Trùng Sinh 1983: Bắt Đầu Từ Việc Giành Lại Gia Sản - Chương 247: Thân Gia Bạc Tỷ, Tính Toán Tương Lai

Cập nhật lúc: 2026-02-21 17:12:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ăn xiên nướng thể thiếu bia. Lục Gia Hinh và Tô Hạc Nguyên trò chuyện, ăn xiên nướng uống bia, bất giác đến mười một giờ.

 

Cổ Văn Phong ăn xiên nướng đụng đến rượu, Tiểu Tiểu vốn định uống nhưng ngăn . Là một vệ sĩ, trong giờ việc nghiêm cấm đụng đến rượu.

 

Lục Gia Hinh xem giờ, với Tô Hạc Nguyên: “Muộn quá , về thôi. Đợi từ đại lục về, em mời ăn cơm.”

 

“Vậy chờ.”

 

Trên đường về, Tiểu Tiểu với Lục Gia Hinh: “Chị Hinh, đồ nướng của quán ngon thật, chị nếu học nghề, họ dạy ?”

 

Lục Gia Hinh cô thích ăn, nhưng đến học nấu ăn thì đây là đầu tiên: “Em học, chị sẽ trả học phí cho em. Chỉ cần tiền đủ, em hứa cạnh tranh với họ, họ sẽ dạy.”

 

Tiền Tiểu Tiểu sẽ học: “Em ba em học, học xong về Quảng Châu mở quán. Tuy mệt một chút, nhưng vẫn hơn là ruộng. Hơn nữa nhà chúng em ở trong hẻm núi, thầy giáo tiếng phổ thông còn bằng em, học ở quê thi đại học là chuyện viển vông.”

 

Cũng suy nghĩ đấy chứ, Lục Gia Hinh : “Ý tưởng của em , nhưng thực tế. Chưa đến thủ tục đến Hồng Kông phức tạp, chỉ riêng chi phí ăn ở và học nghề nhiều .”

 

Tiền Tiểu Tiểu chút thất vọng.

 

Lục Gia Hinh một tiếng: “Ở đại lục bây giờ chắc cũng đồ nướng, em thể nhờ ông nội tìm thử, tìm thì để ba em học nghề. Nếu thì mua công thức của ông chủ ở đây, để ba em ở nhà tự mày mò, chỉ cần chịu khó nghiên cứu thì hương vị sẽ tệ. Quảng Châu và Thâm Quyến đều khá lộn xộn, mở quán ăn đêm mà đông khách kiếm tiền chắc chắn sẽ gây rối, ông nội em trấn giữ mới .”

 

Tuy gặp ba cô, nhưng qua lời kể của Tiền Tiểu Tiểu cũng ba cô là một nông dân thật thà chất phác, kế cô chút đanh đá nhưng cũng là t.ử tế.

 

Tiền Tiểu Tiểu cảm thấy như cũng , : “Đợi qua biển, em sẽ bàn với ông nội. Ông nội em tuổi cao, sức khỏe bằng , ba em ở bên cạnh ông, em cũng yên tâm.”

 

Ban ngày ngủ quá nhiều, Lục Gia Hinh về nhà cũng ngủ , cô liền ở trong phòng tính toán tài sản của . Cổ phiếu Hồng Trung thu về gần 40 triệu ( khi trừ thuế và các loại phí); dì bà cho 30 triệu; lan quân t.ử tiền mặt cộng đồ cổ tổng cộng 10 triệu; tiền hoa hồng của xưởng may năm ngoái mua cổ phiếu Hồng Trung, tiền hoa hồng năm nay lên đến 13 triệu; trong tài khoản còn 2 triệu tiền mặt, tổng cộng là 95 triệu.

 

Không tính thì thôi, tính mới giật , chỗ một ít, chỗ một ít, tính cả cổ phần của Kỳ Thụy, gia vượt trăm triệu.

 

Lục Gia Hinh lẩm bẩm với giọng chỉ thấy: “Xưởng may kiếm tiền như , thật sự nỡ bán hết cổ phần.”

 

Nghĩ đến đây, cô cảm thấy thể giữ hai mươi phần trăm, bán bốn mươi phần trăm cho Tô Hạc Nguyên. Với thực lực tài chính của , nuốt trọn bốn mươi phần trăm vất vả . Kỳ Thụy theo con đường trung cấp và bình dân, cô tạo dựng thương hiệu của riêng , nên sẽ thiết kế quần áo cho nó nữa. Nếu danh tiếng vang dội, đây sẽ là một vết đen thể chối cãi. Cách nhất là đặt cổ phần tay một đáng tin cậy.

 

Nghĩ nghĩ chỉ Tiết Mậu là phù hợp nhất, những khác Lục Gia Hinh đều tin tưởng. Ừm, đợi từ Bắc Kinh về sẽ bàn với Tiết Mậu, chắc sẽ vấn đề gì.

