Trùng Sinh 1983: Bắt Đầu Từ Việc Giành Lại Gia Sản - Chương 209: Bộ Mặt Xấu Xí
Cập nhật lúc: 2026-02-21 17:12:09
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lục Gia Hinh xuống xe , vững dìu Cố Tú Tú xuống.
Xe chạy , hai chuẩn khách sạn, đột nhiên một nữ phóng viên cầm micro xông tới, cùng cô thì cầm máy ảnh chụp lia lịa hai bà cháu. Điều kỳ lạ là nhân viên an ninh nào đến ngăn cản.
Lục Gia Hinh xua đuổi, chỉ cẩn thận dìu Cố Tú Tú. Còn Cố Tú Tú vốn lo Lục Gia Hinh sẽ sợ hãi, ngờ cô hề hoảng sợ. Bà hài lòng, cảm thấy đứa trẻ sinh là để ánh đèn sân khấu.
Nữ phóng viên đưa micro đến mặt Cố Tú Tú, lớn tiếng hỏi: “Bà Cố, tin đồn bà lập di chúc, cháu trai Cố Hải Phàm và cháu ngoại Lục Gia Hinh là thừa kế di sản.”
Cố Tú Tú sa sầm mặt, nhưng nhanh mặt nở nụ đúng mực: “Những tin đồn đó đều là vô căn cứ, lập di chúc.”
“Vậy nghĩa là, bà định để di sản cho Lục Gia Hinh và Cố Hải Phàm, mà để cho cháu trai cháu gái của ?”
Lục Gia Hinh tủm tỉm đáp lời: “Chị gái , dì bà của năm nay mới sáu mươi tám tuổi, sức khỏe . Mười năm nữa chị đến hỏi, lúc đó dì bà của sẽ cho chị câu trả lời.”
Nữ phóng viên lập tức chĩa micro về phía cô, : “Cô Lục, nhị tiểu thư nhà họ Hà cô giỏi mê hoặc lòng , dụ dỗ của bà Hà mấy trăm vạn, cô suy nghĩ gì về việc ?”
Lục Gia Hinh tuy ghét Hà Yến Yến, nhưng thể cô ở nơi công cộng, nếu những tờ báo sẽ bịa đặt tin đồn Cố Tú Tú và nhà cả hòa thuận. Cô giả vờ tức giận : “Đây đều là bịa đặt, ai xa như , và chị Yến Yến là bạn . Đôi hoa tai đang đeo cũng là do chị Yến Yến cẩn thận lựa chọn.”
Nữ phóng viên : “Cô Lục, đây là tin đồn, nhị tiểu thư nhà họ Hà căn nhà ở tiểu khu Phú An chính là do bà Hà mua tặng cho cô.”
Đây là phơi bày chuyện tranh giành tài sản ánh sáng ? Còn là thiên kim tiểu thư nữa chứ, trong đầu chứa bã đậu .
Cơn tức giận trong lòng Cố Tú Tú thể kìm nén nữa, bà : “Tuy bây giờ sức khỏe , nhưng đời vô thường, ngày nào xảy tai nạn. mua cho hai đứa mỗi đứa một căn hộ, cũng là để cho chúng một sự đảm bảo.”
Nói xong, bà vỗ tay Lục Gia Hinh : “Đứa trẻ chí khí, mua nhà cho nó sống c.h.ế.t chịu, trai ngoan ăn của chia, gái ngoan mặc áo cưới. Nói mãi mãi, nó mới chịu nhận.”
Nữ phóng viên lời sắc bén: “Cô Lục, cô đang lạt mềm buộc c.h.ặ.t ? Miệng thì cần, thực chất là mưu đồ bộ gia sản của bà Hà.”
Nụ mặt Cố Tú Tú cũng giữ nữa.
Lục Gia Hinh hề tức giận, mặt vẫn là nụ đúng mực: “Chị gái , tiền của dì bà là của riêng bà, bà dùng thế nào, cho ai đó là tự do của bà, khác quyền xen .”
Cố Tú Tú lúc cũng bình tĩnh , bà : “ đón hai chị em chúng nó qua đây thì nghĩa vụ chăm sóc cho chúng, cũng chuẩn để một khoản tiền cho nó và Hải Phàm để đảm bảo cuộc sống tương lai của chúng. đứa trẻ nó sẽ nhận tiền của , dù cho nó cũng sẽ quyên góp .”
Nữ phóng viên chút kinh ngạc: “Cô Lục, những gì bà Hà đều là thật ?”
Lúc đến cửa khách sạn, nhân viên an ninh của khách sạn cuối cùng cũng xuất hiện đuổi . nữ phóng viên đủ tài liệu, đủ để nhiều bài báo.
Hà Minh Châu nhận tin liền qua, thấy Cố Tú Tú vẻ mặt áy náy : “Dì tư, xin , là do con sắp xếp để cơ hội.”
