Trùng Sinh 1983: Bắt Đầu Từ Việc Giành Lại Gia Sản - Chương 260: Bộ Sưu Tập Riêng Của Lục Hồng Quân

Cập nhật lúc: 2026-02-21 17:13:05
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lục Gia Hinh suy nghĩ một lát hỏi: “Chị dâu cả, nhà cửa cuối năm em mua cho các chị, chị thấy ?”

 

Cô sẽ để Vương Hiểu Khiết xem nhà, để cô xem chắc chắn sẽ là nhà cấp bốn bốn, năm gian. Bốn đứa con mỗi đứa một gian, cộng thêm kết hôn sinh con, ít nhất cũng là một ngôi nhà chín gian trở lên mới .

 

Vương Hiểu Khiết đương nhiên ý kiến, cô hỏi Lục Gia Hinh: “Có mai mối giới thiệu cho bố em, chuyện em ?”

 

“Nghe , ai ý ?”

 

Vương Hiểu Khiết sáng sớm qua, ngoài chuyện nhà cửa cũng là để chuyện : “Đều ưng ý, bố em với mai mối là bây giờ tâm trạng tìm nữa. Gia Hinh, ông tìm, mà là tìm một xinh , thời trang.”

 

Thấy Lục Gia Hinh , Vương Hiểu Khiết giải thích: “Chị đoán mò , tháng chị đưa ông trung tâm thương mại mua quần áo. Ở đó, chúng gặp một phụ nữ hơn bốn mươi tuổi ăn mặc thời trang. Người phụ nữ đó vô tình rơi chiếc khăn lụa, bố em vội vàng tiến lên nhặt giúp, động tác đó còn nhanh hơn cả cả của em.”

 

Lục Gia Hinh quan tâm : “Tùy ông , bản lĩnh tìm ba mươi tuổi cũng .”

 

Vương Hiểu Khiết hạ giọng : “Không ! Gia Hinh, bố em giấu ít đồ , em đòi những thứ đó. Nếu ông thật sự tìm , đến lúc đó đồ đạc dụ dỗ mất bắt em dưỡng lão lo hậu sự, thiệt thòi lắm.”

 

nghĩ đến đồ của Lục Hồng Quân. Cái gì thể lấy cô sẽ tranh thủ, như chuyện nhà cửa , cái gì nên lấy cô sẽ động đến.

 

Lục Gia Hinh , thuận miệng : “Không thèm. Hơn nữa quan hệ của em và ông bây giờ, dù đồ cũng thể cho em .”

 

Vương Hiểu Khiết : “Gia Hinh, đúng. Em là con gái duy nhất của ông , đồ của ông cho em, nếu cả, hai và năm của em sẽ đồng ý.”

 

Cô cũng tư tâm của riêng . Mặc dù Lục Gia Hinh hứa sẽ chăm sóc tuổi già của Lục Hồng Quân, nhưng cô chuyển mộ của Lục , việc gì chắc chắn sẽ về. Lục Hồng Quân nếu đem hết tài sản lớn cho khác, đến lúc đó tức giận quan tâm nữa, cũng thể đuổi đến Hồng Kông đòi tiền phụng dưỡng. nếu đồ của Lục Hồng Quân đều cho Lục Gia Hinh, dù cô về, với tính cách của cô cũng sẽ lo cho quãng đời còn của Lục Hồng Quân. Đến lúc đó họ chỉ cần trông nom một chút là , mà cần bỏ tiền bỏ sức.

 

Lục Gia Hinh hứng thú : “Chỉ mấy đồng bạc lẻ, em cũng thèm.”

 

Vương Hiểu Khiết nhẹ giọng : “Hinh Hinh, đó là mấy đồng bạc lẻ . Số lượng cụ thể chị rõ, nhưng chắc chắn ít, và đều là đồ .”

 

Lục Gia Hinh nghi hoặc cô.

 

Vương Hiểu Khiết hạ giọng thấp hơn nữa: “Anh cả của em chuyện với chị vô tình nhắc đến, bố em hơn mười năm ngầm thu thập một đồ cũ. Bố em mắt cao, đồ sẽ lấy.”

 

Nếu là những thứ khác Lục Gia Hinh thật sự thèm, nhưng đồ cổ thì cô hứng thú: “Chắc chắn ?”

 

Vương Hiểu Khiết : “Ông tự miệng với cả của em, thể là giả . Gia Hinh, những thứ em lấy, thể để khác hưởng lợi.”

 

Lục Gia Hinh chân thành : “Em , cảm ơn chị dâu cả.”

 

Trong tất cả các cháu trai, Lục Hồng Quân tin tưởng nhất là Lục Gia Quang. Nếu vợ chồng họ tư tâm, là dụ dỗ hết, lấy một nửa cũng thành vấn đề. họ , thể thấy nhân phẩm của họ.

