Trùng Sinh 1983: Bắt Đầu Từ Việc Giành Lại Gia Sản - Chương 262: Thói Đời

Cập nhật lúc: 2026-02-21 17:13:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ra đến đường lớn, Cổ Văn Phong : “Vừa là phu nhân thứ hai nhà họ Tạ, cô gái trẻ là cháu gái bên nhà đẻ của bà . Dì giúp việc trong nhà , bà gả cháu gái cho Tô Hạc Nguyên.”

 

Lục Gia Hinh lúc mới hiểu tại hai mang ánh mắt dò xét và đề phòng, thì ý đồ : “Muốn dì Tô mai mối cho cuộc hôn nhân ?”

 

“Vâng.”

 

Lục Gia Hinh lên: “Đây thời phong kiến, còn thể sắp đặt hôn nhân. Tô Hạc Nguyên năm nay hai mươi tám tuổi, cưới ai mà còn để nhà quyết định ?”

 

Nếu thật sự trưởng bối quyết định, cũng thể thành tựu như bây giờ.

 

Cổ Văn Phong : “Tô Hạc Nguyên do phu nhân Tạ nuôi lớn, nếu phu nhân Tạ ưng ý, hôn sự lẽ sẽ thành.”

 

Lục Gia Hinh cảm thấy quá ngây thơ, : “Cô gái đó xinh , nếu khi Tô Hạc Nguyên đến Hồng Kông mà ý định thì lẽ còn khả năng. Bây giờ thì thể. Tô Hạc Nguyên thấy thế giới phồn hoa và cởi mở bên ngoài, chỉ thể cưới thiên kim nhà giàu giúp ích cho sự nghiệp của . Giống như nhà đẻ của phu nhân hai họ Tạ, loại kéo chân , Tô Hạc Nguyên cũng thèm .”

 

Cổ Văn Phong : “Trước khi đến Hồng Kông, Tô Hạc Nguyên cũng kiếm một tiền, nhưng lúc đó đều coi thường tiểu thương. Vì , ngay cả phu nhân Tạ cũng chế giễu.”

 

Lục Gia Hinh cảm thấy phu nhân Tạ quá tu dưỡng, đối với như cũng thể tươi chào đón, nhưng cô thì : “Gả nhà giàu quyền quý thật dễ dàng!”

 

Cổ Văn Phong nhắc nhở: “Nhà họ Nhiếp ở Hồng Kông cũng là một gia tộc danh giá.”

 

Lục Gia Hinh liếc một cái, gì. Nhà họ Nhiếp ở Hồng Kông là một gia tộc danh giá, nhưng thì chứ? Chưa đến việc cô và Nhiếp Trạm còn hẹn hò, cho dù thật sự kết hôn, những đó cũng dám tỏ thái độ với cô.

 

Đi một đoạn đường đến trạm xe, lúc đợi xe buýt, Lục Gia Hinh : “Bà dì của tình hình sức khỏe giấu bao lâu nữa, sợ nhà họ Hà sẽ đối phó với và Hải Phàm.”

 

Cổ Văn Phong cũng ôm ảo tưởng: “Chỉ và Tiểu Tiểu hai thì quá ít, thuê thêm mấy vệ sĩ nữa. , ở khu dân cư Phúc An tiện nữa, qua đông đúc an .”

 

Lục Gia Hinh “ừ” một tiếng : “Anh Phong, thể tìm thủ tương đương với , kinh nghiệm chiến đấu cũng phong phú ? Nếu , lương sẽ ít hơn một nghìn.”

 

Lương của Cổ Văn Phong là năm nghìn đô la Hồng Kông, đây còn bao gồm tiền thưởng cuối năm. Ở đại lục, mức lương đáng kể.

 

Cổ Văn Phong cũng dám chắc, : “ nhờ hỏi thăm xem.”

 

“Nếu thể lâu dài thì nhất, lâu dài cũng , nhưng ít nhất đến cuối năm.”

 

“Được.”

 

Xe buýt đến, cuộc trò chuyện của hai cũng dừng . Ngồi xuống cảm thấy đói, Lục Gia Hinh lấy một túi bánh quy từ trong túi , đây từng đói nên cô thói quen để hai gói bánh quy trong túi.

 

Một phía ngửi thấy mùi bánh quy, la lên: “Con cũng ăn bánh quy, bà ơi, con cũng ăn bánh quy.”

 

Bà của bé vỗ vai Lục Gia Hinh, : “Cô nương, cháu trai ăn bánh quy của cô, cô cho nó ăn !”

 

Lục Gia Hinh như thấy, từ từ ăn.

 

Cậu bé thấy xin bánh quy bắt đầu lóc om sòm, bà của dỗ liền yêu cầu Lục Gia Hinh lấy bánh quy cho cháu trai ăn.

