Trùng Sinh 1983: Bắt Đầu Từ Việc Giành Lại Gia Sản - Chương 272: Giả Say

Cập nhật lúc: 2026-02-21 17:13:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vì cổ họng Lục Gia Hinh thoải mái, lúc ăn cơm cô chuyện, chỉ Nhiếp Trạm và Tô Hạc Minh uống rượu trò chuyện.

 

Chủ đề của Tô Hạc Minh nhảy cóc lớn, lúc thì ước mơ hồi nhỏ là trở thành vận động viên rạng danh đất nước, lúc thì ăn quá mệt mỏi về quê ruộng, lúc kỹ thuật trong nước lạc hậu so với phương Tây bao nhiêu năm mới đuổi kịp. Tuy nhiên, mặc kệ c.h.é.m gió thế nào, Nhiếp Trạm đều thể bắt kịp chủ đề, để khí trùng xuống.

 

Lục Gia Hinh thấy hai uống hai ly rượu trắng, một ly rượu trắng hai lạng (100ml), uống nữa chắc chắn sẽ say: "Được , ăn cơm , ăn xong còn về khách sạn."

 

Tô Hạc Minh thấy ánh mắt Nhiếp Trạm chút mơ màng, quyết định tha cho một : "Vậy uống nữa, ăn cơm."

 

Vì Nhiếp Trạm cũng ở khách sạn, còn mang theo bốn vệ sĩ, nên Tô Hạc Minh lo lắng về sự an của Lục Gia Hinh, tối đó về nhà ngủ.

 

Đợi , Nhiếp Trạm liền qua tìm Lục Gia Hinh: "Bây giờ còn sớm, đưa em hóng gió nhé."

 

"Anh say ?"

 

Nhiếp Trạm : "Người nhà trời sinh uống rượu, chút rượu quật ngã . Hiếm khi qua đây, chúng ngoài dạo một chút."

 

Lục Gia Hinh ngoài. Chủ yếu là Thâm Quyến bây giờ buổi tối thật sự chẳng gì để xem, cô chẳng "ăn gió" chút nào. Tuy nhiên buổi chiều cô ngủ hơn một tiếng nên giờ buồn ngủ, bèn lôi từ trong vali một cuốn sách tài chính, chỗ nào hiểu thì thỉnh giáo Nhiếp Trạm. Màn thỉnh giáo kéo dài hơn hai tiếng đồng hồ.

 

Lục Gia Hinh thấy vẻ mặt mệt mỏi, lúc mới để giảng tiếp nữa: "Thời gian cũng còn sớm, ngủ sớm , ngày mai còn về nữa chứ?"

 

"Khi nào em về?"

 

Thấy trong mắt lộ vẻ kỳ vọng, Lục Gia Hinh suy nghĩ một chút : "Em ở đây cũng việc gì quan trọng, ngày mai về cùng nhé!"

 

Nhiếp Trạm lập tức : "Trước đây em thời gian sẽ cùng Công viên Đại dương , ngày mai đưa em Công viên Đại dương nhé?"

 

Lục Gia Hinh vui vẻ : "Đó đều là chỗ trẻ con thích chơi, thực sự hợp . Đợi thời gian, chúng cùng đ.á.n.h tennis."

 

Nhiếp Trạm vốn định ngày mai là , nhưng nghĩ đến Lục Gia Hinh tâm sự nghiệp mạnh như , chắc sẽ thích trốn việc chơi với cô. Nghĩ đến đây, lập tức đổi lời: "Ngày mai sẽ đặt sân , sắp tan sẽ cho tài xế đến Cố trạch đón em."

 

Lục Gia Hinh sảng khoái đồng ý.

 

Ngày hôm hai dậy sớm, ăn sáng xong đến cửa khẩu thì đúng lúc bắt đầu thủ tục. Vừa khỏi hải quan, tài xế của Nhiếp Trạm đợi ở bên ngoài.

 

Nhiếp Trạm đưa Lục Gia Hinh về Cố trạch , đó mới .

 

A Mỹ thấy cô vô cùng ngạc nhiên, hỏi: "Biểu tiểu thư, cô về Đại lục thăm ? Sao về nhanh thế?"

 

Lục Gia Hinh : "Có chút trục trặc nhỏ, cần xử lý một chút. Dì bà ? Ở vườn hoa nhà ?"

 

A Mỹ : "Lão thái thái hai hôm đau đầu bệnh viện khám, hôm nay bệnh viện tái khám ."

 

Lục Gia Hinh lo lắng, hỏi rõ là Bệnh viện Queen Mary liền chuẩn . ngờ cô mở cửa xe, Hồng Cô đang rảo bước chạy tới kéo : "Biểu tiểu thư, cô còn thi bằng lái thể lái xe chứ?"

 

Vừa cuống lên là quên béng mất chuyện bằng lái. Haizz, Hồng Kông cũng giống như Đại lục, đủ mười tám tuổi thi bằng lái, nếu thì cô tranh thủ nghỉ hè thi . Ừm, đợi sang năm đủ mười tám tuổi sẽ thi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-1983-bat-dau-tu-viec-gianh-lai-gia-san/chuong-272-gia-say.html.]