Cố Tú Tú chỉ trong, chuyện với Hà Minh Châu. Vào đến đại sảnh, thấy Hà Yến Yến, lòng bà chợt chùng xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-1983-bat-dau-tu-viec-gianh-lai-gia-san/chuong-209-bo-mat-xau-xi.html.]
Chỉ thấy Hà Yến Yến mặc một chiếc váy công chúa voan phồng cao cấp màu sâm panh, cổ đeo một sợi dây chuyền hồng ngọc. Cô vốn xinh , trang điểm và tạo hình tỉ mỉ, đến mức thể tả. Nếu Lục Gia Hinh mặc bộ quần áo và trang sức họ gửi, thì sẽ trở thành nền cho cô .
Hà Yến Yến : “Dì tư, dì đến .”
Cố Tú Tú lạnh mặt hỏi: “Yến Yến, con với là Gia Hinh dụ dỗ của dì mấy trăm vạn?”
Hà Yến Yến vẻ mặt khinh bỉ : “Dì tư, cô luôn miệng cần tiền của dì, cũng nhờ vả gì nhà họ Hà chúng . Kết quả thì ? Quay đầu dụ dỗ dì mua cho cô căn nhà gần trăm vạn, còn để chị con gửi lễ phục và trang sức cho cô . Dì tư, phụ nữ tâm cơ sâu nặng, dì đừng lời ngon tiếng ngọt của cô lừa gạt.”
Cố Tú Tú đây cảm thấy lớn tuổi, ngày nào sẽ , Gia Hinh và Hải Phàm đều còn nhỏ, thể đắc tội với họ, nên nhiều chuyện mắt nhắm mắt mở cho qua. bây giờ, bà thật sự tức điên lên: “Gia Hinh, cháu thấy ? Dì mua nhà cho cháu chịu, cho tiền cũng chịu, nhưng bên ngoài vẫn cháu tham lam tài sản của dì. Đã mang tiếng , thà cầm tiền trong tay, ít nhất như còn lợi.”
Sắc mặt Hà Yến Yến đổi.
Lục Gia Hinh hề tức giận, vì những đáng: “Dì bà, dì căn nhà là sự đảm bảo cho cháu, cháu nhận , tiền thì cháu sẽ nhận .”
Cố Tú Tú : “Bây giờ dì sẽ chuyển cho cháu hai trăm vạn. Tiền cho cháu, đó là của cháu, cháu dùng thế nào dì can thiệp.”
Lời bà sẽ đổi, nếu chính là tự vả mặt . Lục Gia Hinh : “Dì bà, dì cho cháu, cháu cũng sẽ quyên góp .”
“Quyên góp tự tiêu, cháu tự quyết định, dì can thiệp.”
Hà đại thái thái lúc nãy đang chuyện với giám đốc khách sạn, bên tranh cãi liền vội vàng qua. Bà thấy con gái út mặt mày xanh mét vui, dì tư đúng là càng già càng lẩm cẩm, ngày vui hôm nay còn gây chuyện vui cho họ.
Trong lòng dù vui nhưng đều là giữ thể diện, Hà đại thái thái bước tới : “Thím tư, thím đến mà gọi điện cho con một tiếng, để con dẫn Minh Châu và Yến Yến cửa đón thím.”
Cố Tú Tú vốn định mỉa mai Hà đại thái thái, nhưng thấy băng rôn ghi ‘Lễ kỷ niệm 50 năm Trang sức họ Hà’. Bà thở dài một , : “Nể mặt ông cụ, chuyện hôm nay tính toán với các . con cái dạy dỗ cho , sớm muộn cũng gây họa cho gia đình.”
Nụ mặt Hà đại thái thái cũng nhạt : “Dì tư yên tâm, Minh Châu và Yến Yến nhà đối với và Trụ Lương chu đáo và hiếu thuận. Không giống như con nuôi từ bên ngoài, vì tiền mà chuyện gì cũng , hề để ý đến ơn dưỡng d.ụ.c nhiều năm.”
Lời là đang mỉa mai Cố Tú Tú sinh con nên nhận con nuôi, nuôi con, nuôi một con sói mắt trắng.
Cố Tú Tú tự nhiên hiểu ý bà , tức đến nghẹn thở.
Hà đại thái thái vẫn buông tha, Lục Gia Hinh : “Dì tư, mặt lòng, cẩn thận nuôi hai con sói mắt trắng.”
Lục Gia Hinh thấy sắc mặt Cố Tú Tú , nhẹ giọng : “Dì bà, bác sĩ dì kích động, dì bây giờ hãy hít thở sâu để bình tĩnh .”
Cô cảm thấy, vị Hà đại thái thái cố ý chọc tức Cố Tú Tú. Sức khỏe của bà năm ngoái vốn tổn thương nặng, kích động, nhẹ thì đột quỵ, nặng thì mất mạng.
Cố Tú Tú theo lời Lục Gia Hinh, nhanh ch.óng bình tĩnh : “Minh Châu, cần gửi thiệp mời cho dì nữa, dì còn sống thêm vài năm. Gia Hinh, chúng về thôi.”