Trùng Sinh 1983: Bắt Đầu Từ Việc Giành Lại Gia Sản - Chương 231: Lấy Lòng
Cập nhật lúc: 2026-02-21 17:12:31
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nói chuyện xong, Lục Gia Quang định về thì Lục Hồng Quân gọi , : “Bốn đứa trẻ cũng lớn , đặc biệt là Trân Trân là một cô nương lớn, ở chung một phòng với Lục Chương cũng tiện. Con xem, là mua một căn nhà giống như của Gia Kiệt .”
Lục Gia Quang cũng lắm, nhưng tiền.
Lục Hồng Quân cho trong tay hơn bốn nghìn đồng: “Chỗ Gia Kiệt còn chín trăm trả, các con chắc cũng tiền tiết kiệm, nếu đủ thì vay mượn thêm bạn bè họ hàng. Muốn mua thì nên mua sớm, bây giờ nhà ở Bắc Kinh mỗi năm đều tăng giá, mua sớm ở sớm còn tiết kiệm tiền.”
Lục Gia Quang từ chối, : “Chú ba, chú tiền thì tự mua một căn nhà , ở nhà lầu vẫn thoải mái bằng nhà trệt.”
Bây giờ cũng cảm thấy nhà trệt hơn. Đến nhà Lục Gia Kiệt ăn cơm mấy , cảm thấy thật sự tiện lợi. Không giống như khu tập thể, lớn tiếng một chút cũng lầu lầu thấy, chuyện gì cũng giấu nhiều con mắt như .
Lục Hồng Quân lắc đầu : “Nếu chú ngoài mua nhà, đơn vị mà thì căn nhà chú đang ở bây giờ sẽ dọn .”
Lục Gia Quang : “Chú ba, chú một ở căn nhà lớn như , nhân viên trong đơn vị của chú sớm muộn gì cũng ý kiến, chi bằng sớm tính toán .”
Lục Hồng Quân hạ giọng : “Cấp đề xuất tư hữu hóa nhà công. Đã tin đồn thì chứng tỏ chuyện cấp đang xem xét, thể vài năm nữa những căn nhà sẽ thuộc sở hữu tư nhân.”
Tin tức của Lục Gia Quang nhanh nhạy bằng ông, nhưng tư hữu hóa nhà công đối với họ là lợi, dù diện tích nhà của cũng nhỏ.
Lục Hồng Quân : “Con mua nhà ở ngoài thì cũng nên tên Lục Bình và Lục An, nếu để đ.â.m chọc ngoài thì con sẽ động.”
Lục Gia Quang lắc đầu cho tiền, sẽ mua nhà: “Chú ba, chú tiền mua nhà thì thể tên Gia Hinh. Như trong đơn vị chú cũng thể gì, Gia Hinh sẽ nghĩ chú còn nhớ đến con bé, cũng sẽ vui.”
Lục Hồng Quân lắc đầu : “Con bé sẽ nhận , mà cũng chẳng quan tâm đến chút tiền mọn . Con đừng vội từ chối, về nhà bàn bạc với Hiểu Khiết .”
Về đến nhà, Lục Gia Quang liền chuyện với Vương Hiểu Khiết: “Tiền của chú ba cứ để chú tự giữ dưỡng già là , chúng thể nhận, nếu sẽ nghĩ mưu đồ tài sản của chú.”
Vương Hiểu Khiết bao giờ nghĩ đến việc lấy tiền của Lục Hồng Quân, chỉ cần ông đem các mối quan hệ giúp đỡ chồng là : “Ngày mốt em sẽ đưa Lục Chương và Trân Trân đến thăm chú, sẽ rõ với chú.”
Chồng ngày hôm nay là nhờ Lục Hồng Quân giúp đỡ nhiều, bây giờ ông ở một , Lục Gia Quang và Vương Hiểu Khiết cuối tuần thời gian đều đưa con qua thăm.
Nói xong chuyện , Vương Hiểu Khiết đến chuyện vay tiền: “Tiền Gia Kiệt vay chúng trả từ lâu , tiền của chú ba chắc là nó quên trả.”
Dưới sự khuyên bảo của Lục Gia Quang, Lục Gia Kiệt hợp tác mở xưởng giày với bạn mà tiếp tục kinh doanh quần áo, nửa năm nay kiếm ít.
Lục Gia Quang cũng cho rằng quên. Lục Gia Kiệt keo kiệt, mỗi đến thăm Lục Hồng Quân đều túi lớn túi nhỏ, quần áo của cả nhà cũng lão ngũ bao trọn.
Thở dài một , Lục Gia Quang : “Chú ba thật sự già .”
Nếu là đây, chín trăm đồng ông sẽ bao giờ nhắc đến, nhưng hôm nay trịnh trọng với . Đinh Tĩnh bắt, Gia Hinh xa đến Hồng Kông, chú ba chỉ mất tinh thần mà cách hành xử cũng keo kiệt hơn .
