Trùng Sinh 1983: Bắt Đầu Từ Việc Giành Lại Gia Sản - Chương 266: Toàn Là Báu Vật

Cập nhật lúc: 2026-02-21 17:13:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lục Gia Kiệt ly hôn, Lục Gia Hinh vốn định đưa ý kiến, nhưng giao Tiểu Phượng cho Mã Lệ Lệ thì thể nhịn : “Sao nào, con gái thì đáng c.h.ế.t ?”

 

Câu khiến ba em mặt đều sững sờ, đột nhiên nổi giận như .

 

Lục Gia Kiệt giải thích: “Gia Hinh, Phượng Nhi, mà là triệt sản thể sinh nữa, sẽ giao cả hai đứa con cho .”

 

“Triệt sản thì ? Đến bệnh viện một cuộc phẫu thuật là thể sinh .” Lục Gia Hinh . Tiểu Phượng mới năm tuổi, thoát khỏi nhà họ Mã còn thể uốn nắn , nếu giao cho Mã Lệ Lệ thì hỏng.

 

Lục Gia Quang và Lục Gia Tông lên tiếng.

 

Lục Gia Kiệt lắc đầu : “Cô sẽ đồng ý.”

 

Lục Gia Hinh chút bực , giọng điệu cũng : “Cô đồng ý thì ? Bố đồng ý là , dù vẫn luôn lời bố . Phẫu thuật cũng phức tạp, chỉ là chịu chút đau đớn thôi.”

 

Chuyện vay tiền cô chỉ cảm thấy phản cảm và tránh xa, nhưng chuyện của Tiểu Phượng khiến cô vô cùng chán ghét Mã Lệ Lệ. Coi con cái là gì, là công cụ để trút giận và trả thù ?

 

“Bố cũng sẽ đồng ý.”

 

Lục Gia Hinh khẩy một tiếng : “Anh giao nhà cho cô , cho thêm một khoản bồi thường kha khá. Bố vì cháu trai mà mạng cũng cần, chắc chắn sẽ thuyết phục cô đồng ý ly hôn và từ bỏ quyền giám hộ hai đứa con, chỉ xem chịu bỏ tiền thôi.”

 

Lục Gia Kiệt coi trọng tiền bạc, chỉ là chút lo lắng: “Nếu giao nhà cho cô , đến lúc đó và hai đứa con ở ? Nhất thời cũng tìm nhà ưng ý.”

 

Lục Gia Hinh : “Tìm nhà gì nữa? Anh dắt con đến ở nhà ba . Vừa ông bây giờ rảnh rỗi đến mốc meo, để ông giúp đưa đón hai đứa trẻ.”

 

Thay vì tái hôn để nuôi con nhà khác, bằng nuôi Cường Cường và Tiểu Phượng, ít nhất cũng đều mang họ Lục. Người ngoài , ai đức hạnh thế nào.

 

Đây quả là một ý , Lục Gia Kiệt chỉ lo Lục Hồng Quân đồng ý.

 

Lục Gia Hinh : “Nếu ông đồng ý, cứ ông bệnh tật nhập viện sẽ quan tâm nữa. Ông sợ già ai chăm sóc, dọa như ông chắc chắn sẽ đồng ý.”

 

Tại Lục Hồng Quân chịu nhượng bộ giao đồ cho cô, chẳng là vì ba đứa cháu trai đều tỏ thái độ . Còn mấy đứa khác thì càng trông cậy , thực tế ép buộc nên đành đồng ý.

 

Lục Gia Kiệt tha thiết Lục Gia Quang, cả mới là tiếng nhất trong nhà.

 

Lục Gia Quang cũng gánh vác trách nhiệm của cả: “Anh sẽ với chú Ba, nhưng em để Mã Lệ Lệ và nhà họ Mã đồng ý .”

 

“Được.”

 

Những chuyện đều rõ, Lục Gia Quang hỏi thăm cô về một năm ở Hồng Kông.

 

Lục Gia Hinh thể cho , vì cũng đồng nghĩa với việc Lục Hồng Quân cũng : “Em ở Hồng Kông .”

 

Lục Gia Quang hỏi thẳng: “Người nhà họ Hà , tại bắt nạt em?”

 

Lục Gia Hinh giải thích: “Họ nghĩ em và Hải Phàm đến để tranh giành tài sản, nên thái độ với chúng em tệ. đó họ bắt nạt em, bà dì bồi thường cho một căn hộ. À, căn hộ là một căn nhà, là một căn hộ lớn gần hai triệu đô la Hồng Kông.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-1983-bat-dau-tu-viec-gianh-lai-gia-san/chuong-266-toan-la-bau-vat.html.]

Động một chút là triệu, Lục Gia Tông cảm thấy đó là tiền mà là giấy. Haiz, trong túi mười đồng cũng lấy , mà em gái mở miệng là triệu, cảm giác ai hiểu !

