Trùng Sinh 1983: Bắt Đầu Từ Việc Giành Lại Gia Sản - Chương 364: Bệnh Tình Trở Nặng
Cập nhật lúc: 2026-02-21 17:15:57
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi việc đổi quyền giám hộ giải quyết xong, Lục Gia Hinh chuẩn trở về. Không ngờ Diêm Nghị Hoa gọi cô , hỏi cô tìm luật sư riêng .
Lục Gia Hinh phủ nhận, vì cô thật sự đang định tìm một luật sư riêng. Diêm Nghị Hoa là luật sư riêng của Nhiếp Trạm, cô thể cái gì cũng dùng chung với .
“Sao , phù hợp để giới thiệu cho ?”
Diêm Nghị Hoa : “Cô Lục, tự ứng cử, cô đồng ý ?”
Lục Gia Hinh ngạc nhiên hỏi: “Anh? Vạn Sinh của A Trạm là công ty niêm yết, nỡ bỏ A Trạm để chọn ?”
Diêm Nghị Hoa thẳng thắn: “ cảm thấy cô Lục ý tưởng, luật sư riêng cho cô, sẽ kiếm nhiều hơn so với việc theo Nhiếp.”
Lục Gia Hinh ấn tượng về , nếu từ chức bên Nhiếp Trạm chỉ luật sư riêng cho , thì chắc chắn sẽ dùng. Cô hỏi: “Công ty của A Trạm, giới thiệu ai?”
Vạn Sinh Địa Sản là một công ty niêm yết trị giá hơn một tỷ, phí dịch vụ pháp lý hàng năm lên đến hàng triệu, cô nghĩ Văn phòng luật sư Hoành Xương sẽ để Diêm Nghị Hoa dễ dàng từ bỏ.
Diêm Nghị Hoa : “Chú sẽ trở thành cố vấn pháp luật của Vạn Sinh Địa Sản, còn những việc riêng của Nhiếp thiếu, sẽ do sư của tiếp quản. Chuyện trao đổi với Nhiếp , bên vấn đề gì.”
Anh cho rằng Lục Gia Hinh tiềm năng phát triển lớn, cô đang tìm luật sư, cảm thấy nếu để mất khách hàng sẽ là một tổn thất lớn cho văn phòng luật sư. bên Nhiếp Trạm là công ty niêm yết, là khách hàng lớn, cũng thể từ bỏ. Sau khi bàn bạc với chú và sự đồng ý của Nhiếp Trạm, mới ngỏ lời với cô.
Chú của Diêm Nghị Hoa là Diêm Hoành Xương, sáng lập văn phòng luật sư, cũng là một đại trạng sư nổi tiếng ở Hồng Kông. Để ông thế Diêm Nghị Hoa cố vấn pháp luật cho Vạn Sinh Địa Sản, đối với Vạn Sinh Địa Sản là một điều .
Dùng quen vẫn hơn lạ, trao đổi với Nhiếp Trạm thì vấn đề gì. Lục Gia Hinh đưa tay : “Hợp tác vui vẻ.”
Thấy cô đồng ý, Diêm Nghị Hoa vui. Sau vô cảm thấy may mắn vì nắm bắt cơ hội, nếu để Lục Gia Hinh tìm luật sư khác, thì chuyện của , Văn phòng luật sư Hoành Xương cũng mất một khách hàng lớn.
Lục Gia Hinh nhanh ch.óng rời . Còn về hợp đồng ủy thác, đợi Diêm Nghị Hoa bàn giao xong việc bên A Trạm mới ký.
Buổi sáng xin phép thầy giáo nghỉ, Lục Gia Hinh rời văn phòng luật sư đến nhà họ Cố, định báo tin vui cho Cố Tú Tú và Mai cô. Không ngờ khi cô đến nhà họ Cố, thấy Cố Tú Tú đang chạy trong vườn , Mai cô và Hồng cô hai đang đuổi theo .
Lục Gia Hinh giật , vội vàng bảo Tiền Tiểu Tiểu và Cổ Văn Phong chặn . Không ngờ Cố Tú Tú đ.á.n.h hai , đ.á.n.h mắng: “ ngoài, mau thả .”
Lục Gia Hinh hỏi: “Dì bà, dì ?”
Cố Tú Tú lớn tiếng hét: “ tóc, mua sườn xám, còn mua trang sức. Các mau thả , đợi lão gia về sẽ tha cho các .”
Lục Gia Hinh vội vàng dỗ dành bà: “Dì tóc, thì quần áo . Nếu mặc bộ đồ sẽ chê. , năm nay nhiều mẫu khăn lụa mới, lát nữa chúng mua khăn lụa.”
“Cô lừa chứ?”
“ lừa dì gì? Dì tắm rửa , một bộ quần áo , chúng sẽ tóc thật xinh .”
Cố Tú Tú do dự một lúc gật đầu: “Được, tin cô một .”
Đợi Cố Tú Tú theo Hồng cô lên lầu, Lục Gia Hinh mới hỏi: “Chuyện gì ?”
