Trùng Sinh 1983: Bắt Đầu Từ Việc Giành Lại Gia Sản - Chương 234: Bệnh Alzheimer
Cập nhật lúc: 2026-02-21 17:12:38
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cố Tú Tú tiên gọi điện đến nhà cũ của họ Hà, vẫn về liền gọi đến văn phòng của Trụ Lương, vẫn ai máy.
Đặt điện thoại xuống, Cố Tú Tú : “Bá bá Hà của con xã giao , ngày mai dì gọi cho nó, chuyện .”
Lục Gia Hinh đợi đến ngày mai, : “Gọi cho bá mẫu Hà , nếu bà cũng ở đó thì với chị Minh Châu, con tin họ sẽ hiểu.”
Cố Tú Tú thấy cô kiên quyết cũng đành thỏa hiệp, gọi điện cho Hà thái thái. Đối phương rằng để Cố Hải Phàm đến trường quốc tế học là vì cho , nhưng nếu Cố Hải Phàm điều thì thôi .
Lục Gia Hinh ở bên cạnh, giọng điệu mỉa mai của Hà thái thái, sắc mặt khó coi. Những thật điều, ai cầu xin họ , vẻ cao cao tại thượng cho ai xem.
Hồng cô tới : “Lão thái thái, biểu tiểu thư, cơm nước xong , thể ăn .”
Vì Lục Gia Hinh ở ăn cơm, nhà bếp đặc biệt ba món cô thích. Chỉ là trong lòng cô chuyện, món ăn dù ngon đến mấy cũng khẩu vị.
Ăn cơm xong trời tối, Lục Gia Hinh về mà ở Cố trạch, giúp Cố Hải Phàm giải mấy bài toán về phòng .
“Cốc, cốc, cốc…”
Mai cô bưng một chén yến sào táo đỏ , : “Biểu tiểu thư, lão thái thái thấy cô gầy nhiều, đặc biệt dặn nhà bếp hầm cho cô.”
Lục Gia Hinh tới khóa trái cửa , ánh mắt nghi hoặc của Mai cô, cô với giọng cực nhỏ: “Mai cô cô, cô thật cho , dì bà bệnh Alzheimer ?”
Mai cô trợn tròn mắt, nhận thất thố vội vàng cúi đầu: “Biểu tiểu thư đang gì , hiểu.”
Lục Gia Hinh : “Mai cô, đến Hồng Kông cũng hơn nửa năm , cô nên bao giờ nghĩ đến tiền của dì bà. Dù là quyên góp cho nhà họ Hà, đều ý kiến. Chỉ là quyền giám hộ của đang ở trong tay dì bà, cô thật cho , lỡ như nhà họ Hà dì bà bệnh , sẽ động.”
Thấy Mai cô lộ vẻ giằng xé, Lục Gia Hinh thêm dầu lửa: “Mai cô cô, cô nên , nhà họ Hà đều là những trọng lợi. Nếu họ quyền giám hộ của , vì lợi ích thể sẽ gả cho một lão già nào đó, cả đời của coi như xong.”
Tại cô đến nhà cũ của họ Hà, ngoài việc chán ghét họ tham lam vô độ còn sợ giở trò , những kẻ biến thái thích những cô gái trẻ . Ở ngoài Cổ Văn Phong bảo vệ, nhưng nhà cũ của họ Hà thì tiện theo sát từng bước.
Mai cô liền : “Công t.ử Nhiếp đang theo đuổi cô, đợi hai hẹn hò, nhà họ Hà sẽ chút kiêng dè.”
Lục Gia Hinh : “Cho dù thật sự hẹn hò với Nhiếp Trạm, thấy lão già nhục chẳng sẽ tránh xa , còn mặt vì . Mai cô cô, đừng nghĩ đến việc dựa dẫm đàn ông, đời đàn ông là thứ đáng tin nhất.”
Để tỏ đột ngột, cô : “Ba đây thương , thật sự là ngậm trong miệng sợ tan, nâng trong tay sợ ngã. Mẹ đ.á.n.h cũng cho, còn cãi với bà, ầm ĩ với bà. Kết quả thì ? Lấy vợ , trong mắt ông còn bằng cọng cỏ. Ngay cả ba ruột cũng như , đàn ông khác càng nên trông mong.”
Mai cô ngờ Lục Hồng Quân để cho cô một cái bóng tâm lý sâu sắc như .
Lục Gia Hinh : “Mai cô cô, nếu cô thật cho , đợi nhà họ Hà phát hiện dì bà bệnh , đến lúc đó ngay cả chuẩn cũng sẽ động.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-1983-bat-dau-tu-viec-gianh-lai-gia-san/chuong-234-benh-alzheimer.html.]
