Trùng Sinh 1983: Bắt Đầu Từ Việc Giành Lại Gia Sản - Chương 225: Ngày Nghỉ

Cập nhật lúc: 2026-02-21 17:12:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lục Gia Hinh vốn định mua một chiếc xe bình thường, phương tiện cần thiết mua quá , chỉ là Cổ Văn Phong đề nghị mua một chiếc xe hiệu suất . Đến cửa hàng xe, thấy những chiếc xe đó, cô đổi ý theo Cổ Văn Phong, vẫn là mua một chiếc xe hiệu suất , dù an hết!

 

Cổ Văn Phong mua BMW, qua so sánh thì độ an của chiếc xe khá : “Gia Hinh, em chỉ mua xe để tiện , nghĩ mua một chiếc xe cũ là .”

 

Lục Gia Hinh cũng quan tâm là mới cũ. Cô bây giờ cũng nhân vật quan trọng gì, chỉ là một học sinh trung học bình thường, mua một chiếc xe cũ dùng cũng . ăn thì chú trọng thể diện, thể tùy tiện như nữa.

 

Cổ Văn Phong thích xe, đây cơ hội, đến Hồng Kông đó nhờ quan hệ của Phùng Lợi Hoa tìm một công việc ở cửa hàng xe cũ. Không cần lương chỉ cần bao bữa trưa, mà đến cửa hàng xe chủ yếu là để học, học tiếng Quảng Đông và tìm hiểu hiệu suất của các loại xe. Qua hơn hai tháng học tập, hiểu về các loại xe của nhiều thương hiệu.

 

Đến cửa hàng xe cũ, Lục Gia Hinh chọn một chiếc BMW 323i. Cổ Văn Phong tiên kiểm tra xe từ trong ngoài, đó lái thử, xác định xe vấn đề gì mới cùng cửa hàng thương lượng giá cả.

 

Quẹt thẻ ký tên xong, Lục Gia Hinh chút đau lòng : “Hai mươi tám vạn đô la Hồng Kông, ở đại lục thể mua mấy căn tứ hợp viện .”

 

Mua tứ hợp viện thể tăng giá, mua xe là mất giá, cho nên mua xe là việc đáng nhất. Chỉ là còn cách nào khác, ăn vì thể diện mua mấy chiếc.

 

Cổ Văn Phong cũng cảm thấy đắt, chỉ là mua thì mua loại . Trách nhiệm của là bảo vệ Lục Gia Hinh, mua một chiếc xe hiệu suất cũng là vì lý do an .

 

Mua xe xong gần một giờ, Lục Gia Hinh hẹn Nhiếp Trạm lúc hai giờ rưỡi. Mặc dù vẫn còn thời gian, nhưng Lục Gia Hinh chạy chạy , liền ăn tạm ở một nhà hàng gần đó.

 

Lần hẹn chơi cầu lông, sân bãi do Nhiếp Trạm chọn. Điều khiến Lục Gia Hinh ngờ là chọn sân cầu lông của Đại học Hồng Kông, cũng hiếm khi chu đáo như .

 

Vì Nhiếp Trạm báo , Cổ Văn Phong trực tiếp lái xe , hai khỏi bãi đậu xe thì Nhiếp Trạm tới.

 

Nhiếp Trạm hình tam giác ngược, cái gọi là hình tam giác ngược là phần cơ thể khá rộng, từ eo trở xuống dần dần hẹp . Với hình như , chỉ cần mặc quần áo chất liệu vặn đều sẽ . Hôm nay mặc một bộ đồ thể thao màu trắng, trùng hợp là Lục Gia Hinh cũng mặc đồ thể thao màu trắng.

 

Nhìn thấy trang phục của , Lục Gia Hinh thầm nghĩ tính sai, sớm mặc màu xám hoặc màu đen. Hai đều mặc màu trắng, trông giống đồ đôi.

 

Nhiếp Trạm thấy quần áo của cô, mặt cũng nở nụ : “Gia Hinh, chúng chơi cầu lông , là tham quan trường học .”

 

Lục Gia Hinh nghĩ ăn trưa xong lâu, : “Đã đến đây thì chắc chắn tham quan trường học, đặc biệt là trường Kinh doanh, em đến xem.”

 

Sau khi thi đỗ, cô sẽ ở đó bốn năm, đến quen với môi trường cũng .

 

Hai phía , Nhiếp Trạm giới thiệu cho cô công dụng và lịch sử của từng tòa nhà. Phải , chuẩn bài kỹ.

 

Cổ Văn Phong và vệ sĩ của Nhiếp Trạm theo . Vì là Tết Nguyên đán, trường đại học nghỉ lễ, trong trường nhiều sinh viên, cộng thêm an ninh trong trường khá , nên mấy khá thong thả.

