Trùng Sinh 1983: Bắt Đầu Từ Việc Giành Lại Gia Sản - Chương 314: Nghi Ngờ
Cập nhật lúc: 2026-02-21 17:14:22
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hà Trụ Lương suy nghĩ , cuối cùng cảm thấy Cố Tú Tú là đáng nghi nhất. Khi Hà Minh Châu đến thăm tù, ông sự nghi ngờ của .
Hà Minh Châu kinh ngạc hỏi: “Ba là dì Tư ? Sao thể, dì Tư bây giờ đầu óc tỉnh táo, bà thể là chủ mưu .”
Hà Trụ Lương cũng dám chắc, nên bảo Hà Minh Châu thăm dò thử: “Bà điểm yếu của trong tay, lẽ bà giao những điểm yếu đó cho Lục Gia Hinh.”
Hà Minh Châu liền lắc đầu: “Ba, Lục Gia Hinh khi đón dì Tư và Hải Phàm sắp xếp thỏa, du lịch nước ngoài, đến giờ vẫn về.”
Do dự một chút, cô vẫn : “Ba, Lục Gia Hinh đến Hồng Kông mới hơn một năm, qua thiết nhất là Tô Hạc Nguyên và Nhiếp Trạm. Tô Hạc Nguyên năng lực , còn Nhiếp Trạm, con nghĩ sẽ vì một cô gái nhỏ mà chuyện hại lợi như .”
Cô cho rằng khiến nhà họ Hà rơi khủng hoảng , chắc chắn là kẻ thù của Hà Trụ Lương. Đối phương chắc chắn âm thầm ẩn náu lâu, nếu sẽ thể một lúc đưa nhiều bằng chứng như .
Hà Trụ Lương cảm thấy đời gì là thể: “Cho điều tra Nhiếp Trạm, còn nữa, lát nữa con thăm dì Tư .”
Ông uy quyền lâu, Hà Minh Châu dám từ chối thẳng thừng, bèn : “Ba, ba quen Vân Bác Cường ? Bây giờ của tổ trọng án đang cáo buộc chú Ngụy g.i.ế.c .”
“Ba, con trai của Vân Bác Cường là Vân Thành hiện là phóng viên của Đông Phương Nhật Báo, cha vợ của là cổ đông của Đông Phương Nhật Báo. Chuyện ba bắt và chuyện của công ty phanh phui nhanh như , đều là do .”
Hà Trụ Lương đối phương chắc chắn nhầm, ông quen Vân Bác Cường nào cả.
Hà Minh Châu : “Ba, con nhờ điều tra, bằng chứng mà ICAC là do em gái của sếp Cao, Cao Văn, cung cấp. Người phụ nữ mấy năm nay vẫn luôn âm thầm điều tra ba.”
Ánh mắt Hà Trụ Lương lập tức đổi, phụ nữ điều tra nhiều năm như mà hề , rõ ràng là .
Nghĩ đến đây, lòng Hà Trụ Lương chùng xuống: “Minh Châu, qua với sếp Cao, nhưng lúc đó ICAC điều tra rõ oan. Ta tuyên trắng án, thể còn đối phó với ông . Minh Châu, là đang hại , con nhất định bình tĩnh, đừng trúng kế của đối phương.”
Hà Minh Châu nặng nề gật đầu.
Hà Trụ Lương hỏi vấn đề mà ông quan tâm nhất: “Công ty bây giờ thế nào ?”
Hà Minh Châu cúi đầu, : “Giá cổ phiếu giảm bốn mươi phần trăm, hội đồng quản trị bãi miễn tất cả các chức vụ của ba, bây giờ chức vụ chủ tịch do chú Châu tạm thời đảm nhiệm.”
Cũng vì đổi chủ tịch mà giá cổ phiếu mới ngừng giảm, nếu những chuyện xảy giá cổ phiếu còn giảm nữa, giảm nữa là ngừng giao dịch. vì giảm quá nghiêm trọng, các cổ đông và nhà đầu tư vô cùng bất mãn với Hà Trụ Lương.
Hà Trụ Lương tuy sớm dự liệu, nhưng tận tai vẫn khó chịu: “Mẹ con sức khỏe , bây giờ như thế , con an ủi và ở bên con nhiều hơn.”
Hà Minh Châu gật đầu.
Khi buổi thăm tù sắp kết thúc, Hà Trụ Lương : “Con đến Cố trạch thăm dì Tư, tiện thể thăm dò ý tứ của bà .”
So với ngoài, ông càng yên tâm về Cố Tú Tú, nắm giữ quá nhiều điểm yếu của ông .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-1983-bat-dau-tu-viec-gianh-lai-gia-san/chuong-314-nghi-ngo.html.]
