Trùng Sinh 1983: Bắt Đầu Từ Việc Giành Lại Gia Sản - Chương 277: Phù Sa Không Chảy Ruộng Ngoài
Cập nhật lúc: 2026-02-21 17:13:44
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đến ngân hàng Vạn Sinh, Nhiếp Trạm trực tiếp đưa Lục Gia Hinh đến phòng việc của tổng giám đốc. Ở đó, Lục Gia Hinh gặp cả của là Nhiếp Kính Văn. Tuy là em họ, nhưng hai em trông khá giống , thể là do gen nhà họ Nhiếp mạnh.
Nhiếp Trạm giới thiệu hai với .
Nhiếp Kính Văn : "Lục tiểu thư, với Nhiếp Trạm mấy là cùng ăn bữa cơm, thằng nhóc sợ dọa cô sợ nên chịu đưa cô ngoài."
Nhìn thái độ của , Lục Gia Hinh cảm thấy nhà họ Nhiếp khá . Thông thường các gia tộc hào môn đều đấu đá như gà chọi, như nhà họ Tô và nhà họ Hà, nhưng nhà họ Nhiếp như .
Lục Gia Hinh bẽn lẽn, ở độ tuổi mà thể hiện sự khéo léo bát quái linh lung thì phù hợp.
Sau khi ba xuống, Nhiếp Trạm : "Anh cả, trong điện thoại em , lô đồ đều là trân phẩm hiếm thấy, hy vọng thể cho một cái giá ."
Nhiếp Kính Văn cũng nể mặt Nhiếp Trạm, : "Yên tâm, đợi mời chuyên gia giám định đều là thật, chắc chắn sẽ đưa một mức giá khiến Lục tiểu thư hài lòng."
Lục Gia Hinh vui: "Cảm ơn Nhiếp ."
"Gọi gì chứ, gọi là cả."
Lục Gia Hinh gọi , cô và Nhiếp Trạm còn chính thức hẹn hò. Chỉ là cũng phản bác, dù Nhiếp Trạm đang ở đây, cô cúi đầu giả bộ thẹn thùng.
Nhiếp Kính Văn thấy dáng vẻ e thẹn của cô thì cảm thấy thú vị. Mấy năm nay và dì hai giới thiệu cho Nhiếp Trạm bao nhiêu thiên kim tiểu thư, nhưng thằng nhóc chẳng ưng ai cả. Lúc đó xem tạp chí nó thích đàn ông, lo sốt vó. Lại ngờ cuối cùng nó ưng một cô bé học sinh cấp hai, tin tức truyền cứ lo lắng Lục Gia Hinh là phụ nữ tâm cơ thâm trầm.
Thư ký nhanh bưng hai ly cà phê tới.
Nhiếp Trạm trực tiếp với thư ký: "Đi mua hai ly nước ép việt quất."
Thư ký sững sờ, đó sang ông chủ của , thấy gật đầu lúc mới ngoài.
Nhiếp Trạm giải thích với Nhiếp Kính Văn: "Gia Hinh uống cà phê, ngày thường chỉ uống nước lọc và nước ép trái cây."
Mặt Lục Gia Hinh nóng bừng, cũng quá phân biệt cảnh .
Nhiếp Kính Văn thấy bộ dạng của cô, bèn bàn về lô hàng: "Lục tiểu thư, cô thế chấp là những thứ gì? Tìm hiểu rõ cũng tiện mời chuyên gia liên quan đến giám định."
Lục Gia Hinh : "Ngọc phỉ thúy, tranh chữ, đồ sứ, ba thứ là chủ yếu. Trong đó ngọc phỉ thúy, sáu loại trang sức như Đế Vương Lục, T.ử La Lan, Xuân Đới Thải..."
Nhiếp Kính Văn chút ngạc nhiên hỏi: "Lục tiểu thư, lệnh đường mà nhiều đồ như thế, tổ tiên nghề gì?"
Lục Gia Hinh : "Tổ tiên nhà là nghèo. Những năm Đại lục khá khó khăn, những thứ đều đáng tiền, ba đầu óc linh hoạt nên ngầm thu mua những thứ ."
Rất nhanh thư ký bưng nước ép việt quất tới, đặt mặt Lục Gia Hinh lui ngoài, khi còn kín đáo cô một cái.
Một lát , Cổ Văn Phong và Tô Hạc Nguyên đến. Nhiếp Kính Văn nhận tin lập tức đưa Lục Gia Hinh qua, vì chào hỏi, đồ đạc chuyển thẳng kho bảo hiểm của ngân hàng.
Nhiếp Kính Văn : "Lục tiểu thư, bộ trang sức Đế Vương Lục mà cô , thể cho xem một chút ?"
Vì là vật thế chấp, bây giờ cho xem đợi chuyên gia giám định đến cũng vẫn sẽ thấy. Lục Gia Hinh : "Những thứ đều là vật yêu thích của , cũng là đặc biệt để cho , sẽ bán."