 

Nhiếp Trạm thấy Lục Gia Hinh chăm chú, cảm thấy công sức tối qua của uổng phí. Đi hơn nửa tiếng, hai tìm một chỗ nghỉ ngơi, hỏi: “Gia Hinh, trường Kinh doanh Đại học Hồng Kông cũng nhiều chuyên ngành, kế toán, tài chính, kinh tế học, quản lý cầu, phân tích kinh doanh, v. v. Em thi trường Kinh doanh, tiên một mục tiêu rõ ràng.”

 

Lục Gia Hinh thực tìm hiểu từ lâu, cô : “Em nhớ học đại học ở Harvard, quen thuộc với Đại học Hồng Kông như ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-1983-bat-dau-tu-viec-gianh-lai-gia-san/chuong-225-ngay-nghi.html.]

Nhiếp Trạm chớp mắt, : “Em thi trường Kinh doanh, đặc biệt hỏi bạn bè. Nếu em , thể giới thiệu bạn bè cho em quen.”

 

Lục Gia Hinh cảm ơn từ chối: “Không cần , em định thi chuyên ngành tài chính.”

 

Nhiếp Trạm học đại học chuyên ngành kinh tế học, nhưng đều thuộc khối kinh doanh nên điểm chung. Anh : “Tài chính học liên quan đến đầu tư, thị trường tài chính, tiền tệ ngân hàng, kinh tế vĩ mô vi mô, v. v., độ khó khá lớn.”

 

Lục Gia Hinh bây giờ còn thiếu kiến thức về tài chính, đại học thể bổ sung mảng : “Em là khá khó, nhưng như càng tính thử thách hơn, đúng ?”

 

Nhiếp Trạm khuyên, Lục Gia Hinh chủ kiến và gì, cần nhiều: “Nếu em hiểu thể hỏi , mảng coi như là chuyên môn của .”

 

“Yên tâm, đến lúc đó em chắc chắn sẽ khách sáo.”

 

Nhiếp Trạm đưa Lục Gia Hinh đến trường Kinh doanh, một vòng gì đặc sắc, hai liền đến sân cầu lông.

 

Đánh nửa tiếng, Lục Gia Hinh mệt lả, xua tay thở hổn hển : “Không , , nghỉ một lát .”

 

Hai cạnh , Lục Gia Hinh uống nửa chai nước, : “Em còn tưởng ngày nào cũng văn phòng vận động nhiều, ngờ lợi hại như .”

 

Nhiếp Trạm cho công việc quan trọng, nhưng sức khỏe cũng quan trọng kém: “Bình thường đều tập gym, cuối tuần sẽ cùng bạn bè leo núi hoặc chơi tennis và golf.”

 

Anh thường xuyên hẹn bạn bè cùng , như vận động rèn luyện sức khỏe tăng cường tình cảm, dự án nào chuyện thấy cũng cùng hợp tác.

 

Lục Gia Hinh chơi golf. chắc chắn học, vì golf là một hình thức giao tiếp xã hội của giới thượng lưu Hồng Kông.

 

Nhiếp Trạm hỏi: “Gia Hinh, em học tennis ? Anh thấy tennis vui hơn cầu lông, cũng tính thử thách hơn.”

 

Lục Gia Hinh chơi tennis, chỉ là trình độ cao, nhưng nguyên thì : “Bây giờ thời gian, đợi thi xong em sẽ học!”

 

Hai chơi liên tục hơn hai tiếng, tắm xong Lục Gia Hinh đói cồn cào. Nhiếp Trạm đặt bàn ở Phúc Lâm Môn, đến nơi là bắt đầu ăn.

 

Lục Gia Hinh đói đến mức, món ăn dọn lên ăn ngấu nghiến, món ăn ngon hơn hai . Nhiếp Trạm cũng đói, nhưng ăn vẫn tao nhã.

 

Lục Gia Hinh ăn xong lau miệng, chút ngại ngùng : “ hễ đói là tim đập nhanh, chỉ lấp đầy bụng ngay lập tức.”

 

Đây là phản ứng bản năng của cơ thể, cô thực thể kiểm soát nhưng hôm nay . Cô xem phản ứng của Nhiếp Trạm, nếu chê thì cùng ăn cơm nữa.

 

Nhiếp Trạm nghi hoặc hỏi: “Trước đây em từng đói ?”

 

Lục Gia Hinh gật đầu : “Năm ngoái xảy chút chuyện ngoài ý nên đói, đó để di chứng . đến bệnh viện, đại phu là di chứng từ lúc đó, đợi vài năm nữa quên sẽ khỏi.”

 

 

Loading...