Vương Hiểu Khiết hề thông cảm cho Lục Hồng Quân, rơi tình cảnh đều là do ông tự chuốc lấy, nếu cô con gái tài giỏi như Gia Hinh thì cần lo lắng cho tuổi già, cần lấy lòng họ. cũng , Lục Hồng Quân với Gia Hinh, nhưng giúp đỡ gia đình họ nhiều. Làm thể vô lương tâm, vợ chồng họ chắc chắn chăm sóc Lục Hồng Quân lúc về già.
Nghĩ đến đây, Vương Hiểu Khiết : “Gia Quang, Tết chúng đến nhà chú ba , chỗ đó rộng rãi. Nhà chúng vẫn nhỏ, đông như xoay cũng khó.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-1983-bat-dau-tu-viec-gianh-lai-gia-san/chuong-231-lay-long.html.]
Lục Gia Quang đương nhiên ý kiến, nghĩ đến cảnh cùng đón Tết đây: “Chỗ chú ba rộng, gọi cả Gia Kiệt đến nữa, thật náo nhiệt.”
“Được, ngày mai gọi điện cho Gia Kiệt, hỏi ý kiến .”
Lục Gia Kiệt đến nhà Lục Hồng Quân đón Tết, hai lời liền đồng ý: “Em mua ít đồ Tết định gửi đến cho chú ba, lát nữa cho chú chuyện chắc chắn chú sẽ vui đến khép miệng.”
Lục Gia Quang “ừ” một tiếng hỏi: “Chú ba đang ở nhà công, lo đơn vị thu hồi, nên lén mua một căn nhà trệt, nhưng tiền đủ.”
Lục Gia Kiệt cảm thấy đây là vấn đề, thản nhiên : “Mua nhà gì, nếu nhà của chú thu hồi, em sẽ đón chú về nhà em. Tuổi tác lớn như ở một an , lỡ vấp ngã cũng ai , ba bữa ăn cũng bữa bữa . Đến nhà em dì giúp việc giặt giũ nấu nướng, còn Cường Cường và Tiểu Phượng bầu bạn, bao.”
Lục Gia Quang hỏi: “Chuyện với chú ba ?”
Lục Gia Kiệt cho ba , nhưng Lục Hồng Quân đồng ý: “Chú ba , nếu ba em chú ở nhà em, chắc chắn sẽ chạy đến Bắc Kinh loạn.”
Thực Lục Hồng Quân chỉ lo ngại vợ chồng nhị bá, mà còn cả Mã Lệ Lệ. Tiếp xúc bao nhiêu năm, ông rõ Mã Lệ Lệ độ lượng, hơn nữa tình cảm vợ chồng cũng . Ông mà đến ở, ngày nào cũng xem vợ chồng họ cãi cũng phiền lòng.
Lục Gia Quang : “Chú ba đúng là thích hợp đến nhà . Bây giờ sức khỏe chú cũng còn , đợi Gia Hinh từ Hồng Kông về, chúng sẽ cùng bàn bạc.”
“Gia Hinh sẽ quan tâm đến chú ba ?”
Lục Gia Quang chắc chắn sẽ: “Chỉ cần chú ba ly hôn với Đinh Tĩnh, Gia Hinh chắc chắn sẽ quan tâm, khi ly hôn thì thể nhắc đến.”
Buổi tối Lục Gia Kiệt về nhà, với Mã Lệ Lệ đang thái rau: “Anh với cả, năm nay đến nhà chú ba đón Tết. Ông cụ một cô quạnh, chúng qua đó cũng náo nhiệt hơn.”
Anh vốn định cùng Lục Gia Tông về quê ăn Tết, nhưng Lục Phượng cảm đến giờ vẫn khỏi hẳn, vì sức khỏe của con nên đành ở Bắc Kinh đón Tết.
Mã Lệ Lệ sốt ruột, đặt con d.a.o trong tay xuống : “Anh hứa với em, năm nay sẽ đón ba em đến cùng ăn Tết.”
Lục Hồng Quân nghỉ hưu, cần lấy lòng nữa, nửa năm nay cô chỉ đến thăm một dịp Trung thu, thái độ cũng còn nhiệt tình như .
Sắc mặt Lục Gia Kiệt lập tức trở nên khó coi: “Anh hứa khi nào sẽ để ba em đến nhà ăn Tết? Mã Lệ Lệ, bây giờ em dối chớp mắt ?”
“Hôm đó khi ngủ, đích đồng ý.”
Lục Gia Kiệt nhớ chuyện , thể là ngủ mơ màng nên lợi dụng. Anh hề nể mặt Mã Lệ Lệ, : “Đến nhà ăn Tết là thể. Anh sẽ đưa Cường Cường và Tiểu Phượng đến nhà chú ba ăn Tết, em thì về nhà ba em .”
Mã Lệ Lệ tức vội: “Lục Gia Kiệt, em với ba , thì em giấu mặt .”
Một năm nay cô nhún nhường, thái độ của Lục Gia Kiệt cũng mềm mỏng hơn, nên mới đưa yêu cầu . Lúc đó thấy đồng ý còn tưởng chuyện qua, ngờ nhận.
Lục Gia Kiệt hừ lạnh một tiếng : “Đó là chuyện của em. Mã Lệ Lệ, em con gái hiếu thảo cản, nhưng đừng lôi và hai đứa con .”