Trùng Sinh 1983: Bắt Đầu Từ Việc Giành Lại Gia Sản - Chương 407: Lòng Người Ghen Ghét, Lục Nhị Tẩu Dạy Con
Cập nhật lúc: 2026-02-21 17:17:05
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lục Gia Hinh Lục nhị tẩu đối xử công bằng với ba đứa con trai, nhưng giữ cho bát nước thăng bằng là quá khó. Vì con trai lớn cưới vợ, mà con dâu thì mỗi một ý, chị thể nào đáp ứng hết yêu cầu của chúng nó. Mà cách vẻ công bằng của Lục nhị tẩu, thực chất là dựa sự hy sinh nhiều hơn của Lục Sơn.
Nếu là đây Lục Gia Hinh sẽ quản, dù đó cũng là chuyện gia đình nhỏ của Lục Gia Tông. Hơn nữa trong lòng nhiều thế hệ , đều cho rằng cả thì gánh vác nhiều hơn. Chỉ là Lục Sơn bây giờ quá kế sang chi thứ ba, đứa trẻ thật thà, nên cô nỡ chịu thiệt.
Lục nhị tẩu xong lời Lục Gia Hinh thì rơi trầm mặc, hồi lâu mới : "Gia Hinh, lợi nhuận của cửa hàng, chị sẽ chia cho Sơn T.ử một phần ba."
Lục Gia Hinh cảm thấy cách : "Chị mà thế, vợ Lục Vận chắc chắn sẽ ầm lên, sẽ chỉ trích chị thiên vị. Chị dâu hai, Sơn T.ử quá kế sang chi thứ ba, nó bây giờ ở nhà bên khu tập thể, về mặt tiền bạc nên phân chia rõ ràng với chị."
Lục Đào vẫn kết hôn, về tiền bạc sẽ so đo, nhưng Lục Vận và vợ nó chắc chắn sẽ bất mãn. bây giờ phân chia rõ ràng, những mâu thuẫn cũng sẽ còn nữa.
Lục nhị tẩu nhớ biểu hiện của Lục Vận và vợ nó mấy ngày nay, gì nữa.
Lục Gia Hinh tiếp tục : "Bây giờ em cho Sơn T.ử một cửa hàng, nó khéo thể dùng để mở một quán mì mới. Lời lỗ, thì xem bản lĩnh của vợ chồng chúng nó."
Lục nhị tẩu câu cần cửa hàng nữa, bà : "Gia Hinh, cửa hàng em mua lớn quá, thể mở hai quán mì ."
Lục Gia Hinh : "Chị dâu hai, ăn phát đạt thì chỉ hiềm nỗi cửa hàng quá nhỏ thôi. nếu thấy lãng phí thì thể ngăn thành hai cửa hàng, một cái tự dùng, cái còn cho thuê."
Lục nhị tẩu thở dài một : "Gia Hinh, em thế , em thế khiến chị cảm thấy như đang mưu đồ tài sản của chi thứ ba ."
Lục Gia Hinh bật , : "Tài sản của chi thứ ba đều trong tay em, ngay cả căn nhà ở khu tập thể cũng là em cần . Chị dâu hai, đều chị là thế nào, chị đừng suy nghĩ lung tung nữa."
Nói xong lời , Miêu Na gõ cửa bước Nhiếp Trạm đến, đang đợi lầu. Lục Gia Hinh liền với Lục nhị tẩu: "Chị dâu hai, em việc chuyện với chị nữa. Chuyện cửa hàng chị cũng đừng nghĩ nhiều, cứ để Sơn T.ử cầm lấy là ."
Lục nhị tẩu : "Gia Hinh, chị dâu hai đành mặt dày để Sơn T.ử nhận lấy ."
Lục Gia Hinh chút bất đắc dĩ : "Chị dâu hai, chị gì ? Cửa hàng là em tặng cho Sơn Tử, chị với Sơn T.ử mở miệng đòi. Thôi, em ngoài , chuyện tiếp nhé."
"Được."
Lục nhị tẩu cúp điện thoại ngẩng đầu lên, liền phát hiện cả nhà đều đang . Lục Gia Tông giữ bình tĩnh tiên, ông hỏi: "Vợ , bà đồng ý cho Sơn T.ử nhận cửa hàng ?"
Cửa hàng bốn mươi tám mét vuông đấy, vị trí còn như . Bọn họ đến Bắc Kinh vất vả lụng hơn hai năm, cũng mua nổi cửa hàng đó.
Lục nhị tẩu tâm trạng đang , thấy vẻ mặt hưng phấn của ông liền mắng té tát: "Ông vui cái nỗi gì? Đều tại ông cha mà vô dụng nhu nhược. Nếu ông bản lĩnh mua cho ba đứa con trai mỗi đứa một cửa hàng, thì Gia Hinh cũng chẳng đặc biệt mua một cửa hàng tặng cho Sơn Tử."
Lục Gia Tông ngờ thế cũng mắng, ông sờ mũi : "Gia Hinh tặng Sơn T.ử cửa hàng là chuyện , bà còn tức giận chứ?"
