Trùng Sinh 1983: Bắt Đầu Từ Việc Giành Lại Gia Sản - Chương 263: Tiền Dưỡng Lão

Cập nhật lúc: 2026-02-21 17:13:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lục Gia Hinh trách chị dâu hai, cô thèm Lục Hồng Quân một cái, xách đồ nhà.

 

Lục Hồng Quân gọi cô : “Gia Hinh, con chỉ cần ly hôn với Đinh Tĩnh thì sẽ tha thứ cho . Bây giờ ly hôn với bà , tại con vẫn tha thứ cho .”

 

Lục Gia Hinh dừng bước, đưa đồ trong tay cho Cổ Văn Phong: “Anh để đồ nhà về ! Tối nay ngoài, nhân lúc ở Bắc Kinh thì dành nhiều thời gian cho vợ con.”

 

Cổ Văn Phong nhận lấy đồ xách nhà.

 

Lục Gia Hinh ở cửa, Lục Hồng Quân khẩy hỏi: “Nếu Đinh Tĩnh tham ô hối lộ bắt tù, ông ly hôn với bà ?”

 

Lục Hồng Quân , cũng ai tin: “Con lừa ?”

 

Lục Gia Hinh lạnh lùng : “ bao giờ ông ly hôn với Đinh Tĩnh thì sẽ tha thứ cho ông. chỉ với cả, nếu ông ly hôn với Đinh Tĩnh thì sẽ quan tâm đến ông, thể lấy tiền mồ hôi nước mắt của để nuôi con độc phụ đó.”

 

Lục Hồng Quân nhấn mạnh: “Bây giờ ly hôn với Đinh Tĩnh .”

 

Lục Gia Hinh vòng vo với ông , hỏi: “Ông gì thì thẳng. Vừa hai và chị dâu hai ở đây, hợp lý thì sẽ đáp ứng, hợp lý thì thể đồng ý.”

 

Lục Hồng Quân cũng đề cập đến việc để Lục Gia Hinh đưa ông đến Hồng Kông, ông rõ là thể: “Con mua cho một căn nhà, ngoài mỗi tháng cho hai trăm đồng tiền sinh hoạt.”

 

Cổ Văn Phong cảm thấy Lục Hồng Quân thật xứng với hai chữ “phụ ”.

 

Chị dâu hai mắng ông : “Chú Ba, nhà tập thể của chú lớn như , còn Gia Hinh mua nhà cho chú? Còn nữa, chú lương hưu, tiền đó chú ngày nào cũng ăn sơn hào hải vị cũng hết. Một tháng còn Gia Hinh cho chú hai trăm đồng tiền dưỡng lão, chú ?”

 

Lục Hồng Quân : “Ta sức khỏe , từ năm ngoái đến năm nay nhập viện ba , bây giờ t.h.u.ố.c mỗi ngày cũng thể ngừng; cũng nấu cơm, thuê nấu cơm, chút tiền đó đủ.”

 

Chị dâu hai nể nang ông , : “Chi phí nhập viện của chú phần lớn đơn vị thanh toán . Còn về nấu cơm, chú bây giờ nghỉ hưu việc gì thì học ?”

 

Nhìn đứa cháu dâu bóc mẽ , Lục Hồng Quân tức sôi m.á.u: “Gia Hinh, chỉ hai yêu cầu , con đồng ý ?”

 

Chị dâu hai lo Lục Gia Hinh mềm lòng, : “Gia Hinh, thể đồng ý với ông . Tiền của em cũng từ trời rơi xuống, ông thương em, em thương lấy .”

 

Lục Hồng Quân tức đến mức chịu nổi: “Vợ thằng hai, nấu cơm của cô .”

 

Trước đây chị dâu hai còn sợ ông , bây giờ thì sợ nữa: “Chú Ba, chú tưởng chú nghĩ gì ? Chú cầm khoản lương hưu lớn, ở nhà to, còn bảo mẫu giặt giũ nấu cơm, như mới góa phụ xinh gả cho chú. Chú Ba, chú tự bản lĩnh thì tìm góa phụ trẻ , đừng khổ Gia Hinh. Nếu , đầu tiên đồng ý.”

 

Lục Hồng Quân tức giận hét lớn: “Lục Gia Tông, còn mau quản vợ mày.”

 

Lục Gia Tông tay cầm xẻng nấu ăn đến cửa bếp, : “Chú Ba, sai là chú, chứ vợ cháu. Gia Hinh một ở Hồng Kông khó khăn bao, chúng khả năng giúp nó, nhưng cũng thể kéo chân . Chú Ba, chú là cha ruột của Gia Hinh, chú cũng thương nó một chút !”

 

Họ kinh doanh ở Bắc Kinh cũng thường gây khó dễ, chèn ép, còn lưu manh côn đồ đến gây sự. May mà cả chỗ dựa, bạn bè của Gia Kiệt cũng thể giúp đỡ, nên mới những đó bắt nạt mà vững . Gia Hinh một ở Hồng Kông, bắt nạt cũng tìm để tâm sự.

