Trùng Sinh 1983: Bắt Đầu Từ Việc Giành Lại Gia Sản - Chương 31: Tìm Hiểu Thị Trường

Cập nhật lúc: 2026-02-21 17:05:42
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lục Gia Kiệt tan , cùng Mã Lệ Lệ đón con đến đường Quang Minh.

 

Mã Lệ Lệ thấy Lục Gia Hinh chút ngại ngùng. Dù Gia Hinh cũng chỉ là một đứa trẻ, đến đây ăn cơm cô cảm thấy đang lợi dụng con bé. đợi cô mở lời, Tiểu Phượng lao tới ôm chầm lấy Lục Gia Hinh, ngọt ngào gọi một tiếng cô út.

 

Lục Gia Hinh thích trẻ con, khi bố tái hôn mỗi con riêng, vì cảm thấy hai bên đều nhà nên cô ít khi về. Cô bế Tiểu Phượng bếp rửa tay, đợi bàn liền lấy hai cái đùi gà cố ý để đưa cho hai đứa trẻ mỗi đứa một cái.

 

Mã Lệ Lệ vội ngăn , : “Gia Hinh, em ? Đùi gà em tự ăn , thịt gà với canh gà uống là lắm .”

 

Thực đây Mã Lệ Lệ thỉnh thoảng vẫn mua đồ ăn vặt cho con, nỡ mua thịt cá, mỗi tuần cô đều mua thịt hoặc gà vịt. từ khi cháu ngoại Nghiêm Tiểu Béo đến ở, đồ ăn vặt và thịt thà cô mua nữa.

 

Lục Gia Hinh mỉm , : “Chị dâu, chị quên , em từ nhỏ thích ăn cánh gà, thích ăn đùi gà.”

 

Đùi gà tuy nhiều thịt nhưng khô, cô thích lắm. Nói cũng lạ, nguyên chỉ giống cô về tên và ngoại hình, mà sở thích cũng gần như y hệt. Đôi lúc cô còn cảm thấy, kiếp chỉ là một giấc mơ .

 

Mã Lệ Lệ lập tức bảo hai đứa con cảm ơn cô.

 

Cường Cường và Tiểu Phượng cảm ơn xong liền cắm cúi gặm đùi gà. Từ khi bé mập đến ở, chỉ ngày lễ mới ăn gà, nhưng đùi gà thì đến lượt chúng.

 

Người dân bình thường ăn cơm cũng quy tắc “ăn , ngủ ”. Lục Gia Hinh và Mã Lệ Lệ trò chuyện về cửa hàng bách hóa, đó sự dẫn dắt chủ ý của cô, họ chuyển sang về quần áo, giày dép.

 

Mã Lệ Lệ : “Bây giờ bên ngoài nhiều quần áo giày dép từ Hồng Kông về, những thứ đó thời trang rẻ, việc kinh doanh ở trung tâm thương mại bằng nữa. Bây giờ, chỉ mỹ phẩm và đồ điện t.ử lớn là bán chạy thôi.”

 

Vì những thứ phổ biến, mà chất lượng hàng bên ngoài đồng đều, nhiều vẫn đến Bách Hóa Đại Lầu mua. Dù bây giờ kinh doanh như , nhưng Mã Lệ Lệ là nhân viên chính thức, lương do nhà nước trả, cô cũng lo lắng.

 

Lục Gia Hinh cố ý : “Bây giờ em sức khỏe yếu sợ lạnh, mua một đôi giày da dày một chút. Không ngờ cùng Tiết Mậu một vòng phố Tú Thủy mà mua đôi giày da dày chống nước thời trang.”

 

Mã Lệ Lệ : “Em yêu cầu cao như , mua đôi ý cũng là bình thường. , hàng năm khi đông Bách Hóa Đại Lầu đều nhập mấy đợt giày mùa đông, chắc chắn sẽ tìm đôi em hài lòng.”

 

“Là giày da lót bông dày chống nước thời trang ạ?”

 

Mã Lệ Lệ nghĩ đến mắt của cô khá cao, ngập ngừng một chút : “Có giày da lót bông dày, nhưng kiểu dáng thể thời trang bằng.”

 

Lục Gia Hinh tiếp tục hỏi: “Chị dâu năm, em nhớ năm ngoái giày mùa đông bán ở Bách Hóa Đại Lầu, một đôi một trăm bảy, tám mươi đồng.”

 

Thực những đôi giày mùa đông bán ở Bách Hóa Đại Lầu, đối với bình thường là khá , nhưng Lục Gia Hinh vẫn thấy quê mùa. Vậy mà đôi giày như thế giá một trăm bảy, tám mươi đồng, cô thấy quá đắt. Đương nhiên, những đôi giày vốn chuẩn cho dân bình thường.

 

Mã Lệ Lệ : “ đắt, nhưng giày da chất lượng , bền. Đợi trung tâm thương mại nhập hàng, chị để cho em hai đôi.”

 

Trưa nay chú ba bảo chồng cô mang cua qua, cô là ông hết giận. Cô hai sẽ thực sự trở mặt, nhưng việc Lục Hồng Quân thỏa hiệp nhanh như ngoài dự đoán. Vì để cho cô hai đôi giày mùa đông, đến lúc đó chỉ cần nhắc một câu là .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-1983-bat-dau-tu-viec-gianh-lai-gia-san/chuong-31-tim-hieu-thi-truong.html.]