Vợ Lục Vận cũng ở bên cạnh hùa theo: " đấy . Anh cả quá kế sang chi thứ ba là căn nhà lớn, giờ cửa hàng to. Chuyện đốt đèn l.ồ.ng cũng tìm thấy đều rơi cả, nên mừng cho mới ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-1983-bat-dau-tu-viec-gianh-lai-gia-san/chuong-407-long-nguoi-ghen-ghet-luc-nhi-tau-day-con.html.]
Lục Vận Sơn Tử, cũng chua loét : "Anh cả, thật đấy, em cái mệnh như nhỉ!"
Tiểu Thu cảm thấy vợ chồng Lục Vận đầu óc bã đậu. Mẹ rõ ràng đang vui còn những lời , đây chẳng là đổ thêm dầu lửa tìm mắng !
Lục nhị tẩu vốn tức giận, thấy vợ chồng chúng nó như càng thêm giận sôi m.á.u. Bà chỉ mũi Lục Vận mắng: "Lúc mày thức khuya dậy sớm việc trong quán, thì mày đang cái gì? Mày ở quê ngủ đến mặt trời chiếu m.ô.n.g còn dậy. Cứ cái thứ lười biếng như mày, tao với cha mày, mày c.h.ế.t đói từ lâu . Còn quá kế, ai thèm nhận cái thứ lười chảy thây như mày."
Nói xong, bà mắng sang vợ Lục Vận: "Cái đồ lười biếng nhà cô, cửa sắp năm năm mà bụng vẫn động tĩnh gì, còn mặt mũi ở đây bóng gió với . cho cô , nếu năm nay mà mang thai, thì cút xéo cho , tìm cho Lục Vận một đứa chăm chỉ đẻ."
Vợ Lục Vận lập tức im bặt. Tuy khám cả hai đều vấn đề gì, nhưng sinh con thì phần lớn vẫn quy tội cho phụ nữ.
Lục nhị tẩu càng nghĩ càng giận, : "Bắt đầu từ ngày mai, vợ chồng chúng mày bán đồ ăn sáng, tao với cha mày buổi trưa và buổi chiều. Nếu mà hỏng việc thì cút ngoài tự tìm việc mà , tao sẽ nuôi báo cô lũ vô dụng chúng mày nữa."
Hai như chim cút, co rúm dám ho he tiếng nào.
Tiểu Thu cảm thấy bọn họ đáng đời, nhưng cũng Lục nhị tẩu tiếp tục mắng nữa: "Mẹ, cơm nước xong cả , chúng ăn cơm thôi!"
Lục nhị tẩu tức đến no , còn khẩu vị: "Sơn Tử, con mau về nhà , sáng mai cần đến quán nữa. Tiểu Thu, con đói thì tự mà ăn."
Lục Sơn , lập tức đạp xe ngay.
Lục Vận và Bành Hương Diệp cũng ăn cơm, Lục nhị tẩu thấy là một trận mắng, đó còn cho bọn họ ăn cơm tối bắt nhịn đói, bảo là để cho đầu óc tỉnh táo một chút.
Đại Mạch để phần cơm cho Lục Sơn, cô bưng cơm canh từ trong nồi hỏi: "Hôm nay về muộn thế?"
Lục Sơn kể chuyện cửa hàng: "Anh với cô út là lấy, cô út bảo trưởng giả tặng thì nhận. Mẹ cũng khuyên cô út thu cửa hàng, gì mà đổi ý định."
Đại Mạch thấy lời tim đập thình thịch: "Anh cái gì? Cô út tặng chúng một cửa hàng? Sơn Tử, đừng lừa em đấy nhé?"
Lục Sơn lúc mới phát hiện, vì vội về nhà nên để quên sổ đỏ ở đường Quang Minh : "Lừa em gì? Ngày mai mang sổ đỏ về. Đại Mạch, cô út tặng chúng cửa hàng rộng bốn mươi tám mét vuông, bộ từ đây sáu bảy phút là đến, cực kỳ tiện lợi."
Cậu là thật thà chứ ngốc, Lục Gia Hinh cố ý mua cửa hàng ở vị trí , là để tiện chăm sóc gia đình. Phố Tú Thủy cách nhà quá xa việc chỉ thể gọi điện thoại, nhưng cửa hàng , việc thể chạy ngay về nhà.
Đại Mạch vui mừng đến mức sắp ngất . Đợi bình tĩnh , cô : "Sơn Tử, cô út tặng chúng cửa hàng lớn như , chúng chăm sóc cho ông nội để ông đừng phiền cô út."
Cô út giàu như , đồ bình thường chướng mắt, đồ đắt tiền bọn họ cũng mua nổi, việc duy nhất thể là trông chừng ông nội cho .
Nghĩ đến việc Lục Gia Hinh ngoài xe sang, ở biệt thự như , : " là thể để ông nội tìm cô út, nếu chắc chắn sẽ đòi ở đó về nữa."
Quan hệ cha con hai kém như , ông nội mà qua đó thuần túy là cô út ngột ngạt. Cô út đối xử với bọn họ như , tuyệt đối thể để chuyện xảy .