Trùng Sinh 1983: Bắt Đầu Từ Việc Giành Lại Gia Sản - Chương 268: Vui Vẻ Là Quan Trọng Nhất
Cập nhật lúc: 2026-02-21 17:13:35
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cổ Văn Phong đợi ba ngày, Tiểu Tiểu đến liền mang đồ .
Lục Gia Hinh thấy Tiền Tiểu Tiểu sắc mặt tiều tụy, : “Đã bảo em máy bay, em chịu, vội vã như thể sắt đá cũng chịu nổi.”
Lần Tiểu Tiểu về quê cũng là bất đắc dĩ. Mẹ nuôi của cô cứ đau tức n.g.ự.c mà chịu bệnh viện, kéo dài hai tháng vẫn khỏi, còn cách nào khác đành về một chuyến.
Tiền Tiểu Tiểu chút bất lực : “Bác sĩ là viêm màng ngoài tim, tiên truyền dịch một tuần, đó uống t.h.u.ố.c. bệnh thể chữa khỏi, chỉ là phiền phức một chút, hơn nữa cũng lao lực nữa, nếu sẽ ảnh hưởng đến tuổi thọ.”
Cô dùng hết cách mới khiến nuôi đồng ý khám, đó trực tiếp đưa bà đến bệnh viện tỉnh kiểm tra. Nghe bác sĩ thể chữa khỏi cô mới yên tâm, nhưng cũng là vì cô đưa kịp thời, nếu kéo dài thêm một năm rưỡi nữa thì khó .
“Chữa khỏi là .”
Ngày hôm Lục Gia Hinh liền đưa Tiền Tiểu Tiểu đến Dương Thành. Lúc Lục Hồng Quân thì Lục Gia Hinh lên máy bay.
Lục Hồng Quân vô cùng tức giận, gọi một cuộc điện thoại đến văn phòng Lục Gia Quang: “Gia Hinh về Hồng Kông ?”
Lục Gia Quang gật đầu : “Vâng, bên Hồng Kông chút chuyện nên nó vội về xử lý.”
“Vậy nó đưa tiền cho cháu ?”
Lục Gia Quang sắc mặt khựng , một lúc mới : “Gia Hinh vì sự nghiệp của cháu, lấy chứng cứ phạm tội của phụ nữ đó cũng nhẫn nhịn ; vì Gia Kiệt, vợ thằng năm oán hận cũng từng nổi giận; khi còn giúp đỡ Gia Tông, vợ chồng họ bây giờ một tháng thể kiếm cả nghìn đồng. Chú Ba, Gia Hinh oán chú là do chú quá đáng, của nó. Chú , chỉ khiến Gia Hinh đau lòng, mà còn chúng cháu khó xử.”
Lục Hồng Quân gì. Ông gì, từ khi ở Cổ Đô về, mỗi gặp mặt đều cãi , lúc đó ông chỉ tức giận con gái lời. khi Đinh Tĩnh tù, ông bắt đầu chút sợ hãi, đối mặt với cô, trong lòng dâng lên một nỗi hoảng sợ.
Lục Gia Quang : “Lần Gia Hinh việc gấp về, nó để tiền cho cháu, nhưng những gì nó hứa chắc chắn sẽ . Chú Ba, chú đừng nghi thần nghi quỷ nữa.”
Đây là con gái ruột chứ kẻ thù, những lời như cũng thấy khó chịu, nếu Gia Hinh … Anh đầu tiên cảm thấy Gia Hinh đến Hồng Kông là đúng, nếu chịu nổi.
Lục Hồng Quân im lặng một lúc : “Ta già , sợ nó quan tâm đến nữa.”
Lục Gia Quang : “Cái chú cứ yên tâm một trăm phần trăm, Gia Hinh như . Dù đây chú thật sự quá đáng, nhưng chú là cha ruột của nó, dù là vì danh tiếng cũng sẽ bỏ mặc.”
Lục Hồng Quân giải thích: “Ở trong khu tập thể, họ cứ lưng . Ta cũng già , chỉ yên tĩnh một chút, nên sớm dọn ngoài.”
Lục Gia Quang : “Trước cuối năm Gia Hinh chắc chắn sẽ mua nhà, nhưng chú dọn cũng đợi cải cách nhà ở thực hiện, nếu nhà sẽ đơn vị thu hồi.”
Lục Hồng Quân cho rằng, nhà sẽ tên Gia Hinh, đơn vị lý do gì thu hồi nhà của ông : “Ta việc ở đơn vị hơn ba mươi năm, lý nào về già để lang thang ngoài đường.”
Lục Gia Quang cần vội, đến lúc đó xem tình hình quyết định.
Lục Gia Hinh đến Thâm Quyến, ở trong khách sạn nhất, đó gọi điện cho Nhiếp Trạm, ai máy. Cô gọi cho Tô Hạc Minh, : “Bận ? Không bận , tối nay chúng cùng ăn cơm.”
