Trùng Sinh 1983: Bắt Đầu Từ Việc Giành Lại Gia Sản - Chương 296: Cổ Đồ Trang Sức Bị Cướp
Cập nhật lúc: 2026-02-21 17:14:03
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Suy nghĩ một chút, Lục Gia Hinh cảm thấy Cố Hải Phàm mười ba tuổi thể gánh vác sự việc, nên cho bé chuyện cô chuẩn kiện nhà họ Hà.
Lục Gia Hinh : "Di chúc miệng hai vị luật sư ở đó, nhưng di chúc bằng văn bản luật sư chứng, xác suất thắng kiện vụ thấp. Tuy nhiên vẫn kiện, sơ thẩm thua chị sẽ kháng cáo, phúc thẩm thua tiếp tục kháng cáo, kéo dài đến tháng ba năm chị đủ tuổi trưởng thành, đến lúc đó thể xin tòa án trở thành giám hộ của em và dì bà."
Với tài lực của cô, chỉ cần đủ mười tám tuổi nộp đơn, giám hộ của Cố Tú Tú và Cố Hải Phàm nhất định sẽ rơi tay cô. Dù những việc Hà Trụ Lương ai cũng , bằng chứng sờ sờ đó.
Cố Hải Phàm thích nơi , nhưng Hà Trụ Lương trở thành giám hộ của , thoát khỏi đây chỉ đợi khi trưởng thành. Nghe thấy lời của Lục Gia Hinh mừng rỡ như điên, chỉ cần đợi thêm tám tháng nữa là thể rời khỏi nhà cổ họ Hà .
Vì quá bất ngờ, Cố Hải Phàm chút dám tin, dè dặt hỏi: "Chị họ, ý chị là đợi năm chị trưởng thành, là thể đến đón em và bà cô về ."
Lục Gia Hinh : "Chị trưởng thành xong sẽ nộp đơn lên tòa án, chỉ là đổi giám hộ cũng cần thời gian. Em cũng cần sợ, nếu nhà họ Hà dám bắt nạt em và dì bà thì gọi điện thoại cho chị."
Thực còn một khả năng nữa, đó là Hà Trụ Lương kiện tụng, nguyện ý chấp nhận điều kiện của cô để hòa giải ngoài tòa. Như thì và Cố Tú Tú sẽ nhanh thể chuyển ngoài. Tuy nhiên chuyện còn chắc chắn nên , tránh để mừng hụt.
Cố Hải Phàm cả đều thả lỏng.
Lục Gia Hinh hỏi: "Những thứ dì bà đưa cho em, em cho khác chứ?"
Cố Hải Phàm ủ rũ : "Đồ đều mất , bọn họ lấy ."
"Chuyện là thế nào?"
Hỏi Lục Gia Hinh mới , hóa đứa trẻ Hà Hàm Hiên moi tin. Hà Hàm Hiên nhiều đồ cổ và trang sức của Cố Tú Tú đều thấy , mà Lục Gia Hinh gửi một lô đồ cổ trang sức ngân hàng Vạn Sinh. Hắn Lục Gia Hinh là kẻ trộm, chuẩn tòa kiện cô, cố ý trộm đồ giá trị lớn sẽ bắt tù, hơn nữa là hai mươi năm trở lên.
Cố Hải Phàm hiểu luật, đúng lúc đồ ở trong tay , thấy lời lo lắng. Hà Hàm Hiên vốn chỉ là thăm dò, lo lắng liền manh mối.
Vốn dĩ Hà Hàm Hiên định ngày hôm đưa Cố Hải Phàm biển, đó uy h.i.ế.p dụ dỗ tung tích của lô trang sức . ngờ buổi sáng Nhiếp Trạm tới, dám hành động thiếu suy nghĩ. Tuy nhiên nhanh nghĩ một ý , đó là bảo giúp việc sáng sớm cho Cố Tú Tú uống t.h.u.ố.c ngủ.
Cố Hải Phàm thấy Cố Tú Tú ngủ lâu như vẫn tỉnh lo lắng, đưa bà bệnh viện, nhưng Hà Hàm Hiên đồng ý, còn đe dọa nếu khai rõ tung tích đồ trong tay thì sẽ đưa Cố Tú Tú bệnh viện, để bà c.h.ế.t ở trong nhà.
Cố Hải Phàm sợ nhà họ Hà thật sự đưa Cố Tú Tú bệnh viện, liền chuyện két sắt, đó chìa khóa đều lấy .
Lục Gia Hinh vỗ vai , : "Chị đây với em mạng quan trọng hơn tiền. Em giao đồ cho bọn họ, bọn họ sẽ hại em nữa."
Đây chính là nguyên nhân lúc đầu cô đưa chìa khóa cho Cố Hải Phàm bảo quản. Tuổi còn quá nhỏ trải đời ít, khó qua mặt đám nhà họ Hà đầy mưu mô. Thực tế chứng minh lo lắng của cô là đúng, Cố Hải Phàm nhanh khai hết.
