Trùng Sinh 1983: Bắt Đầu Từ Việc Giành Lại Gia Sản - Chương 325: Biệt Thự Đơn Lập

Cập nhật lúc: 2026-02-21 17:14:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hôm nay công ty Nhiếp Trạm việc , nhưng trao đổi với bên môi giới. Lục Gia Hinh đến đó, môi giới liền dẫn cô xem nhà.

 

Biệt thự ở đây đều theo phong cách châu Âu. Lục Gia Hinh thích nhà kiểu Trung Quốc, như căn nhà năm gian ở Bắc Kinh cô đặc biệt thích. bây giờ chỉ là thuê nhà, và chỉ thuê một năm, giai đoạn chuyển tiếp nên yêu cầu nhiều. Vì , khi xem ba căn nhà, cô quyết định.

 

Tiền Tiểu Tiểu tiền thuê nhà mỗi năm là chín trăm sáu mươi nghìn đô la Hồng Kông, cảm thấy quá đắt. nghĩ đến việc ở khách sạn còn tốn kém hơn nên gì. Thực đây là giá ưu đãi, theo giá thị trường hơn một triệu.

 

Lúc ký hợp đồng, Lục Gia Hinh hỏi môi giới: “Căn hộ cao cấp gần Đại học Hồng Kông, tiền thuê một năm bao nhiêu?”

 

“Cái đó xem diện tích bao nhiêu, diện tích khác thì tiền thuê cũng khác . Căn lớn mỗi năm hơn mười mấy vạn, căn nhỏ ba bốn vạn.”

 

Lục Gia Hinh cho nếu nhu cầu sẽ tìm , môi giới tươi đồng ý. Thích nhất là những khách hàng như , hào phóng và rộng rãi.

 

Tiền Tiểu Tiểu hiểu, đợi môi giới mới hỏi: “Chị Hinh, chị đợi học mới xem xét ?”

 

Lục Gia Hinh : “ cũng chỉ hỏi một câu, hỏi một câu cũng mất tiền.”

 

Cổ Văn Phong bên cạnh gì, cảm thấy Lục Gia Hinh thuận miệng hỏi, mà là thật sự thuê. Trước đó chắc là chuyện gì cũng phiền đến Nhiếp Trạm, như cũng , tránh nảy sinh tâm lý ỷ , điều đó sẽ ảnh hưởng đến sự phát triển tương lai của cô.

 

Mặc dù căn biệt thự dọn dẹp định kỳ, nhưng ở thì chắc chắn tổng vệ sinh một . Lục Gia Hinh thể nào dọn dẹp, định thuê đến , kết quả Tiền Tiểu Tiểu và Cổ Văn Phong ngăn : “Dù cũng việc gì, chúng từ từ .”

 

Rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi, hà cớ gì lãng phí tiền!

 

Lục Gia Hinh cũng ngăn cản, để họ , còn thì gọi điện cho Nhiếp Trạm: “Em báo cho điện thoại ở đây, ghi .”

 

Nhiếp Trạm ghi điện thoại hỏi: “Trưa nay chúng ăn cơm cùng .”

 

“Không cần , lâu như chắc chắn công việc tồn đọng nhiều. Anh cứ bận việc của , bên em cũng đang cần dọn dẹp, tối chúng ăn cơm cùng .”

 

Cúp điện thoại, Lục Gia Hinh liền vườn . Cô quyết định thuê căn biệt thự , một phần là vì khu vườn. Khu vườn chăm sóc , t.h.ả.m cỏ xanh mướt như một tấm t.h.ả.m len mềm mại, những bông hoa đủ màu sắc nở rộ rực rỡ khiến thư thái.

 

Nhiếp Trạm tan đến, xem qua căn nhà mấy hài lòng: “Nhỏ quá, nhà nhỏ vườn cũng nhỏ. Em cứ ở tạm , lúc khác tìm cho em một căn lớn hơn.”

 

Lục Gia Hinh nghĩ đến việc Tô Hạc Nguyên dọn ngoài, liền hỏi: “Căn biệt thự cả cộng cũng ba trăm mét vuông , là biệt thự lớn , còn chê nhỏ. Căn biệt thự của lớn bao nhiêu?”

 

Nhiếp Trạm : “Căn biệt thự của một vạn ba nghìn feet, quy đổi một nghìn hai trăm mét vuông.”

 

Lục Gia Hinh trêu chọc: “Một ở trong biệt thự một vạn ba nghìn feet, hổ là độc hoàng kim nổi tiếng của Hồng Kông, thật đáng ngưỡng mộ.”

 

Nhiếp Trạm từ nhỏ ở nhà lớn, cảm thấy điều bình thường: “Gia Hinh, thuê nhà vẫn tiện, mua nhà thể trang trí theo sở thích của .”

 

Căn nhà theo phong cách châu Âu, Lục Gia Hinh thích lắm. Chỉ là hai mới xác định quan hệ, cũng tiện mời cô đến ở nhà , để khác sẽ tưởng là sống chung! Cách đơn giản nhất là Lục Gia Hinh tự mua nhà.

 

Lục Gia Hinh vẫn câu cũ, sang năm tính.