 

Lục Gia Hinh lắc đầu : “Không cần ạ, giày đó đắt quá em mua nổi. Anh năm, đến lúc đó giúp em và Tiết Mậu mua mấy đôi giày mùa đông ở xưởng của nhé.”

 

Cô đương nhiên cua là do Lục Hồng Quân gửi đến, nhưng Lục Gia Kiệt thì cô cứ coi như . Dù đồ gửi đến danh nghĩa của ông cô sẽ nhận, để Lục Hồng Quân thật, chứ lời tức giận.

 

Mã Lệ Lệ lập tức ngăn , : “Sao . Giày ở xưởng em là giày bông, chống nước .”

 

Giày bông của xưởng giày ấm, nhưng mùa đông tuyết rơi thể ngoài, ngoài là ướt, bất tiện.

 

Lục Gia Hinh : “Không , ngoài thể ủng. Bây giờ em nhiều tiền, mua đồ thực tế.”

 

Mã Lệ Lệ nhân cơ hội khuyên: “Gia Hinh, em đừng giận dỗi với ba em nữa, nếu sẽ lợi cho phụ nữ . Nghe lời chị dâu, nên mềm mỏng thì cứ mềm mỏng, mềm mỏng với ba gì mất mặt cả.”

 

Lục Gia Hinh một tiếng, chuyển chủ đề: “Chị dâu, Cường Cường và Tiểu Phượng dạo lớn lên mấy, vẫn cho bọn trẻ ăn chút đồ ngon.”

 

Nhắc đến chuyện , tâm trạng của Mã Lệ Lệ lập tức sa sút: “Chị đang nhờ tìm nhà, tìm căn ý sẽ dọn ngoài, đến lúc đó sẽ bồi bổ cho chúng nó.”

 

Thực dọn ngoài nhiều lý do. Một là đủ tiền; hai là cô thể đúng giờ đến trường mẫu giáo đón con; ba là cũng vì nuốt trôi cục tức.

 

Lục Gia Hinh khuyên: “Chị dâu năm, chuyện khiến em nhận một điều, dựa ai cũng vô dụng, cuối cùng vẫn dựa chính .”

 

Mã Lệ Lệ hiểu ý trong lời cô, cô khổ một tiếng : “Hinh Hinh, em còn nhỏ hiểu, chuyện đơn giản như em nghĩ .”

 

Nghĩ Lục Gia Hinh bây giờ trưởng thành hiểu chuyện, cô nỗi lo của : “Chị gái chị sẽ cho con trai út con thừa tự nhà đẻ, nhưng đến giờ vẫn xong. Nếu chị đưa năm của em dọn ngoài, chị gái chị chắc chắn sẽ đưa chồng con về ở. Đến lúc đó họ đổi ý cho con thừa tự nữa, họ dọn sẽ khó.”

 

Có câu , mời thần dễ, tiễn thần khó. Hơn nữa còn một nỗi lo , với tính cách âm hiểm của rể cô, sẽ chiếm hết nhà cửa và tiền tiết kiệm của bố , đợi họ ốm đau chắc chắn sẽ mặc kệ. Đến lúc đó, thể là chuyện của . Bây giờ chồng cô bố cho nguội lòng, đến lúc đó chắc chắn cũng phụng dưỡng họ, khó xử vẫn là . Vì cô dọn ngoài, một là Tiểu Béo đổi họ và nhập hộ khẩu tên bố , hai là ký một thỏa thuận phụng dưỡng già.

 

Lục Gia Hinh hai vợ chồng dọn ngoài chắc chắn lý do riêng, nhưng cô vẫn nhắc nhở: “Người phụ nữ đưa Triệu Tư Di cửa, em phát hiện bà ý nên cả ngày lo sợ bất an, thường xuyên gặp ác mộng thấy ba cần em nữa. Vì mỗi em và họ xung đột, ba thiên vị họ, em sợ ông cần nên đành nhịn.”

 

“Chị dâu năm, theo kinh nghiệm của bản em, em thấy trẻ con vẫn nên sống trong môi trường thoải mái, nếu dễ để bóng ma tâm lý.”

 

Nghĩ đến từ khi Tiểu Béo dọn , hai đứa con hiểu chuyện hơn. Đâu là hiểu chuyện, mà là sợ mắng, đ.á.n.h, đuổi .

 

Càng nghĩ, Mã Lệ Lệ càng thấy xót xa.

 

Lục Gia Kiệt sớm dọn ngoài, dù là thuê nhà cũng hơn bây giờ, chỉ là Mã Lệ Lệ giờ đều đồng ý. Bây giờ thấy cô vẻ lung lay, thể bỏ qua cơ hội, : “Vợ ơi, thấy Hinh Hinh đúng, chúng vẫn nên nhanh ch.óng dọn ngoài. Dù cuộc sống vất vả hơn một chút, cũng hơn bây giờ mua chút đồ ngon cho con ăn cũng lén lút.”

 

Mã Lệ Lệ hai đứa con ăn miệng đầy dầu mỡ mà dừng , im lặng một lúc : “Em sẽ suy nghĩ.”

 

 

Loading...