Trùng Sinh 1983: Bắt Đầu Từ Việc Giành Lại Gia Sản - Chương 252: Trở Về Đại Lục

Cập nhật lúc: 2026-02-21 17:12:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chuyện cửa hàng, Lục Gia Hinh suy tính , vẫn là nhờ Tô Hạc Nguyên giúp đỡ.

 

Tô Hạc Nguyên kinh ngạc : “Bỏ tiền để mua cửa hàng, lãi suất vay cũng do cô trả, một thời gian chuyển về tên cô. Cửa hàng thuộc về cô , cô vòng vo một vòng lớn như gì, tiền nhiều quá chỗ tiêu ?”

 

Mua bán chuyển tay một vòng, tiền thuế và lãi suất vay cũng mất mấy triệu.

 

Lục Gia Hinh giải thích lý do : “Tiềm năng tăng giá của mặt bằng lớn, bán sẽ mua .”

 

Tô Hạc Nguyên xong cũng cảm thấy cửa hàng cầm trong tay thật phỏng tay: “Số tiền , cô vẫn quyên góp cho trại trẻ mồ côi ?”

 

Lục Gia Hinh lắc đầu : “Bây giờ vẫn nghĩ , đợi tiền về tài khoản .”

 

Vì mua trả góp cần ngân hàng giải ngân, mua đợi một thời gian mới nhận bộ tiền.

 

“Được.”

 

Vừa qua hải quan, Lục Gia Hinh thấy Tô Hạc Minh. Lần mặc một chiếc áo thun ngắn tay cổ tròn hoa nhí, bên là một chiếc quần tây màu trắng, phối với một đôi giày da mũi nhọn màu đen.

 

Thấy Lục Gia Hinh chằm chằm quần áo của , Tô Hạc Minh : “Đẹp ? Mọi đều khen gu thẩm mỹ.”

 

Lục Gia Hinh theo lời : “ , bộ đồ quả thật .”

 

Tô Hạc Minh : “Đi, , , xe đang đợi bên ngoài, chúng đến khách sạn cất đồ , đó dạo phố Cao Đệ một vòng.”

 

Lục Gia Hinh bay chuyến chín giờ sáng mai, hôm nay thể dạo chơi ở Quảng Châu. Chỉ là ở Hồng Kông lâu , cô cũng còn hứng thú với phố Cao Đệ nữa: “Bây giờ dạo phố, chiều biển nhặt vỏ sò !”

 

Còn chuyện lấy một lô quần áo từ phố Cao Đệ về bán, cô cũng tốn công sức . Lần trở về cô sẽ sang cửa hàng cho Tiểu Thu, nếu cô lấy thì sẽ chuyển nhượng ngoài. Một cửa hàng nhỏ bằng bàn tay, đáng để cô bận tâm.

 

Tô Hạc Minh : “Bây giờ phố Cao Đệ còn sầm uất, náo nhiệt hơn nhiều.”

 

“Sầm uất nữa, thể sầm uất hơn Hồng Kông ?”

 

Tô Hạc Minh lên án: “Em gái Gia Hinh, em đổi , còn giống quen nữa.”

 

“Nói chuyện bình thường .”

 

Tô Hạc Minh thu nụ mặt, nghiêm túc : “Gia Hinh, em thể cũng chê bai đại lục . Đại lục bây giờ đúng là bằng Hồng Kông, nhưng tin sẽ ngày càng hơn, sẽ một ngày vượt qua Hồng Kông.”

 

Chuyện thế .

 

Lục Gia Hinh , nghi hoặc : “Đại lục là nơi sinh và nuôi lớn , thể chê bai . Chỉ là đại lục bằng Hồng Kông là sự thật, chúng đối mặt với nó rút ngắn cách.”

 

Tô Hạc Minh phát hiện hiểu lầm, : “Em gái Gia Hinh, xin nhé! Gần đây gặp mấy , cứ luôn Hồng Kông và Mỹ, Nhật Bản thế nào, đại lục tệ thế nào. Có nổi, đ.á.n.h cho hai thằng khốn đó một trận.”

 

Lục Gia Hinh khỏi thở dài: “Lạc hậu thì sẽ đ.á.n.h, đây là chân lý ngàn đời đổi, nhưng từ từ sẽ lên thôi.”

 

Đừng là bây giờ, ngay cả bốn mươi năm vẫn tung hô Mỹ và Nhật Bản ! Đối với loại , cô chỉ , cút nhanh ai thèm.

 

Tô Hạc Minh : “Chỉ cần em đổi là , những đó mặc kệ, gặp là c.h.ử.i, c.h.ử.i thì cho một trận.”

 

Buổi chiều chơi ở bãi biển hơn ba tiếng, nhặt nhiều vỏ sò, bữa tối ăn ngay tại nhà của ngư dân. Toàn là hải sản mới đ.á.n.h bắt lên, tươi ngon.