Mai cô cũng đau đầu, cho Cố Tú Tú sáng sớm dậy đòi dạo phố, còn tóc mua quần áo. Bà bây giờ như tiện ngoài, hai dỗ dành mãi , kết quả bà nổi nóng gây sự.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-1983-bat-dau-tu-viec-gianh-lai-gia-san/chuong-364-benh-tinh-tro-nang.html.]
Lục Gia Hinh : “Bà ngày nào cũng ở trong căn nhà , ngoài hít thở khí cũng thể hiểu . Lát nữa hai đưa bà tóc mua đồ, sẽ để Tông Kính Hoa cùng. Có và Hồ Minh theo, thể đưa dì bà về an .”
Mai cô thấy cô sắp xếp thỏa, tự nhiên ý kiến gì.
Lục Gia Hinh : “Bắc Kinh bây giờ bắt đầu ấm lên , tháng hai thể đưa dì bà qua đó. Bên đó nhà rộng, núi nước, buồn chán cũng thể đẩy bà công viên bên cạnh dạo chơi.”
Mai cô Cố Tú Tú mua cho cô một căn nhà lớn năm gian: “ chỉ sợ lão phu nhân quen.”
Lục Gia Hinh cảm thấy đây là vấn đề: “Cứ qua đó ở một tháng . Nếu dì bà quen thì về, nếu bà thích ở đó, thì ở đến tháng mười trời lạnh về.”
Mai cô gật đầu, : “Xem và Hồng cô học tiếng đại lục .”
Lục Gia Hinh an ủi: “Cái cần lo, đến lúc đó sẽ thuê cho cô một trợ lý tiếng Quảng Đông. những câu giao tiếp hàng ngày nhất nên học, như ngoài cũng tiện hơn.”
Ở Bắc Kinh, đều tiếng phổ thông, học một câu giao tiếp hàng ngày dễ. Đương nhiên, cũng xem chịu khó học ! Chịu khó thì nhanh, chịu khó hoặc học thì sẽ bao giờ học .
Mai cô đây còn lo lắng đến Bắc Kinh bác sĩ giỏi, nhưng bệnh tình của Cố Tú Tú ngày càng nặng cho thấy bệnh thật sự chữa , ở cũng .
Trên đường về, Lục Gia Hinh chút cảm khái : “Đợi già , nếu bệnh tật đầy hoặc giống như dì bà, thà chọn an t.ử.”
Tiền Tiểu Tiểu tò mò hỏi: “An t.ử là gì?”
Lục Gia Hinh : “Là giống như c.h.ế.t trong giấc ngủ, bệnh tật hành hạ, cũng sống mà mất tôn nghiêm.”
Ca an t.ử đầu tiên, xảy năm nay. Sau phát triển thành nhiều hình thức, nhưng dù là hình thức nào, cuối cùng cũng đều là một con đường để bệnh nhân thể một cách thanh thản, yên bình.
Cổ Văn Phong xong liền phản đối, : “Nếu lợi dụng hình thức để hại , thể sẽ thể truy cứu trách nhiệm.”
Lục Gia Hinh cảm thấy quá nhạy bén.
Trời sắp tối, Tông Kính Hoa trở về, với Lục Gia Hinh rằng Cố Tú Tú tóc xong liền mua sắm, quần áo, sườn xám, khăn lụa đều mua hết, mua xong vui vẻ trở về.
Tông Kính Hoa : “Sếp, bà Cố dạo phố tổng cộng tiêu ba mươi sáu nghìn đồng.”
Lục Gia Hinh gật đầu: “Ngày mai gọi điện cho Trương Tư Ninh, bảo cô chuyển ba mươi sáu nghìn đồng tài khoản của Mai cô.”
Chi phí hàng tháng của nhà họ Cố đều chuyển thẳng tài khoản của Mai cô, như quản lý sẽ tiện lợi hơn. Trước đây là cô tự xem sổ sách, bây giờ là Trương Tư Ninh kiểm tra sổ sách cuối mỗi tháng, cuối năm sẽ tìm chuyên môn để kiểm toán.
“Vâng, thưa sếp.”
Buổi tối Nhiếp Trạm gọi điện cho Lục Gia Hinh, nữ vệ sĩ tìm giúp cô hai ngày nữa thể nhận việc. Vốn dĩ đối phương đồng ý nghỉ phép xong sẽ đến, ngờ lúc nghỉ mát vì cứu một đứa trẻ mà thương, nghỉ ngơi đến bây giờ.
Quay đầu , Lục Gia Hinh liền với Tiền Tiểu Tiểu chuyện : “Đợi Miêu Na đến, em sẽ huấn luyện. Huấn luyện mất một năm, khi em về thăm sư phụ Tiền và ba em !”
Nhiếp Trạm Miêu Na nghỉ ngơi một thời gian đổi , Lục Gia Hinh cảm thấy đối phương phẩm hạnh nên đồng ý chờ. Cũng vì , Tiền Tiểu Tiểu vẫn huấn luyện.
“Vâng.”