 

Tính toán xong những khoản , Lục Gia Hinh càng thêm tỉnh táo, liền suy nghĩ về những việc cần tiếp theo. Cô nhớ tháng chín năm nay sẽ ký kết Hiệp định Plaza, lúc đó thể đầu cơ một đợt ngoại hối. Sau khi kiếm tiền từ thị trường ngoại hối, tiên sẽ mở cửa hàng bán lẻ quần áo, đợi cửa hàng bán lẻ kiếm tiền sẽ sáng lập thương hiệu của riêng .

 

Còn về việc cửa hàng bán lẻ lúc đó sẽ bán thương hiệu gì, học hỏi kinh nghiệm của và tận dụng những gì thì chẳng tốn chút sức lực nào. Cô ở Hoa Đô bao nhiêu năm, là ở .

 

Hơn một giờ mới ngủ, ngày hôm dậy muộn. Vươn vai một cái cô liền bò dậy, mở rèm cửa, bên ngoài nắng vàng rực rỡ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-1983-bat-dau-tu-viec-gianh-lai-gia-san/chuong-247-than-gia-bac-ty-tinh-toan-tuong-lai.html.]

Lúc ăn sáng, Lục Gia Hinh với Tiền Tiểu Tiểu: “Lát nữa chị đến nhà họ Cố, Phong đưa . Hai ngày nữa về , hôm nay thời gian em và chị Phùng chợ đầu mối mua ít đồ. đừng mua nhiều quá, qua hải quan thì em chỉ thể ở Hồng Kông đợi chị.”

 

Tiền Tiểu Tiểu trong lòng lập tức suy nghĩ nên mua gì, những thứ hoa hòe hoa sói đầu tiên loại bỏ, mua đồ thực dụng.

 

Lục Gia Hinh cũng quan tâm đến cô, ăn sáng xong quần áo đến nhà họ Cố. Lúc đến, Cố Hải Phàm đang ở vườn dạo cùng Cố Tú Tú.

 

Cố Hải Phàm thấy Lục Gia Hinh vui mừng: “Chị họ, chị thi thế nào?”

 

Lục Gia Hinh b.úng nhẹ trán , thấy ôm trán với vẻ mặt khó hiểu tủm tỉm : “Người khác thi xong, đừng hỏi điểm. Ví dụ như em, thi khác cứ hỏi mãi điểm của em, em thấy căng thẳng, áp lực .”

 

Cố Hải Phàm vội vàng xin : “Chị họ, em xin , em nên hỏi.”

 

Vừa dứt lời, Cố Tú Tú tới, hỏi: “Gia Hinh , con thi thế nào?”

 

Cố Hải Phàm vốn định nhắc bà đừng hỏi, để tránh chị họ căng thẳng. Nào ngờ thái độ của chị họ đối với bà cô, khác với đối với .

 

Lục Gia Hinh : “Chắc là vấn đề gì ạ.”

 

Trước mặt Tô Hạc Nguyên cô thể chắc nịch, nhưng mặt trưởng bối vẫn nên khiêm tốn một chút.

 

Cố Tú Tú vui mừng liền ba chữ “”, đó nắm tay Lục Gia Hinh : “Con thi đỗ đại học, dì bà thưởng cho con.”

 

Lục Gia Hinh cũng từ chối, thuận theo lời bà: “Dì bà, dì định thưởng cho con cái gì ạ?”

 

Cố Tú Tú kéo Lục Gia Hinh lên lầu, từ trong két sắt lấy một cuốn sổ đỏ: “Đây là một cửa hàng dì mua hơn mười năm . Tiền thuê mỗi năm cũng khá, con thể dùng tiền tiêu vặt.”

 

Thấy Cố Hải Phàm chằm chằm sổ đỏ, bà ha hả : “Đợi con thi đỗ đại học, dì bà cũng tặng con một cửa hàng.”

 

Lục Gia Hinh thấy địa chỉ sổ đỏ liền từ chối: “Một cửa hàng lớn như ở Vịnh Đồng La bây giờ hơn chục triệu, dì bà, cái con nhận ạ.”

 

Nếu là căn nhà một hai triệu thì cô sẽ từ chối, giống như hai căn nhà đó. cửa hàng ở khu vực sầm uất trị giá hàng chục triệu, cô dám nhận.

 

Cố Tú Tú vỗ vỗ tay cô, : “Cho con thì cứ cầm lấy. Dì bà gì khác, chỉ nhiều cửa hàng và nhà cửa, cho con thì cứ cầm.”

 

Lục Gia Hinh : “Dì bà, nếu dì cho con cửa hàng , con sẽ bán nó , tiền con sẽ mang tài trợ cho những trẻ em thất học.”

 

Mai Cô : “Cô chủ họ, lúc cả và cô cả thi đỗ đại học, lão phu nhân đều thưởng. Của cả và hai là nhà ở khu chung cư cao cấp, của cô cả là cửa hàng ở Tiêm Sa Chủy. Bây giờ cô thi đỗ đại học, cho cô một cửa hàng, họ cũng sẽ .”

 

Lục Gia Hinh chỉ khẩy, thể so sánh với Hà Minh Châu và những đó. Dì bà Alzheimer thể hiểu , Mai Cô cũng trở nên ngây thơ như .

 

 

Loading...