Trùng Sinh 1983: Bắt Đầu Từ Việc Giành Lại Gia Sản - Chương 213: Bất Ngờ
Cập nhật lúc: 2026-02-21 17:12:13
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lục Gia Hinh bước khỏi trường, một đàn ông mặc vest tiến lên chuyện với cô, Phùng Lợi Hoa chặn . Anh rút một tấm danh , lớn tiếng : “Bạn học Lục, tên là Phó Hải Tinh, là quản lý của công ty giải trí Hoa Tinh.”
Thấy Lục Gia Hinh nhận danh , : “Bạn học Lục, chỉ cần cô đồng ý ký hợp đồng với Hoa Tinh, đảm bảo cô sẽ trở thành nữ minh tinh tỏa sáng nhất Hồng Kông.”
Lục Gia Hinh liếc , : “ hứng thú minh tinh.”
Những năm tám mươi, các nữ minh tinh Hồng Kông trông vẻ hào nhoáng, nhưng thực tế nhiều bất do kỷ, nhiều vì để tránh quấy rầy mà tìm kim chủ.
Phó Hải Tinh thấy cô định , vội vàng đuổi theo: “Bạn học Lục, chỉ cần cô đồng ý ký hợp đồng, đảm bảo thu nhập mỗi tháng của cô năm mươi nghìn.”
Thấy Lục Gia Hinh dừng bước, Phó Hải Tinh vui mừng khôn xiết, tưởng rằng lời của hiệu quả. Ở Hồng Kông bây giờ, lương trung bình của nhân viên văn phòng là ba bốn nghìn, thu nhập năm mươi nghìn một tháng quả thực hấp dẫn.
Lục Gia Hinh , khinh thường : “Chỉ năm mươi nghìn, coi thường ai ? Đừng theo nữa, nếu khách sáo .”
Phó Hải Tinh dám theo nữa, chỉ bóng lưng Lục Gia Hinh đầy tiếc nuối. Nếu đồng ý ký hợp đồng, chắc chắn sẽ nổi tiếng.
Ăn tối xong, Lục Gia Hinh định xuống lầu dạo, khỏi cửa thì Tô Hạc Nguyên đến. Lần đến để báo cho Lục Gia Hinh hai chuyện, một là Tô lão gia t.ử tài trợ ba triệu cho tổ chức show thời trang, và sẽ mời những nhân vật tiếng trong giới thời trang đến xem; hai là Cổ Văn Phong đồng ý đến bảo vệ cô.
Lục Gia Hinh vui mừng khôn xiết: “Thật , Cổ sẽ đến bảo vệ ?”
Tiền Tiểu Tiểu võ công cao, nhưng tuổi còn nhỏ, kinh nghiệm, cảnh giác cũng đủ, Phùng Lợi Hoa tuy tệ nhưng là thuê nên thể khiến cô yên tâm. Cổ Văn Phong thì khác, kiến thức rộng, kinh nghiệm phong phú, tâm tư tinh tế, hành sự chu . Có bảo vệ bên cạnh, Lục Gia Hinh sợ sự tính kế của nhà họ Hà.
“Anh Tô, là với chú Tạ ?”
Tô Hạc Nguyên gật đầu : “Nhị tiểu thư nhà họ Hà thái độ thù địch với em quá lớn, yên tâm. Vừa em quyên góp hai triệu cho đại lục, nên đề nghị với dượng. Cổ Văn Phong chỉ ở một năm, một năm trở về, trong một năm em hãy để đào tạo những thể dùng .”
Lục Gia Hinh tâm trạng cực : “Đến thì trong vòng ba năm sẽ để về .”
Nếu thể giữ , đó cũng là bản lĩnh của Lục Gia Hinh. Tô Hạc Nguyên : “Tài khoản công ty bây giờ ba triệu sáu trăm nghìn tiền mặt, vốn định lấy một triệu để tổ chức show thời trang . Đã ông nội tài trợ ba triệu, thì kế hoạch ban đầu nữa .”
Lục Gia Hinh tò mò hỏi: “Lão gia t.ử nhà đổi tính, hào phóng như , tay là ba triệu.”
Tô Hạc Nguyên một cách mơ hồ: “Lão gia t.ử nhà tưởng Kỳ Thụy là của . Công ty của lớn mạnh, ông ngoài cũng thể diện.”
Lục Gia Hinh khác liên tưởng cô chính là Green, lúc đó chắc chắn sẽ gán cho cô danh hiệu thiên tài thiếu nữ. Cô thích danh hiệu như , danh tiếng quá lớn một khi phản phệ sẽ c.h.ử.i rủa ngớt. Vì , hợp đồng hai ký là bí mật, công bố ngoài, chỉ hai họ và luật sư .
Công ty may mặc Kỳ Thụy là do Tô Hạc Nguyên mua , pháp nhân cũng là , việc trong công ty cũng do phụ trách. Vì , đều cho rằng công ty là của , kể cả Tô lão gia t.ử cũng nghĩ như .