Hà Minh Châu còn cách nào khác, đành nhận lời. Hơn một giờ , cô đến Cố trạch, giúp việc Cố Tú Tú đang ở vườn , cô đặt bánh ngọt và trái cây mang đến vườn .
Sau khi Lục Gia Hinh đón Cố Tú Tú về, ngoài Mai cô và tài xế Hồ Minh, cô còn thuê thêm một y tá chăm sóc, một đầu bếp và hai giúp việc. Y tá chăm sóc cùng Mai cô chăm sóc Cố Tú Tú, đầu bếp phụ trách ba bữa một ngày cộng thêm bữa khuya của Cố Tú Tú, hai giúp việc thì giặt giũ, nấu ăn, dọn dẹp vệ sinh và phụ giúp đầu bếp. Người vườn còn nhận lương cố định nữa, mà trả tiền theo khối lượng công việc.
Trước đây Cố Tú Tú thuê tổng cộng mười hai , bây giờ tinh giản xuống còn sáu , nhưng vì sắp xếp hợp lý nên vẫn ngăn nắp.
Hà Minh Châu đến vườn , thấy Cố Tú Tú đang bận rộn trong bụi hoa, cô bước tới : “Dì Tư, để cháu cho!”
Cố Tú Tú đầu , cô với vẻ mặt nghi hoặc hỏi: “Cô là ai?”
Sắc mặt Hà Minh Châu khựng , tỉnh táo . Cô nhanh ch.óng thu vẻ mặt, : “Dì Tư, cháu là Minh Châu đây, dì nhớ ?”
Cố Tú Tú đặt kéo xuống, suy nghĩ một lúc nhíu mày : “Minh Châu, con đừng leo núi suốt nữa, nắng hại da lắm. Xem da con bây giờ , thô sạm vàng, ba mươi tuổi da còn tệ bằng con.”
Thôi , là trí nhớ hỗn loạn.
Hà Minh Châu gượng : “Dì Tư, dì còn cháu, chính dì cũng đang phơi nắng đấy thôi? Dì Tư, chúng nhà chuyện !”
Cố Tú Tú bà lớn tuổi câu nệ những thứ : “Ông nội con hoa trong phòng còn thơm nữa, xới đất xong cắt vài cành tươi cắm.”
“Vào nhà nghỉ ngơi , hãy cắt.”
Hai trở về phòng khách, Hà Minh Châu hỏi: “Dì Tư, mấy ngày nay dì vẫn khỏe chứ?”
Cố Tú Tú khỏe, hỏi thăm tình hình học tập của cô, cô điểm A liền khen ngợi: “Minh Châu nhà đúng là giỏi giang. Minh Châu, bằng gả . Trong trường chắc chắn nhiều trai ưu tú xuất sắc, con chọn một nhất trong đó .”
Lời khỏi kéo suy nghĩ của Hà Minh Châu trở về thời đại học. Cô một yêu sâu đậm thời đại học, yêu xuất nghèo khó nên cô dám cho gia đình . Hai lén lút yêu ba năm, khi nghiệp Lê Tuyên Kỳ bắt cô xem mắt, lúc mới đành .
Không ngờ, khi cô thú nhận, bạn trai liền chia tay với cô. Sau mới , thì bạn trai cô nhận tiền của gia đình để du học nước ngoài. Lần đó cô tổn thương sâu, đó còn tin tình cảm nữa, một lòng tập trung công việc. Còn chuyện xem mắt, cô thà c.h.ế.t cũng .
Cố Tú Tú thấy cô ngẩn , kéo tay cô, tủm tỉm : “Sao , trong lòng ? Nếu , dẫn về cho xem.”
Hà Minh Châu hồn, lắc đầu : “Không , bây giờ cháu chỉ học hành cho , tạm thời nghĩ đến chuyện cá nhân.”
Cố Tú Tú cảm thấy mười tám tuổi nên bắt đầu suy nghĩ : “Minh Châu, con nên nhanh ch.óng tìm một ở đại học . Đợi nghiệp đại học để con lo liệu, bà sẽ chỉ xem xét gia thế và giúp nhà họ Hà , sẽ quan tâm đến phẩm hạnh và năng lực của đối phương. Gả cho như , con sẽ hạnh phúc .”
Hốc mắt Hà Minh Châu lập tức đỏ lên. Những lời Cố Tú Tú với cô hơn mười năm , lúc đó những lọt tai, mà còn cảm thấy Cố Tú Tú đang chia rẽ tình cảm con cô. Sự thật chứng minh lời dì Tư đều là lời vàng ý ngọc, tiếc là cô hiểu quá muộn.
Nói một lúc, Cố Tú Tú cảm thấy mệt mỏi, bà ngáp một cái : “Tuổi tác cao , tinh thần còn như . Minh Châu, về phòng nghỉ ngơi, con cũng về phòng !”
“Vâng.”