Nhiếp Kính Văn cảm thấy cô gái cũng quá thông minh , còn mở miệng chặn họng . Tuy nhiên phản ứng của cũng nhanh, hỏi: "Ý của cô là trừ trang sức châu báu cô để , những thứ khác thể bán?"
Lục Gia Hinh : "Còn xem là đồ gì, nếu là đồ đặc biệt trân quý cũng thể bán, nếu để lưu lạc nước ngoài đến lúc đó chính là tội nhân."
Bạn bè của Nhiếp Kính Văn phú thì quý, trân phẩm cũng chướng mắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-1983-bat-dau-tu-viec-gianh-lai-gia-san/chuong-277-phu-sa-khong-chay-ruong-ngoai.html.]
Nhiếp Trạm : "Anh cả, Gia Hinh thiếu tiền, sẽ bán , đừng lỡ miệng với khác."
Nhiếp Kính Văn buồn , còn cưới về nhà hướng về vợ tương lai .
Những thứ trong rương Nhiếp Kính Văn đều xem qua, trong lòng cũng tính toán: "Lục tiểu thư, hai ngày sẽ mời đến giám định, đến lúc đó để A Trạm cùng cô qua đây."
"Được."
Đồ đạc khóa trong két bảo hiểm, chìa khóa Lục Gia Hinh tự giữ.
Đi bên ngoài, Nhiếp Kính Văn : "Buổi tối cùng ăn cơm nhé?"
Nhiếp Trạm từ chối, chỉ bây giờ việc: "Chủ nhật em mời và chị dâu ăn món Pháp, đến lúc đó em bảo Khánh Lỗi giữ vị trí nhất."
"Lục tiểu thư cùng ?"
Nhiếp Trạm cho Lục Gia Hinh còn việc, tạm thời thời gian, hôm khác hẹn.
Đi ngoài lên xe, Nhiếp Trạm giải thích: "Vừa nãy sự đồng ý của em, cũng tiện nhận lời cả."
Lục Gia Hinh : "Đợi xong việc em về Đại lục, quả thực thời gian. Em cả và chị dâu quen và yêu ở đại học, nghiệp liền kết hôn, là thật ?"
Nhiếp Kính Văn và vợ chồng ân ái, gối một trai một gái, ở Hồng Kông thuộc kiểu vợ chồng mẫu mực. Tất nhiên, vợ của Nhiếp Kính Văn cũng xuất hào môn, hai thuộc dạng môn đăng hộ đối.
Nhiếp Trạm : " , chị dâu thấp hơn cả một khóa, hai quen trong một buổi vũ hội, đó thì đến với ."
Lục Gia Hinh cảm thấy như Nhiếp Kính Văn thực hiếm , dù thiếu gia nhà giàu bên cạnh bao giờ thiếu phụ nữ xinh .
Không hỏi đông hỏi tây, Lục Gia Hinh trực tiếp ở khách sạn.
Lúc Tô Hạc Nguyên đến khách sạn Peninsula, hỏi: "Sao chạy khách sạn ở ? Là Cố trạch ở thoải mái ?"
Lục Gia Hinh kể chuyện hôm nay A Mỹ hỏi cô: "Em thích những đó, hỏi đông hỏi tây chẳng chút chừng mực nào."
Tô Hạc Nguyên xong cũng cảm thấy Cố trạch thể ở, : "Lần thì ở khách sạn, đợi từ Đại lục về thì qua chỗ ở. Chỗ phòng nhiều, ở phòng nào tùy em chọn."
Lục Gia Hinh lắc đầu từ chối, cô cảm thấy quá bất tiện.
Tô Hạc Nguyên : "Có gì mà bất tiện, bây giờ là giám hộ của em, ở chỗ chẳng là thiên kinh địa nghĩa !"
Lục Gia Hinh : "Nhà họ Hà hiện tại vẫn phát hiện bệnh tình của dì bà, việc tạm thời thích hợp để ngoài ."
Tô Hạc Nguyên : "Cố trạch nhiều tai mắt của nhà họ Hà như , bệnh tình của Cố phu nhân trở nặng, chuyện giấu bao lâu ."
Lục Gia Hinh cũng suy nghĩ tương tự. quyền giám hộ của cô chuyển , cho dù nhà họ Hà phát hiện bệnh tình của Cố Tú Tú cũng ảnh hưởng đến cô. Còn về Cố Hải Phàm, Cố Tú Tú chịu giao quyền giám hộ cô cũng cách nào. Chỉ thể đợi bé đủ mười tám tuổi, đó nghĩ cách.
Tô Hạc Nguyên : "Chuyện của Cố phu nhân, em cũng cần quá để tâm, bà lúc đầu đón em đến Hồng Kông mục đích thuần túy."
Lục Gia Hinh cũng giấu : "Trước khi đến em , bà đón em và Hải Phàm đến Hồng Kông mục đích là để tương lai dưỡng già thêm một tầng bảo đảm. Bà một năm nay đối với em cũng tệ, chuyện của bà em cũng sẽ khoanh tay ."
Tô Hạc Nguyên gật đầu: "Trong lòng em hiểu rõ là ."