Tô lão gia t.ử giữ tiền buông cũng là bất đắc dĩ. Con trai cả chỉ thể giữ nghiệp thể mở mang, hai đứa con trai càng là kinh doanh, cháu trai đứa nào hồn. Vì ông mới giữ c.h.ặ.t tiền. bây giờ Tô Hạc Nguyên tài giỏi như , ông đương nhiên lực giúp đỡ.
Lục Gia Hinh nhà lấy một cuốn sổ mỏng đưa cho , : “Đây là những gì thành trong mấy ngày nay, vốn định vài ngày nữa sẽ đưa cho . Lão gia t.ử nhà tay hào phóng như , còn chịu mời những nhân vật tiếng trong giới thời trang đến, chúng nắm bắt cơ hội.”
Tô Hạc Nguyên xem xong những bản thiết kế , kích động : “Có nhiều mẫu mới lạ như , nếu thể nổi tiếng ngay lập tức, thì cũng còn mặt mũi nào ở trong giới thời trang nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-1983-bat-dau-tu-viec-gianh-lai-gia-san/chuong-213-bat-ngo.html.]
Lục Gia Hinh .
Đầu óc Tô Hạc Nguyên nhanh, : “Gia Hinh, em hãy vedette của show diễn. Quần áo là do em thiết kế, do em trình diễn, sẽ càng thể hiện vẻ của trang phục.”
Chủ yếu là từng tổ chức show thời trang, trong lòng cũng chắc chắn, mà Lục Gia Hinh là nhà thiết kế, theo dõi bộ quá trình chắc chắn sẽ xảy sai sót.
Lục Gia Hinh chút đau đầu, : “Quần áo thiết kế, nhất định phù hợp với . Hơn nữa mới theo kịp tiến độ, nếu xin nghỉ tốn thêm thời gian học bù.”
Tô Hạc Nguyên đành từ bỏ ý định .
Lục Gia Hinh : “Sáu mẫu váy đưa cho , trong đó hai mẫu phù hợp với học sinh như , bốn mẫu còn phù hợp với phụ nữ công sở trưởng thành, khí chất. Hai mẫu váy phù hợp với , thể chụp cuối tuần, lúc đó mang đăng tạp chí.”
Sức nóng của hoa khôi nhất trường vẫn tan, tiếp tục lên báo hoặc tạp chí, cũng là một đợt quảng cáo nữa cho công ty. Công ty kiếm tiền, phần lớn sẽ túi cô.
“Sẽ ảnh hưởng đến việc học của em chứ?”
“Một ngày vẫn thể sắp xếp , bảo giám sát show thời trang thì chắc chắn .”
Tô Hạc Nguyên thấy cô thấu suy nghĩ của , ngượng ngùng : “Chuyện giao cho , đợi sắp xếp xong em cứ trực tiếp đến chụp ảnh là .”
Lời hợp ý Lục Gia Hinh.
Thứ Sáu hẹn ăn cơm với Nhiếp Trạm, vì học thêm nên hẹn sáu giờ rưỡi. Học xong cô lập tức quần áo, là chiếc váy màu xanh lam dự phòng cho bữa tiệc . Bây giờ là cuối tháng chín, ban ngày nhiệt độ còn , buổi tối trở lạnh. Lúc ngoài, cô bảo Phùng Lợi Hoa lấy một chiếc áo khoác gió màu đen.
Nhiếp Trạm định đến tiểu khu Phú An đón cô, nhưng Lục Gia Hinh từ chối. Anh ngoài xe sang, lúc đó chẳng sẽ tin đồn cô cặp kè với công t.ử nhà giàu . Mặc dù quan tâm, nhưng cũng khác bằng ánh mắt kỳ lạ.
Vừa xuống xe hai bước, Lục Gia Hinh thấy Nhiếp Trạm, cô áy náy : “Xin , chúng vòng một chút.”
Phùng Lợi Hoa nhầm một con đường, vòng nên đến muộn. Đương nhiên, chủ yếu là vì học thêm hai tiết nên đến muộn.
Nhiếp Trạm : “Không , cũng mới đến. Tối nay gió khá lớn, chúng trong !”
Lần vị trí đặt cũng giống như . Hai xuống nhân viên phục vụ đến, Tô Hạc Nguyên, Lục Gia Hinh ngần ngại trực tiếp dùng tiếng Pháp gọi món.
Nhiếp Trạm sớm cô tiếng Pháp, nhưng ngờ phát âm chuẩn như : “Tiếng Pháp của cô chuẩn, từng ở Pháp ?”
Lục Gia Hinh lắc đầu : “Đến bây giờ vẫn từng nước ngoài. giáo viên tiếng Pháp của từng du học ở Pháp.”
Không lâu , nhân viên phục vụ mang đồ uống , cả hai đều là nước ép việt quất. Lục Gia Hinh bây giờ khá chú trọng dưỡng sinh, loại nước ép tươi cô thích.
Nâng ly lên uống một ngụm, vị chua chua ngọt ngọt hợp khẩu vị của cô bây giờ. Lục Gia Hinh thấy Nhiếp Trạm nhấp một ngụm biến sắc, nhưng vẫn cố gắng uống, thầm trong lòng.