Chủ yếu là Cổ Văn Phong lo lắng cho sự an của cô, cũng dám chạy lung tung. Tô Hạc Minh bây giờ cũng là một xưởng trưởng, bên cạnh cũng vệ sĩ.
Tô Hạc Minh ngạc nhiên, : “Không cô định ở Bắc Kinh một thời gian ? Sao qua đây nhanh ? Không ba cô cãi với cô chứ?”
Chưa từng thấy cha ruột nào như , nếu là thì treo lên tường chứ thèm để ý.
Lục Gia Hinh : “Năm ngoái nhập viện ba , là ba họ của phiên chăm sóc ông . Ba họ đều bênh vực , ông nào dám cãi với .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-1983-bat-dau-tu-viec-gianh-lai-gia-san/chuong-268-vui-ve-la-quan-trong-nhat.html.]
Tô Hạc Minh cảm thấy Lục Hồng Quân thật ngu ngốc, khẩy: “Họ phiên đến bệnh viện chăm sóc, chẳng là vì lợi , nếu ai thèm để ý đến ông . Sau nữa chẳng vẫn dựa cô.”
Lục Gia Hinh một tiếng: “ , ai cũng ông già yếu nữa vẫn dựa , kết quả ông nghĩ đến việc để cháu trai phụng dưỡng. Thôi, nhắc đến ông nữa kẻo ảnh hưởng đến tâm trạng.”
“Nếu cãi , là việc gì ?”
“Ừm, việc về Hồng Kông xử lý, qua điện thoại vài câu rõ, gặp mặt .”
Tô Hạc Minh đưa cô đến nhà hàng , phòng riêng : “Gọi Tiết Mậu ở bếp của các đây.”
Anh là khách quen ở đây, nhân viên nhà hàng đều Tiết Mậu quan hệ tầm thường với , cũng vì mà Tiết Mậu học nấu ăn ở đây từng bắt nạt.
Tiết Mậu bước phòng riêng, Lục Gia Hinh thấy hài lòng. Một năm gặp chỉ cao lên, mà cũng rắn rỏi hơn nhiều. Như mới , đây quá gầy yếu còn lo nhấc nổi chảo.
Tiết Mậu thấy Lục Gia Hinh kinh ngạc vui mừng: “Chị Hinh, chị đến khi nào ?”
Lục Gia Hinh giọng vịt đực của nhịn , ngờ đang trong giai đoạn vỡ giọng: “Đến Thâm Quyến một tiếng . Em ở nhà hàng học một năm , cảm thấy thế nào?”
Tiết Mậu : “Rất , sư phụ và các sư đều quan tâm đến em…”
Tô Hạc Minh cảm thấy thằng nhóc thật ngốc. Lục Gia Hinh đưa một khoản tiền bái sư lớn, còn các sư ông chủ lớn như chỗ dựa, trừ khi não, nếu ai dám bắt nạt .
“Học thế nào ?”
Tiết Mậu toe toét : “Trước đây đều học thái rau, đây là kỹ năng cơ bản của đầu bếp, học thật . Tháng sư phụ kỹ năng cơ bản của em đạt yêu cầu, bây giờ bắt đầu dạy em xào nấu .”
Tô Hạc Minh còn bắt đầu học xào nấu, hỏi: “Học món tủ nào ? Hôm nào nghỉ trổ tài cho chúng xem.”
“Bây giờ em thể xào .”
Tô Hạc Minh trực tiếp lườm một cái: “ đến đây bỏ một đống tiền để ăn món ăn do một học việc như xào, cũng dám mở miệng? Ngày mai nghỉ, đến nhà một bàn cho chúng nếm thử.”
Lục Gia Hinh chút bất ngờ, tên bây giờ cũng tính toán kinh tế .
Trò chuyện một lúc, Lục Gia Hinh ở đây vui vẻ liền : “Em , đợi tan chúng từ từ chuyện.”
“Vâng.”
Đợi Tiết Mậu , Tô Hạc Minh hỏi: “Cô đưa đến Hồng Kông ?”
Lục Gia Hinh lắc đầu : “Cậu chỉ thích nấu ăn, cũng sẵn lòng tâm ý học, hứng thú với những việc khác. Con sống đời, thể việc thích cũng là một loại hạnh phúc. Cậu ở đây vui vẻ, cứ để ở đây !”
Tô Hạc Minh : “Cũng là vì cô chỗ dựa, nếu dễ dàng như .”
Lục Gia Hinh một tiếng : “Nếu , mộ của lẽ mọc đầy cỏ . Chỉ vì điều , cũng nên bảo vệ một đời bình an phú quý.”
Ơn cứu mạng, báo đáp thế nào cũng quá đáng.