Trùng Sinh 1983: Bắt Đầu Từ Việc Giành Lại Gia Sản - Chương 226: Kẻ Keo Kiệt Nhiếp Trạm

Cập nhật lúc: 2026-02-21 17:12:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nhiếp Trạm kỳ lạ, theo những gì , gia cảnh của Lục Gia Hinh ở đại lục coi là , thể đói, thấy Lục Gia Hinh vẻ mặt bình thản liền hỏi thẳng.

 

Trước đây vốn định cho điều tra chuyện của Lục Gia Hinh, đó cảm thấy như tôn trọng cô nên từ bỏ.

 

Lục Gia Hinh kể chuyện bắt cóc, chuyện chỉ cần điều tra là , giấu giếm: “Hôn mê hai ngày ba đêm tỉnh , ăn nhưng gì, đợi nửa ngày mới uống cháo.”

 

“Tại tỉnh gì ăn?”

 

Lục Gia Hinh thở dài một , : “Tiết Mậu là một đứa trẻ lang thang, đại lục nghèo, nhiều tự còn đủ ăn, sức cứu giúp . Vừa lúc đó hai ngày nhận việc, vì chăm sóc hai ngày ngoài, chút lương thực còn đều ăn hết. May mà bà lão đó lấy miếng ngọc bội của , đổi tám mươi đồng mua gạo nấu cháo, nếu lẽ c.h.ế.t đói .”

 

Nhiếp Trạm sinh trong gia đình giàu , chứng kiến nhiều chuyện đấu đá, em tương tàn. Hai con hại cô chắc chắn là vì lợi ích, chỉ là hiểu nổi Phạm Nhất Nặc: “Em xinh , ưu tú và tài giỏi như , tại thích một chị kế như thế?”

 

“Tình nhân trong mắt hóa Tây Thi, cảm thấy đối phương dịu dàng và lương thiện.”

 

Nhiếp Trạm chút đau lòng hỏi: “Bây giờ thì ? Hai con đó thế nào, trừng phạt ?”

 

Lục Gia Hinh : “Không bằng chứng xác thực nên thể bắt bà . tham ô hối lộ, tố cáo nên bắt và kết án mười hai năm; con gái đời sống riêng tư hỗn loạn trường học đuổi học, cũng coi như là quả báo! Chỉ là ba khá chung tình, mà vẫn nỡ ly hôn.”

 

Cô đoán, Đinh Tĩnh bây giờ chắc chắn hối hận đến xanh ruột, nếu tìm bọn buôn bắt cóc cô thì biến cố như . tù chỉ là bắt đầu, cô Đinh Tĩnh phần đời còn đều nghèo túng khốn khổ, như mới thể trả món nợ mạng nợ.

 

Nhiếp Trạm suy nghĩ một lúc : “Có lẽ nỡ, mà là dám.”

 

Lục Gia Hinh khẩy một tiếng: “Cho dù nắm thóp, con gái của bà đang ở trong tay , chẳng lẽ bà dám cá c.h.ế.t lưới rách? Con gái là chỗ dựa cả đời của bà , bà dám mạo hiểm .”

 

Nhiếp Trạm cũng tiện bình luận, : “Bây giờ em đến Hồng Kông, cũng sẽ còn liên quan gì đến họ nữa, những chuyện vui trong quá khứ hãy quên !”

 

Lục Gia Hinh nhún vai : “ với họ hàng trong nhà , ông già yếu bệnh tật ai chăm sóc, sẽ thuê chăm sóc để đảm bảo tuổi già của ông , ngoài gì hơn.”

 

Nhiếp Trạm cảm thấy, thể phụng dưỡng tuổi già của ông là hết lòng hết .

 

Thấy chỉ trích cách hành xử của , Lục Gia Hinh khá hài lòng. nhiều về chuyện riêng tư của , liền chuyển chủ đề hỏi về việc Hồng Trung phát hành thêm cổ phiếu.

 

Tháng , Hồng Trung Địa Sản một tên Lương Vĩnh Hạo mua . Qua tay một , Nhiếp Trạm kiếm năm mươi sáu triệu, lúc đó tin Lục Gia Hinh ngưỡng mộ đến mức nước mắt sắp rơi.

 

Nhiếp Trạm : “ , Lương Vĩnh Hạo thông qua việc phát hành thêm cổ phiếu để pha loãng tỷ lệ cổ phần trong tay các cổ đông khác. Vì , ông tiếc bỏ hai mươi triệu để mua chứng quyền trong tay .”

 

Lục Gia Hinh liền nhớ đến một câu, vô thương bất gian, vô gian bất thương.

 

Nhiếp Trạm mua cổ phiếu của Hồng Trung: “Phát hành thêm cổ phiếu mới, giá cổ phiếu giảm là hiện tượng bình thường, đợi Lương Vĩnh Hạo rót vốn công ty tung tin , cổ phiếu sẽ tăng nhanh trở .”

 

Lục Gia Hinh hỏi: “Đây là do Diệu Dân Đầu Tư giúp ông thao túng, là đội ngũ của chính ông bày mưu cho ông ?”

