Trùng Sinh 1983: Bắt Đầu Từ Việc Giành Lại Gia Sản - Chương 338: Mua Tiếp
Cập nhật lúc: 2026-02-21 17:14:50
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vào ngày cuối cùng của năm 1985, Lục Gia Hinh đóng lệnh, bán hết các lệnh bán khống trong tay. Lần giữ lệnh hơn hai tháng, tỷ giá hối đoái giảm 9.5%, một trăm triệu đô la Mỹ sử dụng đòn bẩy mười , kiếm 0.95 tỷ đô la Mỹ, trừ thuế tài chính, phí thủ tục và hoa hồng, còn hơn 1.73 tỷ.
Ngô T.ử Việt đưa tay : “Cô Lục, chúc mừng cô!”
Lục Gia Hinh vẫn tiếp tục bán khống, chỉ là lúc còn nhiều lệnh bán khống cho cô nữa.
Ngô T.ử Việt cho sẽ cố gắng xin cấp : “Cô Lục, trong vòng năm mươi triệu thể xin cho cô, nhiều hơn thì , nhiều lệnh như .”
Lục Gia Hinh cảm thấy năm mươi triệu cũng tệ, cô gật đầu : “Được, mua thêm năm mươi triệu, vẫn như , đòn bẩy mười .”
Sau khi ký hợp đồng, ngoài năm mươi triệu đô la Mỹ tiếp tục mua , tiền còn cô đều chuyển hết. Còn về việc đầu tư gì? Dĩ nhiên là tiếp tục bán khống .
Tiền chuyển thể tài khoản ngay lập tức, về đến nhà Lục Gia Hinh liền gọi cho Nhiếp Trạm: “Tiền đầu tư của em về hết , bây giờ mua lệnh đô la Mỹ/Yên Nhật, tiếc là ngân hàng lệnh cho em .”
Vì chuyện kiếm tiền mà nhờ bạn trai giúp đỡ, gì đáng hổ.
Nhiếp Trạm hỏi: “Em lấy về bao nhiêu tiền?”
Lục Gia Hinh , chỉ cho gặp mặt sẽ chi tiết, qua điện thoại một hai câu rõ .
“Vậy lát nữa đến tìm em.”
Lúc Nhiếp Trạm đến, liền phát hiện trong sân bày nhiều chậu cây cảnh, hỏi hầu mới là Lục Gia Hinh hôm nay mua.
Vào phòng khách, phát hiện bàn cũng bày một bó hoa hồng tươi thắm. Được , đầu tư chắc chắn kiếm ít, nếu Gia Hinh ngày thường tiết kiệm sẽ hào phóng như .
Thấy , Nhiếp Trạm liền hỏi: “Nói , đầu tư em kiếm bao nhiêu?”
Lục Gia Hinh đuổi hết , đó khoác tay Nhiếp Trạm, giọng nũng nịu : “Kiếm ít, thể lấy tám mươi triệu để bán khống.”
Tháng mười giữ mười triệu đô la Mỹ động đến, vốn cộng với tiền lời tổng cộng là 1.73 tỷ đô la Mỹ, để ở HSBC tiếp tục bán khống năm mươi triệu, trong tay cô bây giờ còn 1.33 tỷ đô la Mỹ. dù là Nhiếp Trạm, cô cũng sẽ tiết lộ hết.
Nhiếp Trạm kinh ngạc: “Em đầu tư gì mà kiếm nhiều ?”
Theo ước tính của , tài sản của Lục Gia Hinh từ một trăm triệu đến một trăm năm mươi triệu, cộng với tiền bà Cố cho nhiều nhất cũng chỉ 1.8 tỷ. bây giờ đưa cho tám mươi triệu đô la Mỹ để bán khống, đổi thành đô la Hồng Kông là 6.24 tỷ. Tốc độ kiếm tiền , là tên lửa cũng quá.
Lục Gia Hinh cho là kinh doanh hợp pháp, còn là gì thì cô : “Nhiếp Trạm, chúng thể giành lệnh để ? Nếu , em tính kế khác.”
Nhiếp Trạm : “Được, nhưng ở Hồng Kông thì , đến Phố Wall mua. Em chuyển tiền tài khoản của , mua giúp em.”
Lục Gia Hinh một tiếng “” hỏi: “Nhiếp Trạm, em dùng đòn bẩy mười mua , ?”
“Mười quá cao, năm ? Anh cũng dùng đòn bẩy năm mua .”
Lục Gia Hinh thuận theo , : “Cứ mười , em thấy vẫn sẽ giảm, giảm mười hai mươi phần trăm thành vấn đề.”
Cô sử dụng đòn bẩy mười thuộc dạng thận trọng . tích lũy ban đầu thành, cô vẫn sẽ kiếm tiền trong giới tài chính, nhưng trọng tâm sẽ chuyển sang kinh doanh thực tế.
“Được, ngày mai em sẽ chuyển tiền tài khoản của .”
Nhiếp Trạm thấy cô dứt khoát như , : “Chẳng trách hôm nay trong ngoài biệt thự đều hoa tươi rực rỡ, hóa là Gia Hinh nhà chúng kiếm nhiều tiền.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-1983-bat-dau-tu-viec-gianh-lai-gia-san/chuong-338-mua-tiep.html.]