“Mai cô, thật sự đến bước đó, sẽ tìm Tô giúp đưa ba qua đây. Người nhà họ Hà dù tiền thế, tòa án chắc chắn cũng sẽ phán quyền giám hộ của cho ba . Chỉ là dì bà và Hải Phàm thì ?”
Đương nhiên, lời chỉ là để dỗ Mai cô, cô thể nào đưa Lục Hồng Quân đến Hồng Kông. Khó khăn lắm mới thoát khỏi ông , thể tự rước thêm phiền phức.
Mai cô im lặng một lúc hỏi: “Biểu cô nương, cô đoán lão phu nhân bệnh ?”
Lục Gia Hinh : “Ban đầu nghĩ dì bà lớn tuổi trí nhớ kém , cũng nghĩ nhiều. trở về, bà như xa lạ, là cô nhắc nhở mới gọi tên . Trí nhớ kém đến cũng thể nhận . Cộng thêm hôm nay Hải Phàm với , dạo dì bà chuyện đồng ý xong quên. Mai cô, bệnh tình của dì bà chắc nặng hơn ?”
Mai cô thở dài một : “ , bệnh tình của lão phu nhân nặng hơn . Khó khăn lắm mới giấu nhà họ Hà, ngờ biểu tiểu thư cô phát hiện.”
“Phát hiện khi nào?”
Mai cô đỏ hoe mắt: “Không lâu khi cứu về thì phát hiện, lúc đó triệu chứng nhẹ, uống t.h.u.ố.c là thể kiểm soát. Không ngờ bệnh tình nặng hơn, uống t.h.u.ố.c thỉnh thoảng vẫn lơ đãng.”
Lục Gia Hinh thấy lạ, hỏi: “Dì bà ở nhà cũ của họ Hà lâu như , nhà họ Hà phát hiện ?”
Mai cô chế nhạo: “Họ đón lão phu nhân về nhà cũ ăn Tết, thật sự hiếu thảo, chỉ vì cổ phần trong tay lão phu nhân. Trong thời gian ở nhà cũ, chỉ ngày ba mươi Tết lão phu nhân ăn cơm cùng họ, những lúc khác đều ăn ở tòa nhà phụ cùng biểu thiếu gia.”
Nói đến cổ phần, Lục Gia Hinh hiểu: “Trước đây khuyên dì bà, bảo bà trả cổ phần cho nhà họ Hà, tài sản tên bà mấy chục triệu đủ để dưỡng già . Chỉ là bà đồng ý, tại ?”
Người phụ nữ thể đến cuối cùng trong hậu trạch của một gia tộc lớn ai là ngốc nghếch, nên khi Cố Tú Tú chậm chạp lập di chúc, cô vấn đề. Sau đó Cố Tú Tú giải thích, nhưng rõ ràng che giấu một phần.
Mai cô thở dài một : “Lão phu nhân bệnh Alzheimer, cho dù lập di chúc, nhà họ Hà khởi kiện tòa thì di chúc đó cũng vô hiệu. Ở Hồng Kông tiền lệ như , nên lão phu nhân mới lập di chúc.”
Lập di chúc cũng vô dụng, hà tất chuyện thừa thãi!
Đương nhiên, còn điều bà , lão thái thái chôn cất bên cạnh lão thái gia. Chuyện cần sự đồng ý của Hà đại lão gia, nên căng với ông .
Lục Gia Hinh am hiểu về pháp luật, nhưng chuyện thể nhờ luật sư chuyên nghiệp giúp đỡ. Cô gọi điện cho Diêm Nghị Hoa hỏi về việc , sở dĩ tìm luật sư của công ty là vì tin tưởng. Diêm Nghị Hoa thì khác, nhiều nhất chỉ cho Nhiếp Trạm chứ ngoài.
Diêm Nghị Hoa cô trình bày, : “Lúc ký di chúc mà thần trí minh mẫn, thì di chúc đó là vô hiệu, pháp luật cũng sẽ công nhận; nhưng nếu lúc lập di chúc tình trạng tinh thần , thể nhận và kiểm soát hành vi của , thì di chúc đó là hiệu lực.”
Lục Gia Hinh mới hiểu, lo lắng của Cố Tú Tú là đúng. Nhà họ Hà quyền thế, thể lật ngược di chúc của bà: “Luật sư Diêm, cảm ơn !”
Diêm Nghị Hoa đoán phần nào, : “Cô Lục, vấn đề gì về pháp luật cô cứ tìm , sẽ cho cô sự giúp đỡ chuyên nghiệp nhất.”
“Cảm ơn, thời gian chúng cùng ăn cơm.”
“Được.”