 

Nhiếp Trạm cũng giấu giếm, : “Loạt thao tác đều do công ty Diệu Dân Đầu Tư giúp ông thành, khoản phí tính riêng.”

 

Lục Gia Hinh giơ ngón tay cái lên: “Anh thật lợi hại.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-1983-bat-dau-tu-viec-gianh-lai-gia-san/chuong-226-ke-keo-kiet-nhiep-tram.html.]

 

Một thương vụ kiếm ba khoản tiền, đáng để học hỏi.

 

Hai chuyện hợp , thời gian trôi qua . Cổ Văn Phong gõ cửa nhắc nhở: “Tiểu thư, muộn , chúng nên về thôi.”

 

Lục Gia Hinh đồng hồ thấy gần tám giờ, cô dậy : “Anh Nhiếp, thời gian chúng hẹn.”

 

Nhiếp Trạm đợi : “Ngày mai em đưa em trai công viên Hải Dương chơi ? Ngày mai cũng rảnh, thể chơi cùng các em.”

 

Lục Gia Hinh từ chối: “Hải Phàm khá nhút nhát, nếu cùng Hải Phàm sẽ tự nhiên, đợi cơ hội chúng cùng nhé!”

 

Nhiếp Trạm ngờ hẹn một khó như .

 

Trên đường về, Cổ Văn Phong hỏi: “Gia Hinh, Nhiếp đang theo đuổi em ?”

 

“Ừm.”

 

Cổ Văn Phong nghĩ đến lúc ở khách sạn Thiên Nga cô và Nhiếp Trạm là của hai thế giới, kết quả mới một năm mà Nhiếp Trạm theo đuổi cô, thật đúng là thế sự vô thường.

 

Mặc dù Nhiếp Trạm mặt đều ưu tú, nhưng Cổ Văn Phong cảm thấy cô còn quá nhỏ, nên yêu đương. Do dự một lúc, vẫn lời : “Gia Hinh, em bây giờ còn nhỏ, nhất là nghiệp đại học hãy tìm đối tượng.”

 

Lục Gia Hinh : “Nhiếp Trạm cũng là một đàn ông chất lượng hiếm , hẹn hò với thiệt. yên tâm, khi lên đại học em sẽ hẹn hò.”

 

Cổ Văn Phong nhíu mày : “Anh các gia đình giàu ở Hồng Kông kết hôn coi trọng môn đăng hộ đối, lo em sẽ khó.”

 

là hẹn hò, Cổ Văn Phong nghĩ đến khi kết hôn, tư tưởng của đại lục thật quá bảo thủ: “Chỉ là hẹn hò thì gia đình sẽ quản. Còn về việc kết hôn, trong thời gian ngắn sẽ kết hôn, bây giờ lo lắng những chuyện còn quá sớm.”

 

“Anh Phong, đây là Hồng Kông đại lục. Ở đại lục tìm đối tượng mà kết hôn sẽ , ở đây bạn trai bạn gái cảm thấy hợp chia tay là chuyện bình thường.”

 

Cổ Văn Phong chỉ lo cô thiệt, thấy cô nghĩ thoáng như cũng thêm nữa.

 

Ngày hôm Lục Gia Hinh đến nhà họ Cố đón Hải Phàm công viên Hải Dương chơi, chơi đến hơn bốn giờ chiều mới về. Vừa xuống uống nước, A Mỹ đưa cho cô một cuốn tạp chí lá cải.

 

Lục Gia Hinh nhận lấy xem, phát hiện đó là ảnh cô và Nhiếp Trạm dạo trong khuôn viên Đại học Hồng Kông, nhưng tiêu đề là ‘Thiếu gia Nhiếp, độc hoàng kim, là một kẻ keo kiệt bủn xỉn.’

 

A Mỹ khinh thường : “Biểu tiểu thư, thiếu gia Nhiếp cũng keo kiệt quá, tặng cô một chiếc xe cũ nát như . Biểu tiểu thư, đàn ông như thể lấy .”

 

Nếu là xe mới chín phần thì còn , nhưng chiếc BMW đang đậu bên ngoài cũng chỉ mới sáu phần. Đối với bình thường thì , nhưng thiếu gia Nhiếp là tỷ phú mà! Ngay cả một chiếc xe mới cũng nỡ tặng, đàn ông như còn dám theo đuổi biểu tiểu thư nhà chúng .

 

Một giúp việc khác cũng : “ biểu tiểu thư, lúc hẹn hò còn nỡ tiêu tiền cho cô, càng đừng mong. Biểu tiểu thư, cô xinh tài giỏi, chắc chắn sẽ tìm hơn thiếu gia Nhiếp.”

 

Lục Gia Hinh liếc hai , dường như ý chỉ: “Hai vẻ hẹn hò với Nhiếp Trạm nhỉ? Tại ?”

 

A Mỹ cho rằng một đàn ông keo kiệt như , dù là tỷ phú cũng nên qua , lãng phí thời gian và tuổi xuân.

 

 

Loading...