 

Trước hôm nay, Lục Gia Hinh thể nào đồng ý với ông , chỉ là những lời của chị dâu cả khiến cô đổi ý định: “Yêu cầu của ông thể đồng ý…”

 

Chị dâu hai liền xông tới, nắm lấy tay cô vỗ một cái : “Con bé ngốc , em đang linh tinh gì ? Yêu cầu vô lý như thể đồng ý. Nghe lời chị dâu hai, đừng để ý đến ông .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-1983-bat-dau-tu-viec-gianh-lai-gia-san/chuong-263-tien-duong-lao.html.]

Nói xong, đầu mắng Lục Hồng Quân: “Gia Hinh đang học, bản còn dựa bà dì nuôi, ông lương hưu, mặt mũi đòi nhà đòi tiền của nó.”

 

Lục Hồng Quân : “Hai triệu mà còn tùy tiện quyên góp, mua cho một căn nhà thì ?”

 

Cái gì? Hai triệu tùy tiện quyên góp, ý là Gia Hinh quyên góp hai triệu. Hiểu , tim gan phèo phổi của chị dâu hai đều run lên.

 

Lục Gia Tông cũng màng đến việc xào rau nữa, chạy đến mặt Lục Gia Hinh, lắp bắp hỏi: “Gia, Gia Hinh, em quyên góp hai triệu? Quyên góp cho ai?”

 

Lục Gia Hinh giải thích: “Hai triệu đô la Hồng Kông đó là do nhà họ Hà bắt nạt , bà dì thương nên cho tiêu. ăn mặc thiếu thốn nên quyên góp tiền đó, giúp các em nhỏ ở cô nhi viện sửa sang nhà cửa, cải thiện cuộc sống.”

 

Tuy là tiền của bà Cố cho, nhưng Lục Gia Tông vẫn cảm thấy chấn động. Tùy tay cho cháu ngoại gái hai triệu, bà Cố rốt cuộc giàu đến mức nào.

 

Chị dâu hai nghĩ khác, cô nắm lấy tay Lục Gia Hinh hỏi: “Gia Hinh, em cho chị dâu hai , nhà họ Hà đ.á.n.h mắng em .”

 

Nói xong, cô xắn tay áo Lục Gia Hinh lên xem vết thương .

 

Lục Gia Hinh nắm lấy tay cô, : “Không , em ở cùng họ. Chỉ một gặp mặt, họ mỉa mai em, em đến đây là vì tiền của bà dì. Bà dì tức giận, thể để em mang tiếng một cách vô ích, nên chuyển cho em hai triệu.”

 

“Thật sự đ.á.n.h mắng em?”

 

Lục Gia Hinh lắc đầu : “Không . Chị dâu hai, em là loại đ.á.n.h mắng mà đ.á.n.h trả ? Hơn nữa em còn Cổ và Tiểu Tiểu bảo vệ, họ đến gần em .”

 

Tuy đ.á.n.h mắng, nhưng chị dâu hai vẫn đau lòng. Cô Gia Hinh một ở Hồng Kông dễ bắt nạt, nếu ở Bắc Kinh thì nhà họ Hà nào dám!

 

Lục Hồng Quân cũng ngờ hai triệu nguồn gốc như . càng như ông càng cảm thấy Lục Gia Hinh ngu ngốc, một khoản tiền lớn như quyên góp: “Tại con quyên góp ?”

 

Lục Gia Hinh : “Tiền của , dùng thế nào thì dùng, liên quan đến ông.”

 

Chị dâu hai cũng chút tiếc tiền , nhưng cô vẫn ủng hộ Lục Gia Hinh: “Quyên góp cho cô nhi viện giúp đỡ những đứa trẻ mồ côi là việc tích đức hành thiện, còn hơn là ông cho đàn bà rắn rết tiêu.”

 

Lục Hồng Quân tức c.h.ế.t, nếu ông sớm chị dâu hai miệng lưỡi sắc bén như , lúc bảo cả đừng kết hôn với cô .

 

Lục Gia Hinh : “Hai yêu cầu của ông đều thể đồng ý, nhưng, điều kiện tiên quyết là những món đồ cũ mà ông lén thu thập trong những năm qua đều đưa cho , một món cũng thiếu.”

 

Lục Hồng Quân sắc mặt cứng đờ, tự nhiên : “Đồ cũ gì, con đang gì.”

 

Lục Gia Hinh khẩy: “Chị dâu cả với , hơn mười năm ông lén thu thập đồ cũ. Nhiều năm như chắc chắn tích góp ít. Ông thừa nhận, là định đưa những thứ cho ?”

 

Đồ cổ bình thường lọt mắt Lục Hồng Quân, chỉ những món hiếm ông mới lấy.

 

Chị dâu hai bung hết hỏa lực: “Gia Hinh là con gái duy nhất của chú, đồ của chú cho nó, chẳng lẽ cho hồ ly tinh bên ngoài? Hay là cho con gái nuôi vong ân bội nghĩa ?”

 

“Còn nữa, chú đưa đồ cho Gia Hinh, nó mua nhà cho chú, cho chú tiền dưỡng lão, chú hổ như ?”

 

Nhìn Lục Hồng Quân tức đến mặt đỏ như gan lợn, Lục Gia Hinh cảm thấy hả giận.

 

 

Loading...