Trùng Sinh 1983: Bắt Đầu Từ Việc Giành Lại Gia Sản - Chương 410: Hành Thiện Tích Đức, Quỹ Khuyến Học Họ Lục
Cập nhật lúc: 2026-02-21 17:17:08
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tuy tàu xe vất vả, nhưng bác cả Lục về đến nhà vẫn tinh thần phấn chấn. Đợi ăn uống xong xuôi, bát đũa buông xuống là ông ngoài ngay. Cái dáng vẻ thể chờ đợi đó, Lục Bình mà hiểu nổi.
Lục Bình : "Bà nội, Sơn T.ử chuyển hộ khẩu, ông nội cũng cần gấp gáp thế chứ ạ?"
Bác gái cả : "Ông nội cháu tìm đại đội trưởng , ông là đến nhà chú Thạch Đầu của cháu đấy."
Lục Bình sinh trong quân đội, Lục Gia Quang chuyển ngành thì vẫn luôn học ở Bắc Kinh. Hai vợ chồng đều bận, về quê ít, nên rõ về họ hàng ở quê.
Bác gái cả kể sơ qua tình hình nhà Thạch Đầu: "Lần cô út cháu tài trợ cho những đứa trẻ trong dòng họ thông minh ham học mà tiền học, ông nội cháu đầu tiên nghĩ đến chính là Tiểu Ngư."
Lục Bình Lục Gia Hinh tài trợ cho học sinh nghèo trong dòng họ, nhưng bác cả Lục vội vội vàng vàng là vì chuyện .
Bác gái cả mặt mày hớn hở : "Cô út cháu việc là tích đức hành thiện, là chuyện lớn lao. Có cô út cháu, dòng họ Lục chúng sẽ ngày càng hưng thịnh."
Lục Bình gật đầu : "Cô út vĩ đại, cháu học tập cô ."
Gia đình Thạch Đầu đang ăn cơm, thấy bác cả Lục thì ngạc nhiên, nhưng vẫn vội vàng mời ông xuống: "Bác Thiết Quân, bác về bao giờ thế ạ?"
Bác cả Lục mới về, xuống Tiểu Ngư gầy gò ốm yếu mà đau lòng, ông cũng vòng vo, thẳng: "Thạch Đầu, bác đến là với chú chuyện học của Tiểu Ngư."
Tiểu Ngư bỗng ngẩng đầu ông, nhưng nghĩ đến cảnh gia đình đầu cúi gằm xuống.
Trong mắt Thạch Đầu tràn đầy cay đắng: "Bác Thiết Quân, em cũng trẻ con chỉ học mới tiền đồ, em cũng nuôi. cảnh nhà em bác cũng đấy, thật sự là nuôi nổi."
Bác cả Lục : "Là thế , Gia Hinh với bác là con bé tài trợ cho những đứa trẻ trong dòng họ thành tích xuất sắc nhưng gia đình nuôi nổi. Tiểu Ngư nào thi cũng điểm tuyệt đối hai môn, học tập cũng chăm chỉ, phù hợp điều kiện."
Thạch Đầu dám tin hỏi : "Bác Thiết Quân, bác cái gì?"
Tiểu Ngư thì trừng to mắt bác cả Lục, sợ những lời thấy là ảo giác của .
Bác cả Lục lặp lời một nữa, đó : "Học phí, tiền sách vở của đứa bé học đều cần chú lo, chú chỉ cần lo cho nó cái ăn cái mặc là ."
Chủ yếu là chuyện của Táo Hoa đó, nên mới đặc biệt câu . những gia đình bình thường, đặc biệt là con trai, chỉ cần đứa trẻ thể học, trừ khi thật sự hết cách nếu đều sẽ ủng hộ.
Thạch Đầu kéo Tiểu Ngư đến mặt bác cả Lục, kích động : "Con trai, mau dập đầu với bác cả con, cảm ơn bác cho con tiếp tục học."
Anh cũng từng nghĩ nếu con trai thể may mắn nhận tài trợ như Táo Hoa thì mấy, đến lúc đó thi đỗ đại học ăn cơm nhà nước. điều là thể, nên cũng chỉ dám nghĩ thôi. Không ngờ , may mắn thật sự rơi xuống nhà .
Tiểu Ngư lập tức quỳ xuống đất dập đầu với bác cả Lục.
Bác cả Lục tuổi cao phản ứng nhanh như , đợi ông cúi đỡ Tiểu Ngư thì đứa bé dập xong ba cái đầu . Ông : "Muốn cảm ơn thì cảm ơn cô Gia Hinh, là cô tài trợ cho cháu học."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-1983-bat-dau-tu-viec-gianh-lai-gia-san/chuong-410-hanh-thien-tich-duc-quy-khuyen-hoc-ho-luc.html.]
Tiểu Ngư dập thêm ba cái đầu nữa: "Bác cả, xin bác cháu với cô Gia Hinh, Tiểu Ngư cảm kích đại ân đại đức của cô , cháu nhất định sẽ báo đáp cô ."