Cố Hải Phàm chút lo lắng : "Chị họ, Hà Hàm Hiên cứ truy hỏi em, bà cô lén đưa cho chị một khoản tiền lớn . Em tin, còn hỏi Mai Cô và Hồng Cô. Chị họ, chị cẩn thận, đừng để cũng lừa mất."
Lục Gia Hinh tỏ vẻ sợ: "Tài sản danh nghĩa của chị đều là do chị ăn và đầu tư kiếm ."
Cố Hải Phàm ngạc nhiên: "Chị họ, bà cô đưa đồ cho chị ? Em còn tưởng bà cô cũng đưa đồ cho chị ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-1983-bat-dau-tu-viec-gianh-lai-gia-san/chuong-296-co-do-trang-suc-bi-cuop.html.]
Lục Gia Hinh : "Dì bà cho một cửa tiệm, nhưng chị bán , bán hai mươi triệu, tiền đều mang tài trợ cho trẻ em thất học và giúp đỡ trẻ em ở trại trẻ mồ côi."
Cố Hải Phàm há hốc mồm, hai mươi triệu cứ thế quyên góp : "Chị họ, nhà họ Hà chị đem tiền quyên góp hết chắc tức c.h.ế.t mất."
"Cửa tiệm cho chị, thì đó là của chị, chị tự tiêu là quyên góp, bọn họ đều quyền can thiệp."
Nói thì , nếu bán mà còn gióng trống khua chiêng quyên góp, nhà họ Hà chắc chắn sẽ khởi kiện đòi .
Cố Hải Phàm sững sờ: " bọn họ tiền của bà cô đều là do ông dượng cho, đều là tài sản của nhà họ Hà. Nếu kiện, đến lúc đó tòa án cũng sẽ đòi tài sản ."
Thảo nào mất nhiều đồ như thấy đau lòng, hóa là lừa phỉnh. Để bé khó chịu, Lục Gia Hinh gật đầu : "Dì bà bây giờ như , tài sản tặng cho khả năng đòi . tiền của chị đều quyên góp , bọn họ nếu đòi sẽ trở thành trò cho cả Hồng Kông."
Chuyện di chúc của bệnh nhân Alzheimer vô hiệu tiền lệ, nhưng vấn đề là lúc đó Cố Tú Tú thần trí tỉnh táo, văn bản giấy tờ ghi hình còn hai vị luật sư chứng. Người nhà họ Hà đòi cửa tiệm là thể, kiện tất thua. Và đây, cũng là nguyên nhân chính khiến bọn họ dây dưa.
Cố Hải Phàm xong hối hận: "Biết sớm, em cũng đem những thứ đó quyên góp ."
Quyên góp cho công còn hơn cho nhà họ Hà, tiếc là lúc đó nghĩ nhiều như , để nhà họ Hà hưởng lợi công. Haizz, việc gì vẫn nên hỏi chị họ nhiều hơn.
Hai chuyện một lúc lâu, Lục Gia Hinh mới về.
Rời khỏi nhà cổ họ Hà, Lục Gia Hinh mới hỏi Nhiếp Trạm, tại kiện tụng thái độ Hà thái thái liền mềm xuống.
Nhiếp Trạm : "Hà Trụ Lương lấy tài sản của bà Cố liền bắt đầu bán tháo, hôm qua bác cả Hà thái thái bán một trang sức sưu tầm. Anh đoán bọn họ gặp khủng hoảng gì đó cần gấp một khoản tiền mặt lớn."
Trong tình huống bọn họ chắc chắn kiện tụng, bởi vì một khi tòa án thụ lý vụ án , tài sản của bà Cố sẽ đóng băng.
Lục Gia Hinh suy nghĩ một chút : "Chúng bây giờ tìm Diêm Nghị Hoa, em kiện. Không lấy một nửa tài sản của dì bà, cũng giữ căn biệt thự bà đang ở."
"Em sợ ?"
Lục Gia Hinh đó quả thực lo lắng, sợ nhà họ Hà sẽ tay độc ác với cô. bây giờ nghĩ thông , câu chân trần sợ giày, cùng lắm thì cá c.h.ế.t lưới rách.
Nhiếp Trạm nổi lời , : "Cá c.h.ế.t lưới rách cái gì, đây! Anh sẽ để bọn họ hại em ."
Lục Gia Hinh cuốn chuyện thị phi , : "Em lo Hà Trụ Lương ch.ó cùng rứt giậu, đến lúc đó liên lụy đến . Nhiếp Trạm, chuyện vẫn là đừng nhúng tay ."
Những ngày Nhiếp Trạm giúp cô nhiều , chuyện rủi ro sợ liên lụy đến .
Nhiếp Trạm : "Yên tâm ! Hà Trụ Lương cái gan , chuyện em lo lắng sẽ xảy ."