 

Nói chuyện xong, Vương Hiểu Khiết liền : “Hôm nay em việc gì , nếu việc gì chị và chị dâu hai đưa em dạo phố, mua sắm một chút.”

 

Lục Gia Hinh lắc đầu : “Tô Hạc Nguyên nhờ em mang chút đồ cho bà Tạ, hôm qua em gọi điện cho bà Tạ, lát nữa sẽ qua đó.”

 

Hiếm khi xin nghỉ một , Vương Hiểu Khiết cũng sẽ bệnh viện nữa: “Vậy em cứ bận , chị cũng về nhà nấu cơm trưa.”

 

Lúc Lục Gia Hinh ngoài, với chị dâu hai: “Chị dâu, buổi trưa em về ăn cơm, hai cần đợi em.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-1983-bat-dau-tu-viec-gianh-lai-gia-san/chuong-260-bo-suu-tap-rieng-cua-luc-hong-quan.html.]

 

“À, trưa về ăn cơm ?”

 

“Bà Tạ chắc sẽ giữ ăn cơm, bữa tối sẽ ăn ở nhà.”

 

Chị dâu hai là bà Tạ, vội vàng thúc giục: “Vậy em mau , đừng để đợi lâu.”

 

“Vâng, em ngay đây.”

 

Lần vẫn là taxi, ở Hồng Kông quen xe nên đợi xe buýt nữa. Hơn nữa đến nhà bà Tạ chuyển hai chuyến, xe buýt quá tốn thời gian.

 

Lên xe, Lục Gia Hinh thầm mừng vì khi về đổi một vạn đô la Mỹ, nếu taxi cũng khó.

 

Bình thường Lục Gia Hinh lên xe là nhắm mắt nghỉ ngơi, tối qua ngủ đủ giấc, cô tâm trạng nên hỏi Cổ Văn Phong: “Con trai gọi ?”

 

“Biết , thấy là gọi ba, còn sờ mặt , là ba thật.” Cổ Văn Phong . Hai đứa trẻ nhận là do vợ mỗi ngày đều lấy ảnh của cho chúng xem.

 

Lục Gia Hinh lớn, trẻ con thật đáng yêu.

 

Nhắc đến con trai, Cổ Văn Phong cũng nhiều hơn: “Đã , chỉ là ăn khỏe, mỗi tháng ăn hết năm, sáu hộp sữa bột.”

 

Cũng may theo Lục Gia Hinh, mỗi tháng lương hơn một nghìn đồng Hoa tệ. Nếu với mức lương hơn một trăm đồng đây, thể cho chúng uống sữa bột thoải mái như . Sữa bột ở đại lục còn khó mua, đều là mua sẵn nhờ mang đến Thâm Quyến gửi về. Chưa kể, tiền vận chuyển cũng là một khoản lớn.

 

Lục Gia Hinh : “Trẻ con ăn , khỏe mạnh sẽ dễ bệnh.”

 

Cổ Văn Phong mặt mày rạng rỡ: “Một tháng ăn năm, sáu hộp sữa bột, còn ăn nhiều thịt và trứng như , sức khỏe mà thì cũng uổng công.”

 

Tài xế họ chuyện, nhịn xen một câu: “Một tháng ăn năm, sáu hộp sữa bột, còn ăn nhiều thịt và trứng? Bụng con trai chứa ?”

 

Lục Gia Hinh vui vẻ : “Bác tài, hai con trai, là sinh đôi.”

 

Tài xế ngưỡng mộ: “Thì là sinh đôi ? Cậu em, thật may mắn, một lúc hai con trai. sinh liền hai cô con gái, haiz, còn một con trai nhưng chính phủ cho sinh nữa.”

 

Lục Gia Hinh : “Bây giờ bác ngưỡng mộ mấy con trai, đợi đến khi bác già, sẽ con gái thế nào.”

 

Cho nên kế hoạch hóa gia đình là , con trai sẽ dồn lực nuôi dạy con gái, trong điều kiện tài nguyên hạn vẫn xu hướng ưu tiên con trai, đối xử bình đẳng nhiều chỉ miệng chứ ít ai .

 

Cổ Văn Phong : “Chỉ c.ầ.n s.au con cái tiền đồ, dù là con trai con gái cũng sẽ hiếu thuận với cha . Nếu năng lực, tự còn nuôi nổi, còn để cha nuôi, mới phiền lòng.”

 

Lời tài xế đồng tình: “Cậu đúng, quan trọng là nuôi dạy. Nuôi dạy , con gái cũng sẽ hiếu thuận, khi còn chu đáo hơn cả con trai.”

 

chuyện khá hợp, tài xế chủ động chỉ cần hai mươi đồng Hoa tệ là .

 

Lục Gia Hinh đưa cho một tờ mười đô la Mỹ, : “Không , đô la Mỹ trong tay đủ dùng.”

 

Tài xế cũng từ chối nữa, vui vẻ nhận lấy.

 

 

Loading...