Đỡ dậy, bác cả Lục : "Tiểu Ngư, cô Gia Hinh cháu tài trợ là những đứa trẻ thành tích xuất sắc. Cháu nhận tài trợ, khi trở trường môn Văn và môn Toán đều chín mươi điểm."
Ở đây là chỉ tiểu học, cấp hai và cấp ba là những yêu cầu khác. cũng quá hà khắc, chính là trình độ thể thi đỗ cấp ba và cao đẳng.
Tiểu Ngư gật đầu thật mạnh.
Bác cả Lục : "Thạch Đầu, Tiểu Ngư, khoản tài trợ chỉ đến cấp ba, khi thi đỗ đại học thì chi phí tự nghĩ cách. nếu thật sự khó khăn lo nổi học phí, thể vay học phí năm đầu tiên, đợi khi thì trả."
Nói xong lời , ông bổ sung: "Gia Hinh cũng là tài trợ cho Táo Hoa đến nghiệp cấp ba, đại học là quản. Táo Hoa bây giờ tìm một công việc ở Dương Thành, tiền lương cũng khá."
Thạch Đầu khó hiểu hỏi: "Bác Thiết Quân, học đại học là mất tiền ?"
Khi thấy yêu cầu Lục Gia Hinh , bác cả Lục cũng hỏi câu hỏi tương tự. Ông : "Gia Hinh bây giờ học đại học mất tiền, là vì bây giờ sinh viên đại học ít, đợi mười mấy năm nữa đại học nhiều lên thì sẽ đóng học phí."
Lục Gia Hinh còn đến lúc đó sinh viên đại học cũng sẽ phân công công việc nữa. Đạo lý nhiều thì đáng tiền bác cả Lục hiểu, nhưng chuyện ông , thứ nhất là quá thời đại, thứ hai là thể phá vỡ ảo tưởng của những phụ khiến họ cho con học nữa. Dù phân công công việc, nhưng học đại học chắc chắn tiền đồ hơn là một chữ bẻ đôi .
Thạch Đầu cũng nghĩ nhiều, dù học đại học mất tiền, nhưng thi đỗ đại học là cần kiếm ăn trong đất nữa. Mà chỉ cần con thi đỗ đại học, đến lúc đó học phí vay cũng dễ.
Sau đó bác cả Lục đến nhà tiếp theo. Đứa bé nhà đó thành tích cũng xuất sắc, nhưng vì là con gái, cha nuôi ba năm con gái kẻ mù chữ là , cho nữa.
Lúc bác cả Lục qua , cha đứa bé vẫn còn do dự.
Bác cả Lục : "Gia Hinh nhà tiền đồ là nâng đỡ em trong nhà. Gia Kiệt sự chỉ điểm của con bé ăn buôn bán, bây giờ mua nhà ở Bắc Kinh; Gia Tông cũng nhờ sự giúp đỡ của con bé, dựa bày sập hàng mà nay cũng mua cửa hàng, giờ cần dầm mưa dãi nắng nữa. Bé Mai nhà các chú tiền đồ chắc chắn sẽ nâng đỡ và em trai nó. Ngay cả các chú, cũng hưởng phúc của con gái."
"Bây giờ cái kiểu con gái gả là bát nước hắt nữa , xã hội mới nam nữ đều như , đều phụng dưỡng cha già. nếu học, con gái gả nhà t.ử tế, các chú già yếu ốm đau một chỗ, nó lo cũng lực bất tòng tâm."
Dưới sự khuyên bảo của bác cả Lục, của bé Mai đồng ý cho cô bé tiếp tục học. Đã học mất tiền, cơ hội như thì để con bé thử xem . Nếu thể học thành tài thì nhất, học thì con bé cũng thể trách bà.
Bác cả Lục chạy đôn chạy đáo hai ngày, hết một lượt những nhà con thành tích xuất sắc nhưng bỏ học ở nhà. Chỉ hai nhà trọng nam khinh nữ đặc biệt từ chối, mười bảy nhà còn đều đồng ý. Còn những đứa đang học nhưng gia đình khó khăn thành tích xuất sắc, cũng phù hợp điều kiện tài trợ, bác cả Lục đều đăng ký hết.
Trong đó vài nhà điều kiện cũng khá, với suy nghĩ hời chiếm là đồ khốn nạn liền dắt con đến tìm bác cả Lục. Kết quả cần cũng , bác cả Lục mắng cho đuổi về.
Chuyện trong dòng họ Lục, bác cả Lục nắm rõ như lòng bàn tay, cho nên cũng giả .
Sau khi sửa sang xong danh sách, ông gọi điện thoại cho Lục Gia Quang, hai mươi chín đứa trẻ cần tài trợ. Trong đó học sinh tiểu học mười lăm đứa, cấp hai tám đứa, cấp ba sáu đứa.
Không ông gọi điện cho Gia Hinh, mà là trong đại đội mở đường dây gọi quốc tế, chỉ thể nhờ Lục Gia Quang chuyển lời.
Điện thoại cơ quan của Lục Gia Quang cũng gọi Hồng Kông, tranh thủ buổi trưa nghỉ ngơi bưu điện gọi. Điện thoại thì gọi , chỉ là giúp việc Lục Gia Hinh du học (du lịch kết hợp học tập/tham quan) .