 

Nhiếp Trạm đặt bàn ở Phúc Lâm Môn, đến đây là để đón cô ăn. Rất trùng hợp là ở cửa gặp Tô Hạc Nguyên, một , còn dẫn theo một cô bạn gái xinh , dáng chuẩn.

 

Lục Gia Hinh mỹ nữ phong tình vạn chủng, thầm nghĩ Tô Hạc Nguyên thật diễm phúc! Cưới mỹ nữ như về nhà, mỗi ngày ngắm cũng thấy vui mắt!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-1983-bat-dau-tu-viec-gianh-lai-gia-san/chuong-325-biet-thu-don-lap.html.]

 

Tô Hạc Nguyên thấy cô ngạc nhiên hỏi: “Gia Hinh, em về khi nào ?”

 

“Hôm qua em về, hôm qua và hôm nay gọi điện đến văn phòng đều ai máy.” Lục Gia Hinh . Vì Tô Hạc Minh ba Tô về quê, nên cô gọi về nhà .

 

Tô Hạc Nguyên hai ngày nay bận ở công ty, đó giới thiệu cô bạn gái bên cạnh cho hai : “Đây là cô Diệp, giám đốc bộ phận tuyên truyền của ATV. Cô Diệp, đây là Nhiếp Trạm và em gái Gia Hinh.”

 

Cô Diệp đưa tay về phía Nhiếp Trạm, nhiệt tình : “Anh Nhiếp, vinh hạnh quen với .”

 

Nhiếp Trạm đưa tay , chỉ khẽ gật đầu.

 

Lục Gia Hinh đầu tiên thấy bất lịch sự như . Dù cũng là bạn gái của Tô Hạc Nguyên, cô chủ động đưa tay : “Cô Diệp thật tài giỏi, còn trẻ như giữ chức vụ quan trọng ở ATV.”

 

Cô Diệp cũng khen Lục Gia Hinh trẻ trung xinh : “Anh Nhiếp, cô Lục, tình cờ gặp ở đây, là chúng cùng ăn cơm nhé!”

 

Không đợi Lục Gia Hinh lên tiếng, Nhiếp Trạm từ chối, cho quen ăn cơm với lạ. Đối với quyết định của , Lục Gia Hinh tuy hiểu nhưng chắc chắn sẽ về phía .

 

Cô Diệp thất vọng, lúc cùng Tô Hạc Nguyên còn đầu Nhiếp Trạm và Lục Gia Hinh.

 

Hai phòng riêng, cửa đóng , Nhiếp Trạm : “Em hỏi Tô Hạc Nguyên xem, và cô Diệp quan hệ gì? Nếu chỉ là quan hệ công việc hoặc bạn bè bình thường thì , nếu là bạn gái, thì nên bảo thận trọng.”

 

Lục Gia Hinh bao giờ lưng khác, mở miệng thì cô Diệp chắc chắn điểm : “Có thể lý do ?”

 

Nhiếp Trạm nhíu mày : “Có xã giao, thấy cô dẫn hai tiểu minh tinh ăn mặc lộng lẫy một phòng riêng, trong phòng đó là một đám dân chơi. Dĩ nhiên, cũng thể là hiểu lầm.”

 

Anh tuy giữ trong sạch, nhưng chuyện trong giới cũng đều . Anh cũng coi thường, mỗi cuộc sống riêng, ảnh hưởng đến khác là .

 

Lục Gia Hinh kinh ngạc: “Ý là, cô Diệp dắt mối?”

 

Nhiếp Trạm lắc đầu : “Cái rõ, nhưng cô trong giới giải trí, xinh như …”

 

Phần , nhưng tin Gia Hinh hiểu.

 

Lục Gia Hinh lập tức hiểu tại bắt tay với cô Diệp . Gã sạch sẽ, khó một chút là chứng ưa sạch sẽ nhẹ. May mà là nhẹ, nếu là chứng ưa sạch sẽ nghiêm trọng thì cô chịu nổi.

 

Cô suy nghĩ một lát, lúc nãy gặp Tô Hạc Nguyên và cô Diệp, hai tuy song song nhưng cách: “Chắc chỉ là bạn bè bình thường.”

 

“Vậy thì nhất.” Nhiếp Trạm . Cũng vì Tô Hạc Nguyên chăm sóc Lục Gia Hinh, hai quan hệ cũng , nếu sẽ xen chuyện . Dù Tô Hạc Nguyên cũng gần ba mươi tuổi , lừa cũng chỉ thể là mắt quá kém.

 

Lục Gia Hinh cũng để tâm: “Tìm cơ hội em sẽ với . A Trạm, ngày mai em báo danh, đợi chủ nhật em đến xem biệt thự của .”

 

“Ngày mai báo danh xong cũng thể đến. Nếu chỗ nào em thích, cho sửa .”

 

Giọng điệu cứ như cô là nữ chủ nhân của căn biệt thự , Lục Gia Hinh : “Gấp quá, hơn nữa mấy ngày nay chắc chắn bận, vội mấy ngày .”

 

“Đều theo em.”

 

 

Loading...