chính sách nới lỏng, nhiều thứ dần dần hồi sinh.
Lục Gia Hinh thẳng thừng từ chối: “Người ở quê cứ luôn miệng con gái gả là bát nước hắt , sửa từ đường thì tìm con trai trong tộc, đừng tìm , một ngay cả tên trong gia phả cũng , là bát nước hắt .”
Lục Gia Quang chút kinh ngạc: “Ai tên em trong gia phả? Năm em sáu tuổi, ba ghi tên em .”
Sở dĩ là sáu tuổi, là vì điều kiện y tế tương đối kém, tỷ lệ trẻ em c.h.ế.t yểu khá cao, lớn đến sáu tuổi mới coi như vững vàng.
“Trên gia phả ghi là ba chữ Lục Gia Hinh ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-1983-bat-dau-tu-viec-gianh-lai-gia-san/chuong-414-tu-choi.html.]
Câu khó Lục Gia Quang, xem gia phả nên . Lục Gia Quang cảm thấy đây chuyện gì to tát, : “Nếu ghi, đến lúc đó để ba thêm .”
Lục Gia Hinh từ chối: “Không cần hỏi, tên em em cũng quyên góp. Muốn tu sửa từ đường, cũng nên là cả và năm, những con trai các bỏ tiền .”
Lục Gia Quang giọng cô , hỏi: “Sao ?”
Lục Gia Hinh : “Lần em đến huyện Dung dời mộ, quyên góp một triệu cho họ sửa đường, điều kiện là để nhà họ Đinh đến cản trở. Kết quả lúc em dời mộ, Đinh Đường Bình vẫn chạy đến, lấy cái c.h.ế.t ép em cho ông ba mươi nghìn đồng. Nực là các lãnh đạo cùng và cả đại đội trưởng, bí thư của họ đều hòa giải, em bỏ tiền .”
“Em tiền, nhưng là kẻ ngốc dễ lừa. Lần dòng họ em bỏ tiền sửa từ đường, tiền em mà bỏ , bao lâu nữa nhảy bảo em bỏ tiền sửa đường.”
Lục Gia Hinh : “Em tài trợ cho những đứa trẻ đó, tất cả, ít nhất phần lớn sẽ cảm kích em. quyên tiền sửa đường, chắc ai cũng sẽ nghĩ một kẻ ngốc dễ lừa như , chuyện tìm cô .”
Lục Gia Quang im lặng một lúc : “Người ở quê chúng tìm , em quyên tiền sửa đường, nhưng từ chối .”
Quả nhiên, đây chính là bản tính con .
Có bài học , Lục Gia Hinh : “Anh cả, em chỉ tài trợ cho trẻ em thất học và cứu trợ những trẻ mồ côi. Những việc lớn liên quan đến dân sinh như quyên tiền sửa đường, vẫn nên tìm chính phủ !”
Lục Gia Quang ừ một tiếng : “Em kiếm tiền cũng dễ dàng, đừng quyên góp nữa. Bên dòng họ sẽ giải quyết, em cần quan tâm.”
Lục Gia Hinh tâm trạng mới hơn một chút, ít nhất cả cảm thấy cô là sai.
Lục Gia Quang : “Gia Hinh, chuyện em chu cấp cho con cháu trong tộc học lan truyền ngoài. Các chi nhánh của họ Lục tìm đến, cũng con cái họ tài trợ, em thấy chuyện thế nào?”
Tài trợ cho trẻ em nghèo, việc Lục Gia Hinh chuẩn lâu dài: “Chỉ cần đủ điều kiện là .”
“Được.”
Lục Gia Quang Lục Gia Kiệt hợp tác với khác ăn buôn bán qua biên giới: “Nó hợp tác với một đàn ông họ Lãnh. Nó lo nguồn hàng, họ Lãnh phụ trách bán hàng sang vùng của Nga, kiếm thì chia đôi. Việc kinh doanh rủi ro khá lớn, nhưng kiếm cũng nhiều.”
“Rủi ro cao kèm với lợi nhuận cao. Không , dù năm cũng qua đó, dù kinh doanh thất bại cũng chỉ là mất một ít tiền thôi.”
“Chỉ sợ đối phương đáng tin cậy.”
“Đối phương đáng tin cậy thì đó cũng là do năm chuẩn, trách ai .”
Lục Gia Quang vốn định để cô khuyên, thấy lời liền là thể.
Lục Gia Hinh ảnh hưởng bởi bác cả, cảm thấy nên chăm sóc cho các em trai em gái: “Anh cả, năm là đứa trẻ ba tuổi, sắp ba mươi , đang gì.”
Lục Gia Quang ý của cô, bảo đừng quản quá rộng, nếu sẽ ơn mắc oán. Chỉ là thật sự lạc quan về chuyện , tiếc là lão ngũ bây giờ đang hăng hái, thế nào cũng . Đợi tìm cơ hội thích hợp sẽ khuyên !