Trùng Sinh 1983: Bắt Đầu Từ Việc Giành Lại Gia Sản - Chương 330: Bát Quái Nhà Họ Nhiếp
Cập nhật lúc: 2026-02-21 17:14:42
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc ăn cơm, Vương Nhã Đan kể cho Lục Gia Hinh chuyện nhà họ Nhiếp: “Bà cô cả là ở rể, nhưng ông dượng cả đây vì một chuyện phật lòng chủ tịch, nên điều Nam Mỹ mở rộng kinh doanh.”
Ờ, Nam Mỹ mở rộng kinh doanh? Xem lầm của vị con rể ở rể nhỏ, nếu sẽ đày đến Nam Mỹ.
Lục Gia Hinh hỏi: “Bà cô cả nhà họ Nhiếp , coi thường những cô gái gia thế bình thường, con cái của và đối tượng kết hôn của Nhiếp Trạm đều là con nhà môn đăng hộ đối ?”
Vương Nhã Đan giơ ngón tay cái lên, khen cô lợi hại: “ , bà cô cả , kỳ lạ. Bà cho rằng gầy dựng sự nghiệp là việc của đàn ông, phụ nữ chỉ cần chăm chồng dạy con, lo cho gia đình là . Nghe còn học hành t.ử tế, mà tư tưởng vẫn còn ở mấy trăm năm .”
Nói mặt Lục Gia Hinh là khá tế nhị, chứ lúc chuyện với bạn thì gọi thẳng Nhiếp Mạn Lệ là đồ cổ lỗ sĩ. Gì mà phụ nữ chỉ nên chăm chồng dạy con? Nếu thực lực kinh tế, dựa đàn ông nuôi, thì phụ nữ gì tiếng , quần áo, giày dép, túi xách hàng hiệu đều phần.
Lục Gia Hinh thực tò mò, tại ông Nhiếp chỉ hai con gái mà con trai. Có cởi mở, cho rằng con gái cũng thể kế thừa gia nghiệp, nhưng ông Nhiếp rõ ràng , nếu để con gái lớn ở rể. Cũng may ông sức khỏe , sống đến bây giờ, chứ với tính cách của Nhiếp Mạn Lệ, gia nghiệp chắc chắn dâng cho khác .
Nghĩ đến đây, Lục Gia Hinh đột nhiên hiểu tại sức khỏe ông kém như . Hai cô con gái, một coi đàn ông là trời, tư tưởng dừng ở mấy trăm năm , một lụy tình, cả ngày chỉ nghĩ đến gió hoa tuyết nguyệt, việc chính sự. Nói cũng là may mắn lắm , chống đỡ đến khi cháu trai trưởng thành tiếp quản gia nghiệp. Nếu sức khỏe kém một chút hai cô con gái cho tức c.h.ế.t, gia nghiệp cũng thành của khác .
Lục Gia Hinh hỏi: “Mẹ của Nhiếp Trạm tại định cư ở Úc, chị lý do ?”
Chuyện Vương Nhã Đan thật sự : “Mẹ của sếp thực Úc, là ông cụ cho bà ở Hồng Kông, nếu bà ở Hồng Kông thì một xu cũng cho.”
“Cô Lục. Cô cần lo lắng, của sếp là , chỉ là tôn thờ tình yêu, cho rằng tình yêu lớn hơn trời. Cô và sếp yêu thật lòng, bà những phản đối, mà còn chúc phúc cho hai .”
Lục Gia Hinh hề tiếp xúc nhiều với loại lụy tình . Vì logic của họ khác thường, chuyện gì ý là trở mặt ngay. May mà Nhiếp Mạn Lâm điểm yếu, đó là dựa gia đình nuôi, bà luôn ở Úc, cũng cần tiếp xúc nhiều.
Thấy Lục Gia Hinh hứng thú với chuyện nhà họ Nhiếp, Vương Nhã Đan cũng gì nấy. Những gì cô cũng là bí mật, chỉ cần tâm đều thể dò hỏi , nên cũng sợ Nhiếp Trạm .
Vương Nhã Đan : “Bà cả nhà họ Nhiếp cũng là tiểu thư nhà giàu, hiền lành hòa nhã, khi m.a.n.g t.h.a.i thì nghỉ việc ở nhà, nên quan hệ chồng nàng dâu hòa thuận. Nhà bà hai Nhiếp nghèo, khi cô mắt, nhà ở Cửu Long Thành, nên bà chủ coi thường cô , cũng phản đối kịch liệt cuộc hôn nhân .”
Lục Gia Hinh nắm bắt điểm chính: “Bà chủ?”
Vương Nhã Đan nén : “Chính là bà cô cả Nhiếp. Bà thích khác gọi như , bắt hầu gọi bà là bà chủ. Thực như cũng còn đỡ, ít nhất bắt gọi là bà Dương.”
Lục Gia Hinh bình luận gì về việc , mà hỏi về bà hai Nhiếp kỳ quặc : “Chị mắt, bà hai nhà họ Nhiếp đây từng đóng phim ?”
