Trùng Sinh 1983: Bắt Đầu Từ Việc Giành Lại Gia Sản - Chương 350: Sự Thay Đổi Của Lục Gia Kiệt

Cập nhật lúc: 2026-02-21 17:15:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lục Hồng Quân tin tưởng Lục Gia Hinh, những thứ còn thể nào đưa cho cô. Nói chính xác hơn, khi c.h.ế.t, những thứ sẽ đưa cho ai, đó là sự đảm bảo cuối cùng của ông.

 

Lục Gia Hinh cũng nghĩ đến chút đồ trong tay ông, thấy ông lời khó , cũng mỉa mai ông nữa: “Trước đây con hứa sẽ thuê giúp việc cho ông, nếu bây giờ chăm sóc ông cần thuê giúp việc, tiền đưa cho ông coi như tiền tiêu vặt nhé!”

 

Lục Hồng Quân từ chối. Lương hưu của ông khá cao, nhưng bây giờ chi tiêu quá lớn tiết kiệm , thêm một nghìn cũng . Còn những thứ và tiền trong tay ông, trừ trường hợp đặc biệt sẽ động đến.

 

Chuyện bàn xong, Lục Hồng Quân : “Sắp đến giờ ăn trưa , ba cũng nên về. Gia Hinh, nếu con , thì về nhà ăn một bữa cơm nhé!”

 

Lục Gia Hinh đời nào tự tìm phiền phức cho : “Cơm thì thôi, chỉ cần họ đối xử với ông là . Nếu họ đối xử với ông, dù cũng đăng ký kết hôn, chia tay là xong. Con hứa sẽ để ông tuổi già lo cơm áo chăm sóc, thì nhất định sẽ thực hiện lời hứa.”

 

Lời khiến Lục Hồng Quân yên tâm.

 

Lục Hồng Quân nhanh ch.óng rời . Ông thích Lục nhị tẩu, cảm thấy miệng của chị còn sắc hơn d.a.o, nên bao giờ ăn cơm ở nhà chị.

 

Lục nhị tẩu thấy Lục Gia Hinh đó, đau lòng : “Gia Hinh, ông mỡ heo che mắt , em đừng để trong lòng.”

 

Lục Gia Hinh : “Nhị tẩu, ba em là ích kỷ như , chị thật sự nghĩ ông sẽ đưa hết tiền cho phụ nữ đó ?”

 

Lục nhị tẩu , nhưng cũng thể lừa Lục Gia Hinh: “Lương hưu của ba em, phần lớn đều cho phụ nữ đó.”

 

Lục Gia Hinh lắc đầu: “Lương hưu là gì, trong tay ông chắc chắn còn một khoản tiền lớn. Khoản tiền đến lúc c.h.ế.t, ông sẽ lấy .”

 

“Nhị tẩu, ông em vì danh tiếng sẽ bỏ mặc ông , nhưng rõ em chỉ bỏ tiền thuê chăm sóc ông . Cho nên ông sợ em thất vọng, mà sợ các chị quan tâm ông .”

 

Lục nhị tẩu suy nghĩ kỹ , quả thật là . Nếu đại ca và chồng A Kiệt đều cần những món đồ cũ đó, ông cũng sẽ lấy .

 

Khi sắp đến giờ ăn cơm, Tiểu Thu và Lục Sơn về, còn mang theo Nannan và Cẩu Đản. Đứa nhỏ nhất mới hơn bốn tháng, bên ngoài lạnh như , nên để Đại Mạch trông con ở nhà thuê.

 

Vừa thấy Lục Gia Hinh, Tiểu Thu liền chạy đến ôm cô: “Cô nhỏ, cuối cùng cô cũng về , con nhớ cô c.h.ế.t .”

 

Lục Gia Hinh vỗ vai cô bé, : “Nửa năm gặp cao lên ít, xem một năm nữa sẽ cao hơn cô nhỏ .”

 

Tiểu Thu vui: “Không , hai tháng nay con cao lên, chắc là cao nữa . Bây giờ như cũng , cao nữa khó tìm đối tượng.”

 

Lục Gia Hinh mặt đầy vạch đen: “Tìm đối tượng gì, con bây giờ tuổi còn nhỏ học thêm nhiều thứ, tối việc gì thì học bổ túc, học thiết kế thời trang. Đã bán quần áo thì hiểu về các loại vải, các loại và kiểu dáng quần áo.”

 

Tiểu Thu , cho ban ngày cô trông cửa hàng bán quần áo mệt, buổi tối thật sự sức học bổ túc nữa.

 

Một cô gái mười sáu tuổi đủ ngủ cô tin, đủ sức thì bậy, tuổi là lúc sức lực dồi dào nhất.

 

Lục Gia Hinh thuyết giáo, chỉ : “Cô ban ngày ở trường học, buổi tối còn gia sư dạy thêm. Ngoài cô còn kinh doanh và xử lý một việc vặt. Cô còn mệt, con mệt cái gì?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-1983-bat-dau-tu-viec-gianh-lai-gia-san/chuong-350-su-thay-doi-cua-luc-gia-kiet.html.]

