Trùng Sinh 1983: Bắt Đầu Từ Việc Giành Lại Gia Sản - Chương 220: Hoa Quân Tử Lan

Cập nhật lúc: 2026-02-21 17:12:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lục Gia Hinh thường xuyên lên tạp chí, mỗi lên tạp chí trang phục cô mặc đều . Đặc biệt là bộ đồ cô mặc khi ăn với Nhiếp Trạm, càng phụ danh hiệu hoa khôi nhất trường. khi chụp ảnh, Lục Gia Hinh còn ăn với nữa, buổi học thêm lỡ hôm đó Chủ nhật, quá mệt mỏi.

 

Chớp mắt đến tháng mười một, hôm nay tan học cô nhận điện thoại của Tô Hạc Nguyên: “Gia Hinh, ông nội của Tiền Tiểu Tiểu gọi điện cho Hạc Minh, bảo nó chuyển lời cho em một câu, Xuân Thành chọn hoa quân t.ử lan hoa biểu tượng của thành phố.”

 

Anh lý do là gì, nhưng nhờ Hạc Minh chuyển lời chắc chắn là chuyện quan trọng. Còn lời gì quan trọng, cũng hỏi.

 

Lục Gia Hinh trong lòng chấn động, cảm ơn xong liền gọi điện cho Tô Hạc Minh: “Bây giờ thể liên lạc với sư phụ Tiền ?”

 

“Ông để điện thoại, chắc là tìm , chuyện gì cần chuyển lời ?”

 

Lục Gia Hinh cảm thấy gọi điện thoại như quá phiền phức, nhưng cô học thể , suy nghĩ một chút cô : “Anh với sư phụ Tiền, để Tiểu Tiểu về giúp ông .”

 

“Được.”

 

Tiểu Tiểu ngờ mới đến một tuần về đại lục, cô hỏi: “Chị Hinh, ông nội em đang giúp chị trông coi cửa hàng đồ cổ ? Em hiểu gì, qua đó cũng giúp gì.”

 

Lục Gia Hinh lắc đầu : “Cửa hàng đồ cổ lão Tôn trông coi, tạm thời cần quan tâm. Qua đó gặp ông nội , với ông hoa quân t.ử lan sẽ ngày càng giá. Những cây hoa quân t.ử lan chúng thu mua nhất định chăm sóc cẩn thận, còn nữa, đảm bảo những bạn già của ông đều đáng tin cậy. Nếu tin thì cho họ nghỉ việc, chuyển đồ nơi khác.”

 

Tiểu Tiểu tò mò hỏi: “Loài hoa đó thể giá đến mức nào?”

 

Lục Gia Hinh một cách mơ hồ: “Một chậu hoa quân t.ử lan thể bán mấy nghìn.”

 

Đây thực là cách khiêm tốn. Bà ngoại và cô đều thích trồng lan, trong nhà trồng sáu chậu. Có bà ngoại kể về chuyện buôn lan ở Xuân Thành, lúc đó giá hoa quân t.ử lan gấp mấy , thậm chí mấy trăm thu nhập hàng tháng của dân, tin đồn chậu đắt nhất bán mười lăm vạn, ai cũng như phát điên.

 

Nếu thì cô cũng bỏ lỡ cơ hội, nhân cơ hội kiếm một phen. Đương nhiên, nếu lịch sử đổi thì coi như bỏ tiền mua một bài học.

 

Tiền Tiểu Tiểu nhíu mày : “Ông nội em tuổi cao sức yếu còn tích góp chút gia sản cho con cháu, kiếm thêm chút tiền dưỡng lão, những bạn của ông cũng suy nghĩ tương tự. Nếu hoa lan thật sự giá như chị , chừng trong họ sẽ giám thủ tự đạo. Lão gia nhà em nỡ mất mặt, chuyện thật sự do em .”

 

Chỉ là nghĩ đến việc về đại lục, bên cạnh Lục Gia Hinh chỉ một Phùng Lợi Hoa, cô yên tâm: “Chị Hinh, nếu thật sự gặp nguy hiểm, chị Phùng sẽ liều mạng vì chị .”

 

“Sao phán đoán như ?”

 

Tiểu Tiểu giải thích: “Hôm qua chị gọi điện thoại, với ở đầu dây bên rằng con gái còn chờ chị nuôi, sẽ những việc nguy hiểm. Và mong của chị cũng là kiếm nhiều tiền, cho con gái một cuộc sống hơn.”

 

Là một vệ sĩ cận mà những lời như , tiềm thức chính là con gái quan trọng hơn chủ thuê, nếu thật sự nguy hiểm chị sẽ bảo bản .

 

Lục Gia Hinh bảo cô yên tâm: “Anh Cổ ngày mốt sẽ đến. mỗi ngày đều theo lộ trình hai điểm một đường, trường học thì là nhà, sẽ chuyện gì .”

 

Có con gái, quả thực thể những việc nguy hiểm. Chỉ là nghề vốn dĩ mang theo nguy hiểm, nhưng công việc nguy hiểm thì lương cao, những chuyện khó vẹn .

