Trùng Sinh 1983: Bắt Đầu Từ Việc Giành Lại Gia Sản - Chương 271: Trâu Già Gặm Cỏ Non

Cập nhật lúc: 2026-02-21 17:13:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngay khi Tiểu Tiểu định phòng bên cạnh, cô bé thấy Tô Hạc Minh.

 

Tô Hạc Minh bước tới định gõ cửa thì Tiền Tiểu Tiểu cản : "Chị Hinh đang chuyện với bạn, nhé!"

 

Tô Hạc Minh Lục Gia Hinh bạn bè ở đây, thắc mắc hỏi: "Gia Hinh ở Thâm Quyến ngoài và Tiết Mậu thì gì quen ai."

 

Nghe là Nhiếp Trạm, Tô Hạc Minh lập tức lao đến đập cửa. Bị vệ sĩ chặn , Tô Hạc Minh lớn tiếng hét: "Gia Hinh, mở cửa, là ."

 

Lục Gia Hinh thấy tiếng hét của Tô Hạc Minh, lập tức mở cửa, thấy bộ dạng tức tối của thì chút khó hiểu.

 

Tô Hạc Minh xông phòng, thấy Nhiếp Trạm liền với giọng điệu thiện chí: "Gia Hinh nhà mới mười bảy tuổi, vẫn còn là trẻ con, hai mươi bảy tuổi, là một ông chú già , lấy mặt mũi mà theo đuổi Gia Hinh nhà hả?"

 

Lục Gia Hinh - "vẫn còn là trẻ con":...

 

Nhiếp Trạm hiểu một chút tiếng Phổ thông, nhưng Tô Hạc Minh nhanh gấp nên hiểu lắm, tuy nhiên thể thấy đối phương đang tức giận: "Gia Hinh, vị là..."

 

Lục Gia Hinh nín , dùng tiếng Quảng Đông : "Anh tên là Tô Hạc Minh, là em trai ruột của Tô Hạc Nguyên. Hai năm nay giúp đỡ em nhiều, cũng coi em như em gái ruột ."

 

diễn cảnh "hai nam tranh một nữ", quá "phèn".

 

Gia Hinh định vị là bạn bè, nghĩa là vị Tiểu Tô tâm tư khác. Anh lịch sự đưa tay : "Chào Tiểu Tô , là Nhiếp Trạm, theo đuổi Gia Hinh."

 

Tô Hạc Minh đổi sang tiếng Quảng Đông: "Gia Hinh vẫn còn là trẻ con, là cái đồ trâu già, tránh xa em một chút."

 

Nhiếp Trạm - "trâu già" mới hai mươi bảy tuổi:... Ở Hồng Kông ai cũng khen tuổi trẻ tài cao, hiện tại công ty còn đang giúp đăng ký danh hiệu Doanh nhân trẻ xuất sắc Hồng Kông, thế mà đến Đại lục biến thành ông chú già .

 

Nhiếp Trạm : "Tiểu Tô , trong chuyện hiểu lầm gì ?"

 

"Không hiểu lầm gì cả, tránh xa Gia Hinh nhà chúng ."

 

Lục Gia Hinh với Nhiếp Trạm: "Anh về phòng , em chuyện riêng với Tô Hạc Minh một lát."

 

Nhiếp Trạm Lục Gia Hinh coi trọng Tô Hạc Minh, nhưng chỉ cần là tình cảm nam nữ là . Con vẫn cần vòng tròn quan hệ của riêng , chỉ cần nắm giữ chừng mực trong việc qua .

 

Đợi Nhiếp Trạm ngoài, Tô Hạc Minh : "Em thật sự coi trọng đấy chứ? Tên , hai mươi bảy tuổi , cách thế hệ với em đấy."

 

Từ " cách thế hệ" (gap) là do Lục Gia Hinh , bây giờ vận dụng linh hoạt.

 

Lục Gia Hinh : "Đẹp trai, nhà giàu, bản cũng là sinh viên xuất sắc của Đại học Harvard, còn chu đáo, qua điện thoại giọng em liền chạy tới thăm em. Anh chê xứng với em, xem, như thế nào mới xứng với em?"

 

"Hắn lớn hơn em mười tuổi."

 

Lục Gia Hinh tủm tỉm : "Lớn hơn mười tuổi mới , kinh nghiệm sự từng trải, thể cho em học hỏi nhiều thứ. Chứ bằng tuổi em, em còn chướng mắt chứ!"

 

Khóe miệng Tô Hạc Minh giật giật: "Em đây là tìm bạn trai tìm thầy giáo thế?"

 

"Vừa hẹn hò học kiến thức, một công đôi việc chẳng hơn . Hơn nữa, bây giờ vẫn là bạn trai, chuyện chồng càng gì chắc chắn."

 

Tô Hạc Minh hiểu , : "Em từng nghĩ đến chuyện kết hôn với ? Thế thì thiệt thòi quá?"