Lục Gia Hinh kéo phòng khách, chỉ hơn mười cái túi đặt giường: “Xem, những thứ đều là em mua cho .”
Không chỉ sắm sửa nhiều đồ cho nhà, còn mua cho Nhiếp Trạm nhiều quà, quần áo, cà vạt, thắt lưng, túi xách và đồng hồ.
Nhiếp Trạm lập tức tháo đồng hồ của , bằng cái Gia Hinh mua cho . Chiếc đồng hồ là mẫu mới nhất, kín đáo mà sang trọng, Lục Gia Hinh cảm thấy hợp với . Cũng là bây giờ kiếm nhiều tiền, chứ nếu là ngày thường chắc chắn sẽ xót ruột, dù cũng hơn bốn mươi vạn đô la Hồng Kông!
Đeo xong, Nhiếp Trạm đưa tay lên mặt Lục Gia Hinh, hỏi: “Đẹp ?”
“Em mua thì chắc chắn .”
Tuy Lục Gia Hinh mua cho cô nhiều đồ như , nhưng Nhiếp Trạm vẫn : “Gia Hinh, cần mua cho nhiều đồ như . Bây giờ em cũng kiếm tiền , nên mua một căn biệt thự, mua nhà xong thể trang trí theo sở thích của em.”
Lục Gia Hinh dứt khoát đồng ý: “Em định hai ngày nữa tìm môi giới, yêu cầu của em cho họ, nếu căn nào ưng ý thì mua.”
Phong cách trang trí của căn nhà cũng , nhưng cách bài trí bên trong hợp ý cô, nhà của khác Lục Gia Hinh cũng động . Bây giờ kiếm tiền , còn khổ sở như , việc mua biệt thự cũng đưa kế hoạch.
Nhiếp Trạm hỏi cô yêu cầu gì.
Lục Gia Hinh : “Em mua ở Vịnh Nước Cạn hoặc Vịnh Nước Sâu, nhất định vườn lớn và hồ bơi. Nếu tầng hầm thì càng , thể phòng tập gym và rạp chiếu phim.”
Cô từng nghĩ đến việc ở khu The Peak. Bây giờ những sống ở đó đều là những tỷ phú hàng đầu, như cô bây giờ danh tiếng, công ty, dù tiền cũng tư cách mua.
“Rạp chiếu phim? Em thích xem phim ?”
Kiếp công việc bận rộn, thú vui lớn nhất là xem phim. Hết cách, du lịch nhiều thời gian, nhưng xem phim cũng chỉ mất ba bốn tiếng. Đến đây , cô cứ bận rộn suốt, nghỉ đông nghỉ hè thời gian thì du lịch, ngược xem ít hơn.
Nhiếp Trạm suy nghĩ một chút : “Biệt thự vườn lớn như thế , thường diện tích mười ba, mười bốn nghìn feet vuông, giá sáu bảy mươi triệu.”
Lục Gia Hinh đây cũng tìm hiểu qua: “Em để dành tiền mua nhà. Nhiếp Trạm, bạn bè nhiều, tin tức nhanh nhạy, cũng giúp em hỏi thăm, nhất định vườn, lớn một chút cũng .”
Không cần cô , Nhiếp Trạm cũng sẽ để ý: “Nếu căn nào phù hợp, sẽ đặt cọc giúp em. Phong cách trang trí nhà thích, đến lúc đó đập xây .”
Nghỉ Tết Nguyên đán, Lục Gia Hinh mua yến sào, a giao và các loại thực phẩm bổ dưỡng đến nhà họ Cố. Vừa xuống xe, cô thấy tiếng ồn ào bên trong.
Khi cô bước phòng khách, Hồng cô như ai đó bóp cổ, dám thêm lời nào.
Lục Gia Hinh thấy nhân viên chăm sóc thấy cô liền co rúm , dáng vẻ rõ ràng , cô nhíu mày : “Có chuyện gì ?”
Hồng cô thấy cô trách , nhẹ giọng : “Cô bưng nước cho lão thái thái uống, thử nhiệt độ nước mà bưng thẳng cho lão thái thái. May mà phát hiện kịp thời, nếu lão thái thái uống chắc chắn sẽ bỏng. tức giận nên mắng cô , cô còn cho là nhiều chuyện.”
Nói xong, cô chỉ ly nước vẫn còn bốc khói: “Biểu tiểu thư, nước vẫn còn ở đây.”
Lục Gia Hinh cầm ly nước lên, cần thử cũng cảm nhận nóng, cô sa sầm mặt : “Cô chăm sóc lão thái thái như ?”
Người giúp việc giải thích là do Cố Tú Tú gọi quá gấp, cô chỉ nghĩ đến việc nhanh ch.óng bưng nước qua, nên thử nhiệt độ.
Lục Gia Hinh cũng mắng, chỉ : “Cô sa thải, bây giờ thể .”
Ở đây ba chăm sóc lão thái thái, lương cũng cao, giúp việc nỡ mất công việc : “Cô Lục, ngày thường tận tâm chăm sóc lão thái thái, chỉ , chỉ sơ suất. Cô Lục, xin cô cho một cơ hội nữa!”
Lục Gia Hinh tin lời dối của cô : “Đây là vấn đề sơ suất ? Nước vẫn đang bốc khói, mắt đều thấy nước bây giờ thể uống. Tiểu Tiểu, đưa cô ngoài.”