Trùng Sinh 1983: Bắt Đầu Từ Việc Giành Lại Gia Sản - Chương 408: Đường Tố Phân Nghẹn Khuất, Lục Hồng Quân Hối Cải
Cập nhật lúc: 2026-02-21 17:17:06
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lục Gia Hinh tặng Lục Sơn một cửa hàng, vì cố ý giấu giếm nên nhà họ Lục nhanh . Vợ chồng Lục Gia Quang và Lục Gia Kiệt đều khá bình tĩnh, dù Gia Hinh quyên góp nhiều tiền như , giờ còn tài trợ cho học sinh nghèo trong dòng họ Lục, thì mua cho Lục Sơn một cửa hàng cũng là bình thường.
Bác cả Lục chuyện nhíu mày: "Cái con bé , Sơn T.ử và Đại Mạch tay chân, cần gì nó mua cửa hàng? Muốn mua cửa hàng, để chúng nó tự kiếm tiền mà mua."
Bác gái cả cũng cảm thấy như , chỉ tự vất vả kiếm mới trân trọng, mà hưởng nhiều sẽ tạo thành thói quen, sẽ hại vợ chồng Sơn Tử.
Vương Hiểu Khiết nỗi lo của họ, đặc biệt gọi điện hỏi thăm Lục nhị tẩu, nguyên do bèn giải thích với hai ông bà: "Cha, , là nguyên do cả. Hai cứ yên tâm, Gia Hinh việc chu , sẽ xảy chuyện mà hai lo lắng ."
"Cha, , Gia Hinh kiếm tiền đó quyên góp ít cho trại trẻ mồ côi, cũng là thấy những đứa trẻ đó đáng thương chúng nó sống hơn một chút. trong nhà, khó khăn thì sẽ giúp, chứ vô duyên vô cớ cho tiền cho đồ ."
Hồi chủ động cho Gia Kiệt vay tiền cũng là vì lúc đó bọn họ nhà ở, nhưng lòng đó rước lấy sự oán trách của Mã Lệ Lệ.
Hai ông bà nghĩ cũng thấy đúng.
Vương Hiểu Khiết : "Cha, , Gia Hinh khuyến khích Lục Bình thi cao học, còn đợi nghiệp cao học xong bảo nó nộp đơn xin đại học nước ngoài. Chỉ cần xin , đến lúc đó học phí và sinh hoạt phí du học đều do cô chi trả."
Lần bác cả Lục phản đối. Cho tiền cho đồ sẽ khiến nảy sinh tính ỷ , nhưng nuôi ăn học để học bản lĩnh thì cho tiền đồ của con cháu.
Bác cả Lục : "Vậy bảo Lục Bình chăm chỉ học hành, nhất định xin đại học nước ngoài. Ở bên ngoài học bản lĩnh về là thể báo hiệu tổ quốc ."
Ông con cháu trong nhà nước ngoài định cư, cảm thấy như là quên nguồn quên cội. nước ngoài học bản lĩnh về đền đáp xã hội, thì ông vạn phần ủng hộ.
Vương Hiểu Khiết : "Cha, , chuyện hai là , đừng với Bình Bình. Từ lúc Gia Hinh với nó chuyện , bây giờ cần chúng con thúc giục, nó chăm chỉ ."
Bác gái cả : "Vậy con bảo Bình Bình nhớ kỹ cái của cô út nó, mua đồng hồ mua t.h.u.ố.c bổ còn cam kết bỏ tiền cho học, cô út nhà ai mà chăm lo như thế."
Vương Hiểu Khiết đồng ý.
Chuyện , tâm trạng hai ông bà cũng thoải mái hơn, đó bác cả Lục tìm Lục Hồng Quân kể chuyện cho ông .
Bác cả Lục : "Chú Gia Hinh mua danh chuộc tiếng, lo cho ngoài lo cho nhà. Chú ba , lo cho ngoài lo cho nhà là chú, chứ Gia Hinh."
Làm bí thư chi bộ thôn hơn hai mươi năm, giác ngộ của bác cả Lục vẫn cao, ông cảm thấy Lục Gia Hinh năng lực đền đáp xã hội là chuyện đáng khen ngợi. Đồng thời cô cũng nâng đỡ nhà, để cuộc sống của nhà ngày càng khấm khá, thế là đủ . Nếu cứ tặng tiền tặng đồ, ông ngược còn mắng.
Phản ứng đầu tiên của Lục Hồng Quân là tin, ông : "Anh cả, Gia Hinh tặng cho Sơn T.ử một cửa hàng, đang lừa em đấy ?"
Bác cả Lục cảm thấy còn ở Bắc Kinh, sớm muộn gì cũng ngày đứa em trai chọc cho tức c.h.ế.t: "Cửa hàng đều tên Sơn T.ử , cái còn thể giả ? Chẳng trách Gia Hinh chịu tha thứ cho chú, đổi là cũng chẳng thèm để ý đến chú. Đối với ngoài thì m.ó.c t.i.m móc phổi, đối với con thì khắc nghiệt như ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-1983-bat-dau-tu-viec-gianh-lai-gia-san/chuong-408-duong-to-phan-nghen-khuat-luc-hong-quan-hoi-cai.html.]
