Trùng Sinh 1983: Bắt Đầu Từ Việc Giành Lại Gia Sản - Chương 334: Giành Giật Điên Cuồng (2)

Cập nhật lúc: 2026-02-21 17:14:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngày 23 tháng 9, Lục Gia Hinh ăn sáng xong ở căn hộ đến trường. Từ biệt thự đến trường mất khá nhiều thời gian, nhưng từ căn hộ thuê đến lớp học chỉ mất hai mươi phút bộ.

 

Chiều tan học, Lục Gia Hinh về căn hộ, xuống ghế nóng m.ô.n.g thì điện thoại reo. Tô Hạc Nguyên phấn khích : “Gia Hinh, giảm , giảm mạnh .”

 

Từ miệng Tô Hạc Nguyên, Lục Gia Hinh , hôm nay mở cửa thị trường, tỷ giá đô la Mỹ/Yên Nhật giảm mạnh. Tuần đóng cửa ở mức 240 điểm, mở cửa là 231 điểm, giảm thẳng 9 điểm, sự sụt giảm mạnh như hiếm thấy.

 

Lục Gia Hinh : “Giảm là , em còn lo sẽ lỗ tiền.”

 

Tô Hạc Nguyên cảm thấy cô là coi thường : “Em chịu cho tin tức quan trọng như , tức là xem nhà. Dù lỗ, quyết định là do tự đưa , dù thế nào cũng thể trách em .”

 

Lục Gia Hinh : “Cũng may hôm qua tìm ông nội, tay nhanh, nếu hôm nay chắc chắn mua .”

 

Tô Hạc Nguyên cũng vô cùng may mắn, : “ , ông nội cũng quyết đoán, phong thái của ông lúc trẻ. Chỉ tiếc là tiền của em đều đầu tư, mua , nếu cũng kiếm một khoản .”

 

Lục Gia Hinh lảng qua chủ đề , sang chuyện khác.

 

Tô Hạc Nguyên tưởng cô tâm trạng , cũng thuận theo lời cô chuyện: “Hôm nào em thời gian, mời em và Nhiếp Trạm ăn cơm.”

 

Lục Gia Hinh : “Tối thứ Sáu và thứ Bảy đều , những ngày khác thể thời gian.”

 

“Vậy tối thứ Sáu, em hẹn Nhiếp Trạm nhé.”

 

“Không vấn đề.”

 

Cúp điện thoại, Tô Hạc Nguyên xử lý xong công việc tay đến chỗ ông nội Tô. Vừa đến nơi thấy Tô Hưng Thông, chỉ cảm thấy xui xẻo.

 

Tô Hưng Thông thèm để ý đến , : “Ba, bây giờ giao dịch ngoại hối thật sự kiếm tiền. Ba, cơ hội như chúng thể bỏ lỡ.”

 

Tô Hạc Nguyên ngờ họ đến tìm ông nội để xin tiền giao dịch ngoại hối, trong lòng càng thêm cảm kích Gia Hinh. Hôm qua ông nội mặt, đối phương nể tình nhiều năm nên đồng ý, nhưng nếu đổi là hôm nay thì ông nội mặt cũng vô dụng.

 

Ông nội Tô thiếu kiên nhẫn : “Con thấy bây giờ giao dịch ngoại hối thể kiếm tiền, con tự kiếm tiền mà giao dịch, đừng lúc nào cũng nhòm ngó tiền dưỡng già của .”

 

Tô Hưng Thông cho chắc chắn sẽ kiếm .

 

Ông nội Tô càng tức giận, mắng: “Bao nhiêu năm nay các con đầu tư cổ phiếu lỗ, đầu tư nhà đất lỗ, đầu tư đất đai lỗ, mỗi lỗ tiền đều là dọn dẹp cho các con. Tiền dưỡng già của sắp các con cho cạn kiệt , nhất định vắt kiệt tiền mua quan tài của , để đường ăn xin mới chịu ?”

 

Cho Hạc Nguyên tiền, dù là đầu tư giao dịch cổ phiếu, ngoại hối đều kiếm , đứa trẻ mua quà cho , cùng ăn cơm trò chuyện. Cha con nhà cả, cho bao nhiêu lỗ bấy nhiêu, bình thường đến xin tiền thì thấy bóng dáng .

 

Tô Hưng Thông chỉ thiếu điều chỉ trời thề thốt: “Ba, chắc chắn kiếm . Nếu lỗ, con thể đem cổ phần của nhà máy dệt cho em hai.”

 

Em hai chính là ba của Tô Hạc Nguyên, Tô Hưng Văn.

 

Tô Hạc Nguyên ngay cả nhà máy dệt cũng thèm, chút cổ phần đó của ông : “Bác cả, theo cháu , bây giờ giao dịch ngoại hối quả thực kiếm tiền, nhưng hiện tại nhiều tranh giành lệnh. Muốn mua, căn bản nhận lệnh.”

 

“Mày giành lệnh, nghĩa là tao lấy .”

 

Nếu là đây, Tô Hạc Nguyên chắc chắn sẽ chế giễu Tô Hưng Thông, nhưng nghĩ đến lời của Lục Gia Hinh, đổi suy nghĩ: “Ông nội, nếu bác cả thật sự lấy lệnh bán khống, ông tiền thể cho bác mượn. Hôm qua Hiệp định Plaza công bố, tỷ giá đô la Mỹ/Yên Nhật trong thời gian tới sẽ tiếp tục giảm, mua là kiếm .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-1983-bat-dau-tu-viec-gianh-lai-gia-san/chuong-334-gianh-giat-dien-cuong-2.html.]