 

Sau đó, Lục Gia Quang và Lục Gia Kiệt hai tìm Lục Hồng Quân. Trên đường đến khu tập thể của Bách Hóa Đại Lầu, Lục Gia Quang : “Dù em ly hôn với Lệ Lệ cũng thể bây giờ, đợi vài ngày nữa tìm cơ hội hãy đề cập, thì cô và nhà họ Mã đổ hết tội lên đầu Gia Hinh.”

 

Chuyện vay tiền vốn dĩ là Mã Lệ Lệ và nhà họ Mã đúng, đổ cho Gia Hinh thật sự vô lý. Cho dù là vay tiền của họ, tiền đó để cho Nghiêm Cát Tường mua nhà cũng sẽ cho vay.

 

Lục Gia Kiệt vẫn còn chút do dự, : “Anh cả, em chỉ sợ đưa tiền đưa nhà, cô vẫn chịu giao Tiểu Phượng cho em.”

 

Lục Gia Quang : “Nếu cô thật lòng thương con, lúc để mặc Nghiêm Cát Tường bắt nạt hai đứa trẻ mà dọn ngoài, càng sa thải dì của A Lạc để bố cô đến chăm sóc con.”

 

“Gia Kiệt, tiền mất thể kiếm , nhà mất cũng thể từ từ tích góp mua , nhưng con cái nuôi dạy lệch lạc thì cả đời coi như hỏng, nửa đời của em cũng yên .”

 

Lục Gia Kiệt im lặng một lúc, : “Em sẽ khiến cô đồng ý.”

 

Đến khu tập thể của Bách Hóa Đại Lầu, Lục Gia Quang cho ông kết quả cuộc chuyện.

 

Lục Gia Kiệt : “Chú Ba, tiền t.h.u.ố.c men và lương giúp việc chú cần lo, chỉ tiền ăn uống hàng tháng chú tự lo. Lương hưu của chú, hai phần ba đều thể tiết kiệm .”

 

Lục Gia Quang cho , thỏa thuận dưỡng lão ba em họ đồng ý.

 

Lục Hồng Quân thực hài lòng, nhưng ba đứa cháu trai đều cảm thấy nên đưa ý kiến phản đối nữa: “Phải giấy trắng mực đen, nếu nuốt lời cũng bằng chứng.”

 

Lục Gia Kiệt cảm thấy ký thỏa thuận tổn thương tình cảm, khuyên nhủ: “Chú Ba, cần ký thỏa thuận, Gia Hinh đồng ý thì sẽ nuốt lời .”

 

Lục Hồng Quân : “Trước đây nó hứa với các cháu sẽ phụng dưỡng , bây giờ đòi giao hết những thứ sưu tầm mới chịu, ai tìm cớ đưa tiền nữa .”

 

Lục Gia Kiệt cảm thấy những lời ch.ói tai, nhịn phản bác: “Nó là con gái chú, chú nó phụng dưỡng, đồ đạc đưa cho nó là chuyện thiên kinh địa nghĩa ?”

 

Lục Hồng Quân tranh cãi với họ, chỉ kiên quyết đòi ký thỏa thuận.

 

Lục Gia Quang cảm thấy cãi nữa cũng vô ích: “Ký , như đều yên tâm.”

 

Anh cảm thấy, nếu Gia Hinh nuôi nữa, ký thỏa thuận cũng vô dụng, cô định cư ở nước ngoài để tìm là xong. Chỉ là lời , để tránh Lục Hồng Quân đổi ý định gây thêm sóng gió.

 

Lục Hồng Quân tin tưởng con gái, thực tình hình thật sự là mấy đứa cháu trai tin tưởng ông , đều lo lắng ông tái hôn những món đồ cổ đó sẽ lừa mất. Bây giờ đồ đạc và nhà cửa đều do Gia Hinh giữ, mặc kệ ông gì thì .

 

Ngày hôm Lục Hồng Quân dẫn Lục Gia Quang và Lục Gia Hinh về quê, trong gác mái của một căn nhà ở quê, họ lôi tám cái rương.

 

Lục Gia Hinh kinh ngạc, sưu tầm nhiều đến ? đợi đến khi mở rương mới là hiểu lầm, trong rương là từng chiếc hộp nhỏ, những thứ sưu tầm đều trong hộp.

 

Lục Hồng Quân những thứ ông sưu tầm đều là báu vật, từ chiếc rương chân lấy một chiếc hộp to bằng lòng bàn tay, mở chỉ một cây phượng thoa bên trong : “Cây phượng thoa chín đuôi, thời xưa chỉ hoàng hậu mới đeo phượng thoa chín đuôi.”

 

Lục Gia Hinh thích, cây phượng thoa dùng kỹ thuật điểm thúy thất truyền.

 

Nhìn cây phượng thoa , Lục Gia Hinh khỏi thở dài: “Những thứ do tổ tiên chúng truyền , đời còn bao nhiêu.”

 

Lục Hồng Quân buồn bực, ông vốn định thứ sẽ giá trị liên thành, kết quả Lục Gia Hinh lái thẳng sang thành tựu nghệ thuật và di sản văn hóa. Nếu đến tiền, thì thành dung tục.

Loading...