Tiền Tiểu Tiểu chen một câu: “Chị Hinh học xong chương trình năm nhất , học kỳ chuẩn học chương trình năm hai.”

 

Tiểu Thu mắt gần như lồi : “Cô nhỏ, cô cũng quá lợi hại .”

 

Lục Gia Hinh cho hề lợi hại, chỉ là cô chịu khổ hơn khác: “Nếu con thích ngành thời trang, thì học thêm nhiều kiến thức liên quan, như mới thể lâu dài. Nếu , sớm muộn cũng sẽ thị trường đào thải.”

 

Tiểu Thu vẫn lên tiếng.

 

Lục Gia Hinh : “Tiểu Thu, ở quê thường nhà nhiều em trai thì chống lưng, nhà chồng sẽ dám bắt nạt. Cô nghĩ vì trông cậy em chống lưng, bằng tự trở nên ưu tú và mạnh mẽ hơn. Như dù gả nhà ai, cũng ai dám bắt nạt.”

 

Lục nhị tẩu liền đập bàn một cái, : “Gia Hinh, lời của em đúng. Anh em lấy vợ gia đình nhỏ của , thể lúc nào cũng lo chuyện của chị em gái, cuối cùng thể trông cậy vẫn là chính .”

 

“Tiểu Thu, đợi năm Tết Nguyên Tiêu con học bổ túc . Dù con cũng thích bán quần áo, thì học hỏi cách quần áo, cách bán, học sẽ bán nhiều quần áo hơn. Cúi đầu gì, ngẩng đầu lên .”

 

Tiểu Thu thoát , buồn bã : “Đợi mùa xuân sẽ học, đảm bảo sẽ học hành chăm chỉ.”

 

Vốn tưởng cần học nữa, ngờ kiếm tiền vẫn học. Nghĩ đến nội dung trong sách cô đau đầu, haiz, lấy tinh thần thi trung học năm đó, chắc thể đạt điểm trung bình.

 

Ba giờ chiều, Vương Hiểu Khiết đưa Lục Chương và Lục Trân Trân đến. Trân Trân thích Lục Gia Hinh, thấy cô liền nắm tay cô buông, đó bắt đầu chế độ mười vạn câu hỏi vì .

 

Mười giờ hơn, Lục Gia Kiệt đưa Cường Cường và Tiểu Phượng Nhi đến, Tiểu Phượng Nhi thấy Lục Gia Hinh lễ phép gọi cô.

 

Lục Gia Hinh nửa năm nay là Lục Gia Kiệt tự chăm sóc, từ lời và hành động của bọn trẻ thấy hơn nhiều. Hơn nữa hai đứa trẻ thiết với Lục Chương và Trân Trân, chào hỏi xong liền quây quần bên họ.

 

Nghe tiếng vui vẻ của hai đứa trẻ, Lục Gia Hinh : “Không tồi, xem nửa năm nay dụng tâm, hai đứa trẻ ảnh hưởng quá lớn.”

 

Lục Gia Kiệt chút áy náy : “Vẫn ảnh hưởng, ở trường là con . vốn đang chuẩn mở cửa hàng, chuyện liền hoãn , đó hàng ngày tự đưa đón chúng học, còn tìm phụ của mấy đứa trẻ bắt nạt Cường Cường.”

 

Một trong phụ coi lời của gì, Cường Cường đ.á.n.h gãy xương, ngay cả tiền t.h.u.ố.c men cũng chịu trả.

 

Lục Gia Hinh cảm thấy là đúng, : “Cha ly hôn, con cái cảm giác an , sự đồng hành và bảo vệ của khiến chúng yên tâm, nên chúng trở nên vui vẻ hơn .”

 

Lục Gia Kiệt chút do dự, hỏi: “Gia Hinh, em năm nên tiếp tục tự chăm sóc chúng ? tiết kiệm một ít tiền, nghỉ thêm một năm nữa cũng .”

 

Lục Gia Hinh suy nghĩ một lúc : “Cái hỏi hai đứa trẻ, đừng nghĩ trẻ con hiểu, hai đứa trẻ nhà họ Mã đối xử phân biệt trải qua chuyện ly hôn của các , chúng hiểu nhiều hơn nghĩ.”

 

“Không chỉ , chuyện gì cũng với hai đứa, để chúng tại nơi khác kinh doanh và , bao lâu sẽ về. Trong nhà lắp một chiếc điện thoại, ở ngoài cũng kiên trì mỗi ngày gọi cho chúng một cuộc. Biết yêu thương và nhớ nhung chúng, hai đứa trẻ sẽ yên tâm cũng sợ khác nhạo, thể bình an khỏe mạnh lớn lên.”

 

Lục Gia Kiệt liên tục gật đầu đồng ý, cho nhất định sẽ .

 

Thấy lọt tai lời , Lục Gia Hinh vui mừng, nửa năm nay đổi nhiều, trở nên trách nhiệm và đảm đương hơn.

 

 

Loading...