 

Tiền Tiểu Tiểu cảm thấy chuyện hoa lan vội, sớm hai ngày muộn hai ngày cũng ảnh hưởng: “Vẫn là đợi Cổ đến em hãy về, nếu em yên tâm.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-1983-bat-dau-tu-viec-gianh-lai-gia-san/chuong-220-hoa-quan-tu-lan.html.]

Lục Gia Hinh gật đầu đồng ý.

 

Hai ngày , Cổ Văn Phong đến, một năm gặp cảm thấy đen ít, khuôn mặt và vóc dáng thì đổi. Lục Gia Hinh đưa tay : “Anh Cổ, lâu gặp, vẫn tinh thần như .”

 

Cổ Văn Phong đưa tay , nắm c.h.ặ.t t.a.y của Lục Gia Hinh, cảm kích : “Đồng chí Lục, đồng chí Tần mặt những đứa trẻ ở cô nhi viện cảm ơn cô.”

 

Hai triệu đô la Hồng Kông, quy đổi nhân dân tệ là hơn bảy mươi vạn. Một tiền lớn như , chỉ sửa chữa nhà cửa, mua thêm quần áo mới, chăn nệm mới, mà những đứa trẻ đó còn ăn bánh bao bột mì trắng và thịt.

 

Lục Gia Hinh nhận công: “Số tiền là của dì bà , nếu cảm ơn thì nên cảm ơn bà .”

 

Cổ Văn Phong chỉ là truyền lời, cẩn thận quan sát Lục Gia Hinh, : “Một năm gặp, cô chỉ cao lên mà còn xinh hơn, xem ở Hồng Kông nuôi .”

 

Lục Gia Hinh lắc đầu : “Hồng Kông tuy điều kiện kinh tế , nhưng an ninh và phong khí kém xa đại lục. Mới khai giảng lâu phát hiện bắt nạt bạn cùng bàn của , tháng còn một trốn từ bệnh viện tâm thần đến quấy rối .”

 

“Trốn từ bệnh viện tâm thần quấy rối cô?”

 

Lục Gia Hinh phát hiện thật sự thuận miệng, cô giải thích: “Không thật sự trốn từ bệnh viện tâm thần, đó là một ấm nhà giàu, con trai cả của nhà họ Hà là Hà Hàm Hiên xúi giục chạy đến cổng trường tỏ tình, còn tặng hoa, tặng xe sang, giống như thần kinh .”

 

Cổ Văn Phong mặt mày sa sầm: “Chạy đến cổng trường gây rối, trường học quản ?”

 

“Trường học quản . Ngày đầu tỏ tình tặng hoa, còn báo cảnh sát, đến đồn cảnh sát chỉ giáo huấn vài câu về nhà; ngày thứ hai lên cơn thần kinh tặng xe sang, đ.á.n.h một trận, còn lên trang nhất tin tức giải trí.”

 

Cổ Văn Phong cảm thấy trường học và đồn cảnh sát đều là đồ bỏ , nếu ở đại lục thì ít nhất cũng giam mười ngày nửa tháng: “Hắn sẽ trả thù cô chứ?”

 

Lục Gia Hinh : “Không , Nhiếp Trạm, chính là trai mua tranh cổ của , giúp giải quyết chuyện . Mấy học sinh bắt nạt trường đuổi học, Bao Anh Kiệt Nhiếp Trạm cảnh cáo cũng dám trả thù. Bây giờ lo nhà họ Hà sẽ còn tay đối phó , chỉ là sẽ dùng thủ đoạn hạ cấp nào.”

 

Cổ Văn Phong lúc mới hiểu tại qua đây, tình cảnh quá nguy hiểm: “Cô yên tâm, sẽ để bất kỳ ai hại cô.”

 

Lục Gia Hinh tin , chỉ là hai tay khó địch bốn tay: “Anh Cổ, thuê một nữ vệ sĩ. ký với cô hợp đồng thử việc ba tháng, biểu hiện trong thời gian chỉ tạm . Cứ dùng tạm , đợi tìm phù hợp sẽ .”

 

Cổ Văn Phong cảm thấy hai cũng đủ , dù cũng là ở gần trường học, an ninh chắc vấn đề: “Nhiếp Trạm giúp cô, chắc chắn mục đích của . Gia Hinh, khi giao tiếp với chú ý đừng để tính kế.”

 

Lục Gia Hinh tránh chủ đề , chuyện phiếm: “Lần chuẩn cho những bộ quần áo đó, mang về nhà và vợ khen ?”

 

“Không khen, c.h.ử.i nhiều tiền đốt hết, mang cả túi quần áo đó bán. Bán hơn ba trăm sáu mươi đồng, và vợ vui đến khép miệng, còn dặn cơ hội đến Dương Thành mang một lô quần áo về bán.”

 

Lục Gia Hinh bật : “Lần qua Hồng Kông thể mua thêm ít quần áo gửi về. Nói giá cao lên, như họ sẽ nỡ bán mà giữ tự mặc.”

 

Cổ Văn Phong lắc đầu : “Số tiền cô cho cộng với tiền tiết kiệm, mua một căn nhà nhỏ ở Bắc Kinh, tháng tư năm nay vợ và mang con đến .”

 

Lục Gia Hinh chút ngại ngùng, vì cô mà cả gia đình xa cách.

 

 

Loading...