 

Lục Gia Hinh vẫn để ý, ngờ đối phương bắt đầu công kích cô: “Chẳng chỉ là chút bánh quy thôi ? Cô cho cháu ăn hai miếng, ăn ít một chút c.h.ế.t ?”

 

Lục Gia Hinh : “Muốn ăn bánh quy cũng ! Một gói bánh quy mua mười đồng, đưa tiền đây thể bán cho bà một gói.”

 

Bà lão trực tiếp c.h.ử.i mắng: “Mười đồng một gói bánh quy, cô tiền đến phát điên ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-1983-bat-dau-tu-viec-gianh-lai-gia-san/chuong-262-thoi-doi.html.]

 

Lục Gia Hinh ghét nhất loại phụ , đằng những đứa trẻ hư đều là những phụ phân biệt trái. Cô mở gói bánh quy mặt bà : “Mở to mắt mà xem, đây là hàng nhập khẩu từ nước ngoài, bà tiền cũng chắc mua . Chẳng trách cháu trai như ma đói đầu thai, thượng bất chính hạ tắc loạn.”

 

Bà lão còn c.h.ử.i nữa, Cổ Văn Phong mặt lạnh lùng : “Bà mà còn c.h.ử.i nữa, đừng trách khách sáo.”

 

Bà lão như ai bóp cổ, im bặt.

 

Đến trạm, Lục Gia Hinh còn cố ý đưa gói bánh quy còn bóc cho cô bé bên cạnh, cô bé ồn ào ngoan: “Nào, chị cho em ăn bánh quy.”

 

Phụ chút bất ngờ: “Không , đắt như chúng thể nhận.”

 

Lục Gia Hinh xua tay : “Không , nhà nhiều ăn hết, cho cháu bé nếm thử.”

 

Cô bé cũng ngửi thấy mùi bánh quy, chỉ là đồ của khác dù thơm cũng thể xin. Bây giờ chị gái cho , thể ăn , cô bé ngọt ngào : “Cảm ơn chị ạ.”

 

Lục Gia Hinh xoa đầu cô bé, một câu cần khách sáo xuống xe.

 

Bà lão phía thấy tức c.h.ế.t , cháu trai bà càng lóc dữ dội hơn. Bà lão còn xin bánh quy của cô bé, kết quả phụ bên cạnh mắng cho một trận.

 

Lục Gia Hinh xuống xe, với Cổ Văn Phong: “Ngày mai chúng thuê một chiếc xe, đắt một chút cũng , xe buýt phiền phức quá.”

 

Người bây giờ tố chất đồng đều, gặp vô ý thức sẽ ảnh hưởng đến tâm trạng, và quan trọng nhất là đợi xe tốn quá nhiều thời gian.

 

Cổ Văn Phong hỏi: “Cô định khi nào ?”

 

“Ít thì một tuần, nhiều thì mười ngày.”

 

Cổ Văn Phong cho rằng bây giờ thuê xe quá đắt đáng, dù thời gian ngắn bằng mượn, như sẽ tốn bao nhiêu tiền.

 

Lục Gia Hinh để Cổ Văn Phong mang ơn khác, việc thể giải quyết bằng tiền thì cần mang ơn: “Vậy , xa thì thuê một chiếc taxi, gần thì chúng xe đạp.”

 

Cũng là vì nhà họ Tạ cách đường Quang Minh quá xa, xe đạp ngày mai chân chắc sẽ phế.

 

“Được.”

 

Hai tìm một quán ăn ven đường ăn trưa, quán ăn xe buýt thẳng đến Cố Cung, thế là Lục Gia Hinh đến Cố Cung tham quan một vòng.

 

Lúc đợi xe buýt, cô chút tiếc nuối : “Biết sớm đến Cố Cung, nên mang theo máy ảnh, sai lầm quá.”

 

“Ngày mai thể đến .”

 

Vì chụp ảnh mà chạy một chuyến, Lục Gia Hinh cũng : “Hôm qua dự báo thời tiết mấy ngày nay thời tiết ở Bắc Kinh đều , ngày mai định leo Vạn Lý Trường Thành.”

 

Kiếp từng đến Vạn Lý Trường Thành, nhưng lúc đông như biển, là xem Vạn Lý Trường Thành mà rõ ràng là xem đầu . Bây giờ đến Vạn Lý Trường Thành chắc chắn ít, cảm nhận sự hùng vĩ và nguy nga của nó.

 

Về đến nhà năm rưỡi. Vừa sân thấy một gương mặt quen thuộc, nụ mặt Lục Gia Hinh lập tức biến mất.

 

Chị dâu hai Lục chút bối rối : “Xin nhé Gia Hinh, chị bảo chú Ba về, chú chịu, nhất định đợi em.”

 

Lục Hồng Quân cũng là trưởng bối của cô, thể đẩy hoặc lôi ông ngoài. Haiz, gặp trưởng bối như thật phiền lòng.

 

 

Loading...