Trùng Sinh 1983: Bắt Đầu Từ Việc Giành Lại Gia Sản - Chương 274: Vắt Cổ Chày Ra Nước Nhưng Không Keo Kiệt

Cập nhật lúc: 2026-02-21 17:13:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nhiếp Trạm thấy lời âu yếm mà Lục Gia Hinh những cảm động ngược còn thành tiếng, thầm nghĩ lời của Phùng Khánh Lỗi đáng tin.

 

Trò chuyện một lúc lâu, Lục Gia Hinh cũng nghỉ ngơi đủ : "Chúng tiếp tục."

 

Hai đ.á.n.h từ năm giờ đến hơn bảy giờ, khi đến Lục Gia Hinh ăn chút gì đó, nhưng tiêu hao quá lớn lúc đói đến mức chịu nổi: "Không đ.á.n.h nữa, hết sức ."

 

Nhiếp Trạm : "Nghỉ ngơi một lát , tắm xong chúng ăn."

 

Biết cô thích đồ ăn ở Phúc Lâm Môn, Nhiếp Trạm gọi điện đặt một bàn, gọi những món cô thích ăn.

 

Tắm rửa xong, Lục Gia Hinh chiếc váy màu xanh lục từng lên tạp chí. Tuy váy là của năm ngoái, nhưng bây giờ vẫn mặc . So với mua đồ hiệu, hai bộ tự may càng hợp ý cô hơn.

 

Xõa mái tóc dài tú lệ, mặc chiếc váy voan xanh dài đến mắt cá chân, khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hào, tắm xong nên đôi mắt cũng ươn ướt long lanh.

 

Nhiếp Trạm thấy, tim đập thình thịch liên hồi.

 

Lục Gia Hinh thấy chớp mắt, hỏi: "Nhìn gì thế?"

 

Nhiếp Trạm buột miệng: "Nhìn em, vô cùng xinh khiến mê mẩn."

 

Trình độ lời âu yếm quá kém, Lục Gia Hinh mím môi : "Anh cái còn học hỏi Phùng Khánh Lỗi nhiều đấy!"

 

Suy nghĩ một hồi mới lời âu yếm thì vẻ gượng gạo. Tất nhiên, cô là thật lòng, nhưng thiếu một phần thú vị.

 

Nhiếp Trạm gật đầu đó hỏi: "Gia Hinh, bạn gái ?"

 

Lục Gia Hinh lắc đầu tỏ ý vẫn : "Anh đây là sáu mươi điểm, Thâm Quyến cộng cho năm điểm, đợi đạt đến tám mươi điểm em mới thể đồng ý với ."

 

Đặt chút ngưỡng cửa, để dễ theo đuổi như , nhất định hành động thực tế cô cảm động mới .

 

Còn thiếu mười lăm điểm, Nhiếp Trạm cảm thấy chắc sẽ nhanh đạt : "Anh sẽ cố gắng."

 

Sau khi ăn uống no say, Nhiếp Trạm hỏi Lục Gia Hinh hóng gió . Nhìn thời gian hơn chín giờ, nếu ngoài hóng gió thì mười một mười hai giờ mới về .

 

Lục Gia Hinh lắc đầu : "Thức khuya cho sức khỏe, mười giờ em ngủ . Anh cũng , cố gắng hạn chế thức khuya."

 

Ngủ sớm dậy sớm sức khỏe , kể cả kỳ thi nghiệp cô cũng ngủ tầm mười rưỡi. Kiếp thức khuya cộng thêm ăn uống thất thường nên sớm, kiếp tuyệt đối thể thức khuya nữa.

 

Nhiếp Trạm hỏi: "Cô Cố yêu cầu nghiêm khắc ?"

 

"Không , dì bà quản em , bà cảm thấy em lớn thế thể tự xử lý việc của . Là em cảm thấy thức khuya quá hại , cho nên đặt quy định ngủ mười giờ."

 

Chỉ là đây bận rộn sáu giờ hơn dậy, bây giờ thả lỏng thì ngủ đến tự nhiên tỉnh. Đừng chứ, ngủ đến tự nhiên tỉnh buổi sáng tinh thần phấn chấn, giống dựa cà phê để duy trì sự sống.

 

Nhiếp Trạm cảm thấy cô kỷ luật: "Rất ."

 

"Anh cũng nhé, ngủ sớm dậy sớm sức khỏe ."

 

"Nghe em, hôm nay mười hai giờ sẽ lên giường ngủ."

 

Nhiếp Trạm đưa Lục Gia Hinh về Cố trạch, sắp đến nơi mới hỏi: "Gia Hinh, đồ của em khi nào thì đến?"

 

"Không rõ nữa, đợi đến nơi em sẽ gọi điện cho ."

 

Nhiếp Trạm hỏi nữa, cuối tuần thời gian, đến lúc đó đưa cô biển chơi.

 

Mắt Lục Gia Hinh trợn tròn, cảm thấy cũng quá "thẳng nam" : "Trời nóng thế biển chơi? Không nắng lột da mới lạ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-1983-bat-dau-tu-viec-gianh-lai-gia-san/chuong-274-vat-co-chay-ra-nuoc-nhung-khong-keo-kiet.html.]

 

Nhiếp Trạm : "Sẽ , du thuyền điều hòa, xuống biển bơi cũng thoải mái. , em bơi chứ?"