 

Lục Gia Hinh hỏi ngược : "Em Tiết Mậu , mấy hôm và bạn gái chia tay . Hẹn hò với con gái hơn một năm mà cưới, đây là đang giở trò lưu manh đấy ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-1983-bat-dau-tu-viec-gianh-lai-gia-san/chuong-271-trau-gia-gam-co-non.html.]

 

Tô Hạc Minh ngờ phản đòn một quân: "Anh... đây đều là cho em."

 

Lục Gia Hinh gật đầu : "Em , cho nên em mới giải thích với , nhưng chỉ một thôi. Tô Hạc Minh, em trải qua sinh t.ử, gì và cũng nên con đường như thế nào."

 

Nói đơn giản thì mục tiêu của cô rõ ràng, đó là trở thành phú bà, đó tận hưởng cuộc sống. Còn về đàn ông, tìm nắm tay hết cuộc đời thì , cũng cưỡng cầu.

 

Tô Hạc Minh gật đầu: "Được, sẽ can thiệp chuyện riêng của em nữa."

 

Lục Gia Hinh tính cách của , hứa thì sẽ nhiều nữa. Cô chuyển chủ đề: "Em trai buông xuôi nữa, việc vui ?"

 

Nhắc đến chuyện , Tô Hạc Minh liền đầy bụng oán thán: "Cả ngày ở nhà máy xử lý đủ loại sự việc thì là tham gia các cuộc họp của chính quyền, phiền c.h.ế.t."

 

Lục Gia Hinh bày tỏ sự đồng cảm sâu sắc: "Anh buông xuôi, trừ khi cần tiền nữa. tiền thì những ngày tháng tiêu d.a.o như bây giờ ."

 

Tô Hạc Minh hừ lạnh một tiếng : "Anh tùy tiện chút buôn bán nhỏ cũng thể nuôi sống bản . Chỉ là nợ nhiều tiền, riêng cái biệt thự vay hơn một ngàn vạn. Haizz, thôi bỏ , giúp gánh vác một chút . , nhiều nhất là năm năm, đến lúc đó tìm một giám đốc chuyên nghiệp."

 

"Dô, còn cả giám đốc chuyên nghiệp, xem hai năm nay xưởng trưởng uổng phí."

 

Tô Hạc Minh cảm thấy cô coi thường khác, hừ hừ hai tiếng : "Anh mà cái gì cũng hiểu, trấn áp đám cáo già và kỹ sư trong nhà máy."

 

Lục Gia Hinh : "Vâng, là lợi hại nhất, nhưng lợi hại đến thì chúng cũng nên cúng tế cái 'miếu ngũ tạng' ( dày) . Còn ăn cơm, cái phủ ngũ tạng của em sắp biểu tình ."

 

"Hắn tiền ? Để mời khách."

 

Chữ "" , tự nhiên là chỉ Nhiếp Trạm .

 

Lục Gia Hinh : "Theo các tạp chí bát quái ở Hồng Kông đưa tin, tài sản ba bốn trăm triệu."

 

"Nhà họ Nhiếp tiền đó là chuyện của nhà họ Nhiếp, chắc liên quan đến ." Tô Hạc Minh . Dù con gái lớn nhà họ Nhiếp là kén rể, con cái đều mang họ Nhiếp, đều nghiệp trường danh tiếng và giỏi giang.

 

Lục Gia Hinh bật , : "Nhà họ Nhiếp ngân hàng riêng, còn lấn sân sang bất động sản, giải trí, kinh doanh khách sạn, tài sản gia tộc năm sáu tỷ. ba bốn trăm triệu mà tạp chí đưa tin là chỉ tài sản tên . Tuy nhiên, thực tế chắc chắn chỉ thế."

 

Tô Hạc Minh nghi hoặc hỏi: "Sao em ?"

 

"Mấy tháng xong một thương vụ, lãi ròng hơn tám ngàn vạn. Anh cảm thấy một như tài sản chỉ ba bốn trăm triệu ?"

 

Mắt Tô Hạc Minh trố lồi : "Lợi hại ?"

 

Lục Gia Hinh một cái nữa. Đẹp trai chỉ là điểm cộng, nhưng nếu Nhiếp Trạm là một công t.ử bột chỉ phong hoa tuyết nguyệt, thì dù trai đến mấy cô cũng chướng mắt. Kể cả là hẹn hò, cũng tìm thể chuyện hợp gu.

 

Tô Hạc Minh vốn còn địch ý với Nhiếp Trạm, cảm thấy lão già dựa gia thế và nhan sắc để mê hoặc Gia Hinh. bây giờ chút đồng cảm với Nhiếp Trạm , còn là phúc họa !

 

Nhiếp Trạm phòng liền phát hiện Tô Hạc Minh , trong mắt lộ vẻ đồng cảm. Anh tò mò, đến quán cơm nhân lúc Tô Hạc Minh gọi món liền hỏi: "Em gì với ?"

 

Lục Gia Hinh đùa: "Em bảo với là em nhắm trúng tiền của , đợi em lừa hết tiền của tay sẽ đá , tin ."

 

Nhiếp Trạm bật : "Thế mà cũng tin ?"

 

"Đối với lời của tin tưởng, đều tin sái cổ."

 

 

Loading...