Lục Hồng Quân thấy ông thở hồng hộc, dám nữa: "Anh cả, đừng giận. Gia Hinh là đứa trẻ ngoan, đối với nhà cũng hào phóng, là em trách nhầm con bé ."
Nghe lời , cơn giận của bác cả Lục mới xuôi một chút: "Gia Hinh nâng đỡ gia đình Gia Tông, để bọn họ bây giờ cuộc sống sung túc. Cũng là cảm kích cái của Gia Hinh, vợ Gia Tông mới đồng ý cho Sơn T.ử quá kế. Nếu thì với những chuyện chú , nó đời nào đồng ý ."
Lục Hồng Quân phản bác lời . Lúc đó ông thuận theo lời bác cả Lục nhận Sơn T.ử con thừa tự, thực chẳng ôm hy vọng gì, vì ông nghĩ Lục nhị tẩu sẽ đồng ý. Kết quả ngoài dự đoán, bà phản đối.
Bác cả Lục : "Chú ba, Gia Hinh là đứa con tiền đồ nhất của nhà họ Lục chúng . Con bé lo cho nhà, Gia Quang và Gia Kiệt bọn họ nếu việc gì, nó sẽ khoanh tay . Ngay cả Bình Bình và An An bọn nó, sự dẫn dắt của con bé cũng sẽ mưu cầu tiền đồ ."
"Chú ba, Gia Hinh đủ , chú cha thì đừng khó con bé nữa, nếu thì là đầu tiên đồng ý."
Đến bây giờ Lục Hồng Quân nào còn dám khó Lục Gia Hinh, đừng bác cả Lục và bác gái cả, nếu dám thế thì đám cháu trai và cháu chắt đều sẽ trở mặt với ông. Phải là, cũng là bản lĩnh của con bé .
Lục Hồng Quân lập tức tỏ thái độ: "Anh cả, đây là em mỡ heo che tâm, sẽ thế nữa. Nếu em cứ dùng gậy mà đ.á.n.h, em tuyệt đối chạy."
Cơn giận trong lòng bác cả Lục tan thành mây khói.
Đường Tố Phân nhanh chuyện , ban đầu bà tin, còn với bà bác kể cho : "Bây giờ cửa hàng đắt như , thể chứ?"
Bà bác tủm tỉm : " hỏi cháu dâu bà , nó chính miệng thừa nhận đấy. Tố Phân , cô Lục hào phóng như , bà phúc ."
Miệng bà phúc, thực trong lòng khinh bỉ, cả cái ngõ ai mà chẳng mụ đàn bà vì tiền và nhà mới gả cho lão Lục. Tuy chướng mắt, nhưng cũng ghen tị bà thể mang theo con cái sống trong căn nhà rộng rãi như . Đâu như bọn họ, cả nhà mười mấy miệng ăn chen chúc trong hai gian phòng.
Đường Tố Phân lời thì nghẹn khuất thôi. Vốn tưởng Lục Gia Hinh dễ nắm thóp, mới con ranh tâm cơ thâm sâu khó lường. Biết tranh liền đẩy chi cả và mụ đàn bà đanh đá , là mua nhà lớn cho lão Lục ở. căn nhà là nó mua, tên nó, đợi khi lão Lục trăm tuổi nó chắc chắn sẽ thu hồi căn nhà , mà căn nhà ở khu tập thể gia đình Lục Sơn chiếm mất đòi .
Bà cũng từng ầm ĩ, thậm chí còn lấy ly hôn dọa, ngờ thái độ lão Lục đổi hẳn, đồng ý ly hôn. Bà chỉ dọa lão Lục lão thỏa hiệp, chứ thật sự ly hôn. Con gái út và con trai út còn đang học, mà thằng cả chiếm hai gian phòng chịu nhả , bà hết cách đành cam kết thằng hai sẽ tích tiền mua cho vợ chồng nó hai gian phòng. Nếu ly hôn thì hai đứa nhỏ học, chuyện cam kết với thằng hai cũng . Quan trọng hơn là, một khi ly hôn thì dọn , đến lúc đó ngay cả chỗ ở cũng , thuê nhà, lấy nhiều tiền như .
Đợi Lục Hồng Quân công viên dắt chim về, Đường Tố Phân liền hỏi: " Gia Hinh mua cho Sơn T.ử một cửa hàng, chuyện là thật ?"
Lục Hồng Quân treo hai con chim họa mi mái hiên, : "Là thật, cửa hàng đó xem , chỉ vị trí mà diện tích cũng lớn."
"Lớn như , chắc tốn ít tiền nhỉ?"
Lục Hồng Quân gật đầu : "Phải, nhờ ngóng , một cửa hàng bên cạnh nhỏ hơn cái mà cũng hơn bảy vạn. Có cửa hàng , Sơn T.ử cần đến phố Tú Thủy giúp việc nữa, thể tự mở quán mì ."
Đường Tố Phân ghen tị đến đỏ cả mắt: "Lão Lục, Gia Hinh rốt cuộc ăn cái gì, nhiều tiền như ?"
Lục Hồng Quân trêu đùa con chim, thuận miệng : "Làm về quần áo và buôn bán ngoại thương. Nó thiên phú về thiết kế thời trang, bây giờ buôn bán ngoại thương cũng kiếm tiền."