Lục Gia Hinh hỏi: "Trong nhà còn ai lái xe ? Bảo họ đưa cháu đến bệnh viện."

 

Hồng Cô an ủi cô: "Biểu tiểu thư, cô lo lắng cho lão phu nhân. lão phu nhân đau đầu, bác sĩ là do suy nghĩ quá nhiều gây . Hai ngày nay chúng luôn an ủi bà, đỡ hơn nhiều . Chỉ là để cho chắc chắn, vẫn để Mai Cô đưa bà tái khám."

 

"Thật sự vấn đề gì chứ?"

 

"Thật sự vấn đề gì lớn, tin cô đợi lão thái thái và chị Mai về hỏi."

 

Lục Gia Hinh tin lời bà , dù loại dối chọc một cái là thủng, họ ngu như . Cô lên lầu mà xách giỏ vườn hoa nhà.

 

Cắt một giỏ hoa, Lục Gia Hinh tỉa tót cắm bình, xong cô mang lên tầng hai.

 

Làm xong việc cô về phòng. Đóng cửa , cô gọi điện thoại cho Tô Hạc Nguyên: "Em về , ngày mai thời gian ? Chúng bàn chuyện cổ phần."

 

Tô Hạc Nguyên cho ngày mai thời gian: "Ông nội lúc tắm cẩn thận trẹo chân, bây giờ đang ở bệnh viện, tối nay đến lượt trực đêm."

 

Buổi tối trực đêm, sáng mai chắc chắn ngủ bù, chiều đến công ty. Chuyện cổ phần cũng gấp, muộn hai ngày cũng .

 

Lục Gia Hinh cũng thể ngăn cản trọn hiếu đạo. Tất nhiên, tình cảm của Tô Hạc Nguyên đối với Tô lão gia t.ử thuần túy như . đây là chuyện nhà họ Tô liên quan đến cô, nên cũng hỏi nhiều.

 

Tô Hạc Nguyên : "Hôm qua Phùng Lợi Hoa gọi điện cho , việc tìm em. Anh đưa điện thoại ở Đại lục của em cho cô , chỉ hai ngày nữa sẽ bảo em gọi cho cô . Hôm qua Hạc Minh cãi với một trận, chọc tức đến mức quên béng mất."

 

Lục Gia Hinh hỏi họ cãi chuyện gì: "Được, đợi rảnh hẹn."

 

"Biệt thự của xong , ấn định ngày hai mươi sáu chuyển nhà, đến lúc đó em nhất định đến nhé!"

 

Lục Gia Hinh dám nhận lời, cô định xử lý xong mấy việc sẽ nghỉ mát: "Nếu em ở Hồng Kông nhất định sẽ , ở thì quà sẽ đến."

 

Sau đó, Lục Gia Hinh gọi điện cho Phùng Lợi Hoa. Một ngày khi về Đại lục cô cho Phùng Lợi Hoa nghỉ việc, nghĩ cô cũng dễ dàng nên trả thêm nửa năm lương.

 

Phùng Lợi Hoa cũng vấn đề của , bày tỏ với Lục Gia Hinh sẽ nghề nữa. Biết tình cảnh hiện tại của cô, còn dặn dò cô thời gian gần đây chú ý nhiều hơn.

 

Điện thoại kết nối, Lục Gia Hinh hỏi: "Chị Phùng, là đây. Anh Tô chị tìm việc, là việc gì ?"

 

Phùng Lợi Hoa : " em trai của một bạn đang ở trong Phi Hổ đội (SDU), con gái tháng phát hiện bệnh bạch cầu. Hai vợ chồng họ cùng hai đứa con và vợ chồng em trai xét nghiệm đều hợp, ngược chú của tủy xương phù hợp với đứa bé."

 

Bệnh bạch cầu còn gọi là u.n.g t.h.ư m.á.u, ở thời đại tỷ lệ sống sót khi mắc bệnh thấp, cô bé thể tìm tủy phù hợp là may mắn .

 

Phùng Lợi Hoa : "Người chú của bạn đòi một triệu, nếu sẽ hiến tủy cho đứa bé. Bạn và em trai cô còn cách nào khác, đang chạy vạy khắp nơi để gom tiền."

 

Một triệu tiền mặt, đối với tầng lớp công ăn lương bình thường cũng là một khoản tiền lớn. Dù bây giờ một căn hộ ngàn thước ( 90m2), ở vị trí như khu Phú An cũng chỉ sáu bảy trăm ngàn. Mà cô bé bệnh viện cũng như phẫu thuật, những thứ cũng đều cần tiền.

 

Lục Gia Hinh : "Đây chẳng là thừa nước đục thả câu ?"

 

Phùng Lợi Hoa cho đây chính là thừa nước đục thả câu, nhưng còn cách nào khác, nếu ông hiến tủy thì đứa bé chỉ bệnh tật giày vò mà còn thể mất mạng: "Sau khi họ hàng thích phiên khuyên giải, chú cũng lùi một bước, giảm xuống còn năm trăm ngàn."

 

 

Loading...