 

Ăn xong, họ xe đến Quảng Châu. Trên đường , Tô Hạc Minh : “Gia Hinh, em thích biển như , thể mua một mảnh đất ở ven biển xây biệt thự.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-1983-bat-dau-tu-viec-gianh-lai-gia-san/chuong-252-tro-ve-dai-luc.html.]

Lục Gia Hinh tỏ hứng thú, suy nghĩ của .

 

Tô Hạc Minh kinh ngạc : “Em định mua biệt thự ven biển ở Hồng Kông ? Chỗ đó đắt lắm, cả chục triệu đấy!”

 

Lục Gia Hinh gật đầu : “Biệt thự vườn ở Vịnh Nước Cạn thì năm, sáu chục triệu . Để sớm thực hiện ước mơ, tiếp tục cố gắng thôi.”

 

“Em thật dám nghĩ.”

 

Lục Gia Hinh : “Ước mơ thì chứ, nếu thì khác gì cá muối.”

 

Tô Hạc Minh : “Anh cả của cứ bắt học theo em, học nổi. Đời ăn uống là , nghĩ nhiều thế gì? Hôm nay nghĩ đến biệt thự, ngày mai nghĩ đến du thuyền, ngày nghĩ đến máy bay riêng, chẳng mệt c.h.ế.t !”

 

Cổ Văn Phong vẻ mặt kỳ lạ, những thứ đều là Lục Gia Hinh mua.

 

Lục Gia Hinh thăm dò Tô Hạc Minh, : “Mỗi một mục tiêu theo đuổi khác , cảm thấy cơm canh đạm bạc là cũng sai, nhưng ăn ngon, uống ngon, chơi vui. Mà đạt mục tiêu đó thì chăm chỉ kiếm tiền.”

 

Tô Hạc Minh : “Em kiếm tiền là để ăn ngon, uống ngon, chơi vui, còn cả của kiếm tiền là để đạp những kẻ bắt nạt, coi thường xuống chân. Anh thấy sống như mệt, tiếc là khuyên thế nào cũng .”

 

Lục Gia Hinh đồng tình với suy nghĩ của , : “Anh coi trọng danh dự, khác chế giễu, sỉ nhục , đ.á.n.h bại đối phương, đạp họ chân cũng sai.”

 

Mỗi coi trọng những thứ khác , lựa chọn cũng khác , đều gì sai.

 

Tô Hạc Minh uất ức Lục Gia Hinh, : “Nếu em là chị ruột của thì mấy! Không giống trai , ngày nào cũng chê lười biếng. Haiz, kiếm đủ dùng là , cần nhiều tiền thế gì!”

 

Chuyện giữa hai em, cô là ngoài cũng tiện xen . Lục Gia Hinh chuyển chủ đề, sang chuyện khác.

 

Tối hôm đó ở khách sạn Thiên Nga, chín giờ sáng hôm bay, xuống máy bay Lục Gia Hinh bắt taxi về nhà ở đường Quang Minh.

 

Lúc đến nơi, cửa khóa im ỉm, Lục Gia Hinh chìa khóa trong tay, đang định lấy chìa khóa lên mở cửa thì bất ngờ gọi cô .

 

Một đàn ông mặc đồng phục Lục Gia Hinh, hỏi: “Các vị tìm vợ chồng chú hai Lục ? Họ bán hàng ở phố Tú Thủy , đến chiều mới về.”

 

Lục Gia Hinh một cái, : “Trông lạ mặt quá, mới chuyển đến ?”

 

“Sao cô ?”

 

Lục Gia Hinh một tiếng : “Vì là chủ nhân của căn nhà , quen , chỉ thể là chuyển đến khi .”

 

Người đàn ông mặc đồng phục “a” một tiếng kêu lên: “Thì cô là đồng chí Lục ? Xin , xin , , phiền cô chứ?”

 

“Không , cứ việc của !”

 

Mở cửa nhà, Lục Gia Hinh liền với Cổ Văn Phong: “Anh khóa trái cửa , lát nữa gõ cửa thì cứ ngủ , đừng cho họ .”

 

Trong ngõ bí mật, chắc là chẳng mấy chốc sẽ đến chơi, đến lúc đó hỏi đông hỏi tây phiền chịu nổi. Cách nhất để tránh chuyện cho họ cửa. Dù đợi nhà ở Thập Sát Hải sửa xong cô sẽ chuyển qua đó, chắc sẽ đến đây nữa, cũng sợ mất lòng họ.

 

Cổ Văn Phong : “Anh cả và hai của cô sẽ sớm nhận tin và chạy đến thôi.”

 

Lục Gia Hinh quan tâm: “Đến thì đến. Haiz, bây giờ ở đây thật tiện bằng Hồng Kông, nếu mua xong nhang đèn đồ cúng thuê xe thăm .”

 

Cổ Văn Phong quen ở Hồng Kông, đây mới thấy Bắc Kinh nhiều nơi cần cải thiện, : “Hay là bao một chiếc xe !”

 

“Ừm.”

 

 

Loading...