Trùng Sinh 1983: Bắt Đầu Từ Việc Giành Lại Gia Sản - Chương 359: Tết Nguyên Tiêu
Cập nhật lúc: 2026-02-21 17:15:52
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lục Gia Hinh hơn mười giờ đến Cố trạch, xuống xe Mai cô đón. Đang định hỏi thì Mai cô cho , Hà Minh Châu và Hà Yến Yến đến, đang ở sân chơi với Cố Tú Tú.
Mai cô hạ giọng : “Đại tiểu thư và nhị tiểu thư hơn chín giờ đến, lâu gặp bà cụ nên qua chuyện với bà.”
Hà Minh Châu đến là bình thường, Hà Yến Yến cũng theo thì lạ. Lục Gia Hinh cũng hỏi, gật đầu cho .
Mai cô hỏi: “Cô chủ, Nhiếp qua ạ?”
“Ừm, sẽ qua, nhưng muộn một chút.”
Đến phòng khách, Lục Gia Hinh đưa túi xách cho Tiền Tiểu Tiểu, cô tự sân . Thấy Hà Minh Châu cô chút ngạc nhiên, đây đều mặc đồ công sở, mặc một chiếc váy dài màu xanh ô liu, bên ngoài khoác một chiếc áo gió màu đen. Còn Hà Yến Yến thì mặc một chiếc váy ôm xẻ tà màu đỏ, khoe vóc dáng đáng ngưỡng mộ.
Lục Gia Hinh : “Chị Minh Châu, chị đến .”
Hà Minh Châu chào Lục Gia Hinh xong liền đẩy Hà Yến Yến, ngờ cô ngượng ngùng : “Lục Gia Hinh, xin , đây đều là của , hy vọng cô thể tha thứ cho .”
Lục Gia Hinh thèm cô , đến bên cạnh Cố Tú Tú, cúi hỏi: “Dì bà, mấy ngày nay sức khỏe ạ?”
Cố Tú Tú hôm nay tinh thần tỉnh táo, : “Mấy ngày nay đều . Gia Hinh, hôm nay con ăn mặc .”
Lục Gia Hinh mặc áo len dệt kim màu vàng phối với quần jean, chân một đôi giày thể thao vải bạt. Cô ngày thường đều mặc đồ thoải mái, đơn giản, tự nhiên và dễ chịu.
Sắc mặt Hà Yến Yến khó coi, chỉ là Hà Minh Châu lườm một cái nên dám gì.
Cố Tú Tú bảo Lục Gia Hinh xuống, mặt đầy ý : “Gia Hinh, con qua Nhiếp Trạm sẽ cùng con đón Tết Nguyên Tiêu, qua ?”
“Đang đường đến ạ.”
Cố Tú Tú thở dài một : “Vừa Minh Châu công ty vấn đề về vốn lưu động, vay một khoản tiền từ Ngân hàng Vạn Sinh. Chỉ là bên Ngân hàng Vạn Sinh từ chối, con xem thể nhờ Nhiếp Trạm với đại thiếu gia nhà họ Nhiếp một tiếng, thông cảm cho .”
Bà tại hôm nay Hà Yến Yến xin , thì là đang chờ cô ở đây.
Lục Gia Hinh một tiếng, hỏi: “Công ty phát triển hoặc tài sản chất lượng, ngân hàng đều sẽ cho vay, dù họ cũng kiếm tiền. Ngân hàng Vạn Sinh từ chối cho vay, tự lý do của họ. Cháu và Nhiếp Trạm tuy đang hẹn hò, nhưng bao giờ dính líu đến chuyện ăn.”
Cố Tú Tú : “Gia Hinh, dì hiểu chuyện ăn. Chỉ là công ty dù cũng là tâm huyết cả đời của lão gia, lát nữa Nhiếp Trạm qua con thể hỏi một chút, nếu cũng ép buộc.”
Lục Gia Hinh sẽ hỏi, nhưng hai chị em đến đây canh chừng, chắc đạt mục đích sẽ về. Cô suy nghĩ một chút : “Chị Minh Châu, em bao giờ hỏi đến chuyện ăn của , lát nữa chị tự hỏi !”
Lòng Hà Minh Châu chùng xuống, dì Tư mặt cũng lay chuyển cô, chuyện e là khó .
Nhiếp Trạm đến Cố trạch, chị em nhà họ Hà đến cũng để tâm. Anh đưa một bó hoa hồng đỏ rực cho Lục Gia Hinh, mặt đầy ý : “Hinh Hinh, Tết Nguyên Tiêu vui vẻ.”
Lục Gia Hinh nhận hoa, hít một thật sâu: “Thơm quá, em thích.”
Nhiếp Trạm cưng chiều : “Thích là .”
Tuy bạn gái thích hoa hồng xanh, nhưng cảm thấy đổi loại hoa tặng sẽ cảm giác mới mẻ. Ừm, sẽ tặng hoa hồng xanh dương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-1983-bat-dau-tu-viec-gianh-lai-gia-san/chuong-359-tet-nguyen-tieu.html.]