Vương Nhã Đan gật đầu: “Ban đầu chỉ đóng quảng cáo, quảng cáo truyền hình và quảng cáo tạp chí. Vì xinh nên công ty quản lý ký hợp đồng, giới thiệu đóng phim, nhưng chỉ đóng một bộ phim, phim xong hẹn hò với hai Nhiếp.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-1983-bat-dau-tu-viec-gianh-lai-gia-san/chuong-330-bat-quai-nha-ho-nhiep.html.]
Cho nên xinh cũng là một loại vốn, bà hai Nhiếp cá chép hóa rồng, vượt qua giai cấp, đổi vận mệnh của .
Nghe trong lời của cô sự ngưỡng mộ, Lục Gia Hinh im lặng một lúc hỏi: “Không chị bà chủ phản đối ? Vậy cô cửa bằng cách nào?”
Vương Nhã Đan : “Cậu hai Nhiếp lén bà chủ đăng ký kết hôn với cô ở nước ngoài, đó cô m.a.n.g t.h.a.i nên đành đồng ý. đám cưới của hai sơ sài, chỉ mời một bạn bè thích. Không giống như đám cưới của cả Nhiếp, các nhân vật nổi tiếng trong giới chính trị và kinh doanh đều đến.”
Lục Gia Hinh mà thích thú, đây chính là bát quái nhà giàu, kiếp còn thể xem báo: “Đối xử khác biệt như , quan hệ giữa bà cả Nhiếp và bà hai Nhiếp chắc chắn .”
Chuyện bát quái càng càng hăng, Vương Nhã Đan phấn khích : “Đâu chỉ là , bà hai Nhiếp chỉ một mỉa mai bà cả Nhiếp, hai như nước với lửa. cô càng như , ở nhà họ Nhiếp càng lòng. Lần khách sạn xảy chuyện đều là do nhà đẻ cô gây , bà chủ hai ly hôn với cô , chủ tịch cũng đồng ý.”
Lúc Lục Gia Hinh hẹn hò với Nhiếp Trạm bao giờ nhắc đến gia đình, một hỏi, một cũng chủ động nhắc. Cho nên nhà họ Nhiếp yêu cầu Nhiếp Kính Thư ly hôn , cô cũng rõ.
Vương Nhã Đan đến tư nhà họ Nhiếp, Nhiếp Kính Đình, đây là một kỳ quặc: “Anh thích đóng phim, nên chủ tịch giao tạp chí và công ty giải trí cho . đóng ba bộ phim đều thất bại, bộ nhiều nhất cũng chỉ thu về hai mươi lăm vạn chi phí, cứ đóng tiếp thì công ty cũng phá sản.”
dù công ty phá sản, chủ tịch và cả Nhiếp ở đó, cuộc sống của vẫn thể ung dung. Không giống như mỗi tháng khổ sở trả nợ mua nhà, mua xe, mua một bộ quần áo hàng hiệu, một chiếc túi xách hàng hiệu cũng tính toán.
Lục Gia Hinh gặp Nhiếp Kính Đình, nhưng cảm thấy chắc là thú vị nhất trong mấy em nhà họ Nhiếp.
Vương Nhã Đan Lục Gia Hinh một cái, do dự một lát : “Cô Lục, nhiều lời một câu. Với tính cách của bà chủ, thể sẽ tìm cô, cô chuẩn tâm lý.”
Lục Gia Hinh chớp chớp đôi mắt to của : “Tìm gì, bắt chia tay với Nhiếp Trạm ? Bà chỉ là dì cả, chứ ruột, tư cách gì bắt chia tay với Nhiếp Trạm?”
“Bà chủ chính là như , , kỳ lạ.” Vương Nhã Đan . Thực cô là kỳ quặc, nhưng dù cũng là dì cả của sếp, nên giảm tránh.
Lục Gia Hinh khẩy một tiếng: “Bà tìm , cũng xem thời gian ? Con trai còn quản xong xen chuyện của cháu ngoại, đúng là kỳ lạ.”
Nghe lời bá đạo của cô, Vương Nhã Đan ngưỡng mộ. Lần bà chủ thấy cô ghét bỏ, cô ăn mặc hở hang quá đắn, cô tuy tức giận nhưng vẫn cúi đầu nhận . Hết cách, công việc lương cao phúc lợi , sếp trai, cô nỡ bỏ.
Ăn cơm xong, hai dạo phố, đó còn uống chiều. Lục Gia Hinh để cảm ơn cô cùng , tặng cô một chiếc túi LV, kiểu dáng để cô tự chọn.
Vương Nhã Đan chọn một chiếc túi ao ước từ lâu nhưng dám mua, lúc cầm lên còn chút cẩn thận, sợ Lục Gia Hinh vui, nhưng khi thấy Lục Gia Hinh sảng khoái quẹt thẻ, cô chỉ còn sự ngưỡng mộ. Không khi nào mới thể giống như cô Lục, mua gì thì mua, mà cần giá.