 

Lục Gia Hinh mấy hứng thú: "Biết bơi, nhưng nắng gắt thế em ngoài."

 

nghỉ mát, đều chọn những danh lam thắng cảnh mát mẻ, hiện tại du lịch trong nước phát triển, nếu trong nước cũng nhiều chỗ chơi.

 

"Cũng ."

 

Chủ đề ngược khơi gợi hứng thú của Lục Gia Hinh: "Anh mua du thuyền ?"

 

Nhiếp Trạm lắc đầu cho mua du thuyền: "Dượng một chiếc du thuyền, dài ba mươi mét, đó cái gì cũng . nếu em thích, đặt một chiếc tặng em."

 

Vệ sĩ phía suýt chút nữa thì đầu , ông chủ tay cũng quá hào phóng . Mấy tờ tạp chí bát quái còn ông chủ nhà là "vắt cổ chày nước", kẻ keo kiệt nào tay tặng du thuyền ?

 

Lục Gia Hinh xua tay : "Thôi, tiền tặng, em còn tiền nuôi !"

 

Vệ sĩ thầm nghĩ, Lục tiểu thư cũng thật thẳng thắn, thẳng là tiền. thừa nhận tiền, còn hơn mấy cô giả danh thiên kim tiểu thư mà túi rỗng tuếch.

 

Nhiếp Trạm nhịn : "Gia Hinh, bản em cũng kiếm nhiều như , nuôi nổi một chiếc du thuyền."

 

Tuy cụ thể bao nhiêu, nhưng mấy chục triệu chắc chắn là .

 

Nhiếp Trạm suy nghĩ một chút vẫn lời trong lòng: "Gia Hinh, kiếm tiền là để cuộc sống hơn, chứ để tích cóp hết. Tiền tích cóp thì chỉ là một đống con , ý nghĩa."

 

Vệ sĩ chút kinh ngạc, ý là Lục tiểu thư cũng tiền, thật sự là một chút cũng .

 

Lục Gia Hinh toát mồ hôi, cô chỉ là tích lũy thêm chút vốn liếng chứ lão hà tiện Grandet: "Không , em mua gì thì mua nấy, ăn gì thì ăn nấy, cuộc sống bây giờ so với hơn gấp mười ."

 

Nghĩ đến cách giữa Đại lục và Hồng Kông, Nhiếp Trạm cảm thấy nên từ từ, dù quan niệm tiêu dùng một sớm một chiều thể đổi.

 

Lục Gia Hinh nhớ tới chuyện chiều nay Mai Cô , bèn hỏi: "Kết quả thi nghiệp khi nào thì ?"

 

"Tháng mới điểm, thế, ?"

 

Lục Gia Hinh lắc đầu : "Em chắc chắn thể thi đỗ, chỉ là Hà Yến Yến thi bao nhiêu điểm. Cô đây mắng em là con nhỏ Đại lục nhà quê, đợi điểm thi mà còn thua cả đứa nhà quê , xem cô còn mặt mũi nào mà vênh váo mặt em."

 

"Cô cũng thi Học viện Kinh doanh Đại học Hồng Kông?"

 

Nhắc đến chuyện Lục Gia Hinh : " , thành tích của cô , em thi Học viện Kinh doanh Đại học Hồng Kông nên cũng thi. Với cái đầu óc đó của cô , thi chuyên ngành nghệ thuật còn miễn cưỡng, dám thi Học viện Kinh doanh. Cho dù dùng con đường khác , đến lúc đó cũng thi thôi."

 

Nhiếp Trạm im lặng một lát, : "Đã nhận , về cơ bản đều thể thuận lợi nghiệp."

 

Lục Gia Hinh cũng ngạc nhiên, ở Hồng Kông việc gì mà "sức mạnh đồng tiền" : "Họ thi qua, nghiệp ? Trừ khi tham gia thi, như bạn học cũng coi thường cô ."

 

Vào Học viện Kinh doanh theo kịp tiến độ, sợ mất mặt tham gia thi, đến lúc đó lấy bằng nghiệp. Tiết lộ cho mấy tạp chí bát quái ở Hồng Kông, Hà Yến Yến chắc chắn sẽ thành trò .

 

Lục Gia Hinh chiều nay Mai Cô chuyện cảm thấy đầu óc Hà Yến Yến vấn đề , thi chuyên ngành nghệ thuật kiếm cái bằng là , cứ so kè với cô, so kè cái nỗi gì. Chẳng trách dì bà và Mai Cô đều chướng mắt cô , chỉ mỗi cái mặt , trong đầu chứa rơm rạ.

 

Nhiếp Trạm Hà Yến Yến nhiều nhắm , : "Loại như em đừng để ý."

 

Lục Gia Hinh chút chán ghét : "Em chắc chắn thèm để ý đến cô , chỉ sợ đến đại học cô tìm em gây phiền phức. Em bận, thời gian chơi mấy trò mèo vờn chuột với cô ."

 

Nhiếp Trạm cảm thấy việc khó, : "Đợi điểm thi nghiệp , đến lúc đó tìm công bố điểm của cô , cô cũng sẽ hổ dám Học viện Kinh doanh Đại học Hồng Kông nữa."

 

Lục Gia Hinh cảm thấy khá phúc hắc (bụng đen tối/thâm trầm), nhưng cô thích.

 

 

Loading...