Hà Minh Châu chủ động lên tiếng chào hỏi: “Chào Nhiếp.”
Hà Yến Yến cũng nhanh ch.óng chào theo.
Nhiếp Trạm lạnh lùng gật đầu, nhận hoa cẩm chướng từ tay vệ sĩ đưa cho Cố Tú Tú: “Dì bà, Tết Nguyên Tiêu vui vẻ.”
Cố Tú Tú nhận một bó hoa lớn, đến nếp nhăn mặt cũng giãn : “A Trạm, con lòng .”
Bà thích những bông hoa tươi tắn, nên trong sân trồng nhiều hoa hồng.
Gió nổi lên, Lục Gia Hinh dìu Cố Tú Tú phòng khách. Ngồi xuống, Cố Tú Tú liền chuyện Trang sức họ Hà vay tiền từ Ngân hàng Vạn Sinh.
Nhiếp Trạm lắc đầu : “Anh cả của từ chối, chắc chắn là Trang sức họ Hà đủ điều kiện vay vốn. Dì bà, ngân hàng chỉ là của nhà họ Nhiếp chúng , mà còn là của tất cả cổ đông, chúng trách nhiệm với cổ đông.”
Hà Minh Châu gượng : “Cậu Nhiếp, Trang sức họ Hà của chúng chỉ tạm thời gặp khó khăn. Chỉ cần quý ngân hàng thể cho vay, khó khăn chúng nhất định thể vượt qua.”
Nhiếp Trạm sắc mặt lạnh lùng : “Cô Hà, xin thẳng, doanh bán hàng của Trang sức họ Hà các cô những năm gần đây liên tục giảm, năm ngoái còn thua lỗ. Nếu ông Hà xảy chuyện còn thể miễn cưỡng chống đỡ vài năm, nhưng ông Hà xảy chuyện lớn như , hiện vẫn đang chờ tuyên án, thời điểm ngân hàng nào dám cho các cô vay tiền, dù đều trách nhiệm với cổ đông.”
Hà Minh Châu cũng chỉ ôm tâm lý thử một , thấy từ chối vẫn lịch sự một tiếng cảm ơn. Sau đó, cũng chào tạm biệt Cố Tú Tú.
Hà Yến Yến về phía Lục Gia Hinh, : “ cô còn hận chuyện đây của . Cô , thế nào cô mới hết hận? Chỉ cần cô thể giúp chúng , bất kể cô gì, đều đồng ý.”
Lục Gia Hinh cô , như một kẻ thiểu năng. cô thể nhẫn nhục chịu đựng như , xem nhà họ Hà chắc chống đỡ bao lâu nữa. Cô cảm thấy, thể thêm một mồi lửa để nó sớm phá sản. Mất tiền, cuộc sống của Hà Trụ Lương trong tù cũng dễ chịu nữa, chừng sẽ mở miệng khai hết đồng bọn.
Hà Minh Châu quát lên: “Yến Yến, xin cô Lục …”
Nghe , Hà Yến Yến chộp lấy chiếc túi ghế sofa chạy ngoài. Cô nên lời và chị cả, tự dưng đến đây chịu nhục.
Hà Minh Châu xin Lục Gia Hinh và Nhiếp Trạm xong, lập tức đuổi theo.
Cố Tú Tú thở dài một : “Đứa bé , trưởng thành còn hấp tấp như .”
Lục Gia Hinh lúc tâm trạng cực , đói , gọi Tiền Tiểu Tiểu bếp xem cơm nước khi nào xong.
Cố Tú Tú vẻ mặt của cô, thầm nghĩ may mà thời gian đó ở Hồng Kông, nếu Minh Châu hoặc Lê Tuyên Kỳ thăm dò một cái chắc chắn lộ tẩy. nghĩ , cũng vì cô ở nước ngoài nên họ mới dám tay.
Ăn trưa xong, Lục Gia Hinh gọi cùng nặn bánh trôi nước. Cô bảo Hồng cô chuẩn bốn loại nhân: đậu phộng, mè, đậu đỏ và thịt.
Nhiếp Trạm thấy cô thành thạo chọn nhân, hỏi: “Trước đây em thường nặn bánh trôi nước ?”
Lục Gia Hinh lắc đầu : “Không, lúc nhỏ em ít ăn bánh trôi nước. em thích ăn bánh chẻo, nên nhà thường xuyên bánh chẻo, em để rèn luyện khả năng thực hành của em, từ lúc em bốn tuổi bắt đầu dạy em bánh chẻo, bánh bao. Đợi hôm nào thời gian, em bánh chẻo cho ăn.”
Nhiếp Trạm lập tức cho tuần thời gian: “Đến lúc đó chúng cùng bánh chẻo.”
“Được thôi.”