 

Tô Hưng Thông nghi ngờ chằm chằm Tô Hạc Nguyên, thằng nhóc giở trò gì đây.

 

Tô Hạc Nguyên : “Bác bác cách lấy lệnh bán khống, suông bằng chứng, bác đưa bằng chứng để thuyết phục ông nội. Nếu bác cảm thấy ở đây tiện, thể đưa ông nội phòng sách chuyện.”

 

Ông nội Tô cũng ngạc nhiên khi Tô Hạc Nguyên giúp con trai cả của , đây đối đầu gay gắt như nước với lửa, hận thể đạp nhà cả xuống chân: “Hạc Nguyên, con thật sự cho bác cả con mượn tiền ?”

 

Tô Hạc Nguyên : “Dĩ nhiên là thật. Ông nội, đây là do con trẻ non hiểu chuyện, bây giờ con hiểu , ba con đúng, con và bác cả dù cũng là m.á.u mủ, con vẫn mong bác .”

 

Lời ông nội Tô vô cùng hài lòng: “Thằng cả, thấy . Đi, phòng sách với .”

 

Điều khiến Tô Hạc Nguyên ngờ là, lâu , từ phòng sách truyền đến tiếng la hét t.h.ả.m thiết. Khi lên, liền thấy ông nội Tô cầm gậy đuổi đ.á.n.h Tô Hưng Thông.

 

Sau khi Tô Hạc Nguyên ngăn , ông nội Tô mắng c.h.ử.i ngớt: “Sống đến từng tuổi mà còn ngu như ch.ó? Trò lừa đơn giản như cũng nhận , tao sinh một thằng ngu như mày chứ?”

 

Thôi , cần cũng cái gọi là kênh của ông chỉ là một trò l.ừ.a đ.ả.o. Anh cũng cạn lời, một trò l.ừ.a đ.ả.o chỉ cần gọi điện đến ngân hàng hoặc công ty chứng khoán là thể vạch trần, mà ông tin.

 

Tô Hưng Thông lủi thủi bỏ .

 

Tô Hạc Nguyên dìu ông nội Tô xuống lầu, xuống : “Ông nội, bác cả nay đáng tin cậy, ông ? Đừng tức giận nữa, tức giận hại .”

 

Ông nội Tô thở dài một : “May mà con chí tiến thủ. Nếu với cái kiểu của bác cả và cả con, tiền mua quan tài trong tay sớm muộn cũng moi sạch.”

 

Tô Hạc Nguyên tin lời . Người thỏ khôn ba hang, ông lão chắc đến chín hang. Người như , thể giao tiền mua quan tài cho con cháu.

 

Ông nội Tô hài lòng về vòng quan hệ của : “Hạc Nguyên, chuyện hiệp định là ai cho con ? Bạn bè như đáng kết giao.”

 

“Là Gia Hinh cho con, cô tin từ Nhiếp Trạm.”

 

Ông nội Tô gật đầu lia lịa: “Cô bé đó tệ, con chăm sóc cô nhiều hơn một chút.”

 

Tô Hạc Nguyên hổ. Cô nhóc lợi hại lắm, cần chăm sóc, ngược luôn hưởng lợi từ cô . Công ty may mặc là , bây giờ giao dịch ngoại hối cũng .

 

Thứ Tư, Nhiếp Trạm gọi cho Lục Gia Hinh rằng chỗ Phùng Khánh Lỗi một lô nguyên liệu tươi mới, thế là buổi tối hai ăn món Pháp.

 

Phùng Khánh Lỗi đợi hai xuống liền nóng lòng hỏi: “Nhiếp Trạm, ba ngày nay tỷ giá đô la Mỹ/Yên Nhật liên tục giảm, thấy thể đóng lệnh .”

 

Nhiếp Trạm lắc đầu : “Thị trường chung sẽ còn giảm, bây giờ nhiều lệnh bán khống đều giành . Lệnh bán khống trong tay giữ thêm một ngày là kiếm thêm một khoản, nếu bây giờ bán chắc chắn sẽ hối hận.”

 

Phùng Khánh Lỗi Lục Gia Hinh hỏi: “Cô mua bao nhiêu, định khi nào đóng lệnh?”

 

Lục Gia Hinh cúi đầu . Tuy ký thỏa thuận bảo mật, nhưng đời bức tường nào lọt gió, tin tức của Nhiếp Trạm nhanh nhạy như . Đến lúc họ , cũng thể giải thích , vì im lặng là cách đối phó nhất.

 

Nhiếp Trạm hiểu lầm, tưởng cô buồn vì mua lệnh bán khống, liền chuyển chủ đề: “ đói , tôm hùm của xong , xong thì mau mang lên.”

 

Phùng Khánh Lỗi cũng là tinh ý, biểu hiện của hai liền Lục Gia Hinh mua. Nhiếp Trạm ngay cả cũng thông báo, thể nào bỏ sót bạn gái , giải thích duy nhất là Lục Gia Hinh từ chối. Chẳng trách tâm trạng , đổi cũng sẽ buồn bực.

 

 

Loading...