Trùng Sinh 1983: Bắt Đầu Từ Việc Giành Lại Gia Sản - Chương 206: Lễ Phục
Cập nhật lúc: 2026-02-21 17:12:06
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ở cổng trường gặp Phùng Lợi Hoa, chào hỏi xong Lục Gia Hinh hỏi Thôi Trí Tuệ: “Có cần chị Phùng đưa về ?”
Thôi Trí Tuệ lắc đầu từ chối, hôm nay Lục Gia Hinh giúp cô một việc lớn, phiền cô nữa.
Phùng Lợi Hoa liếc Thôi Trí Tuệ một cái, : “Không phiền , ở nhà dì giúp việc nấu cơm , đưa tiểu thư về đến cổng tiểu khu , đưa về nhà.”
Lục Gia Hinh cũng khuyên: “Nhà cũng xa, đợi chị Phùng về là kịp ăn cơm.”
Thôi Trí Tuệ ngạc nhiên hỏi: “Cậu nhà ở ?”
Cô nhớ từng địa chỉ cho Lục Gia Hinh. Hai tuy cùng bàn một tuần, nhưng hôm nay chuyện với đến mười câu.
Lục Gia Hinh phản ứng cũng nhanh, : “Đổng Giai Giai cho .”
Tiểu khu Phú An thuộc khu dân cư trung cấp, ban quản lý ở đó khá tận tâm, nên Phùng Lợi Hoa cũng yên tâm. Đương nhiên, chủ yếu là Lục Gia Hinh ngoài nguy cơ tiềm tàng từ nhà họ Hà thì kẻ thù nào khác.
Một tiếng Phùng Lợi Hoa trở về, cô với Lục Gia Hinh: “Lúc đưa cô bé về gặp hai tên côn đồ, mấy lời đắn, dạy dỗ một trận, cũng dằn mặt nếu còn dám bắt nạt bạn học của cô, sẽ còn tìm chúng.”
Lục Gia Hinh nhíu mày : “Bạn ở trường bạn học bắt nạt, ở ngoài cũng bắt nạt?”
Phùng Lợi Hoa ngạc nhiên, : “Ở trường bạn học còn thể bắt nạt bạn , bọn côn đồ ngoài bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh càng thể bỏ qua bạn . Muốn bắt nạt thì liều mạng với chúng, nhưng can đảm như ít. Cô cũng cần lo, hôm nay với nhà bạn , chắc họ sẽ chú ý hơn.”
“Người nhà bạn ? Cha bạn đang ở tù, tái giá, chị gái cặp với một tên đầu sỏ băng đảng, em trai và em gái cũng đang học.”
Phùng Lợi Hoa ngờ gia đình cô bé phức tạp như .
Lục Gia Hinh suy nghĩ một chút gọi điện cho Tô Hạc Nguyên: “Công ty chúng thuê luật sư ?”
“Có luật sư hợp tác, ?”
Lục Gia Hinh : “Em tìm một luật sư riêng, như lỡ gặp rắc rối đối phương thể đến giúp em giải quyết.”
“Sao , em gặp rắc rối ?”
Lục Gia Hinh kể sơ qua chuyện đ.á.n.h : “Luật sư Bách dù cũng là luật sư riêng của dì bà em, cứ phiền ông mãi , là em tự thuê một luật sư sẽ tiện hơn.”
Không sợ phiền luật sư Bách, dù ông cũng phục vụ miễn phí. Mà là cô tin tưởng những bên cạnh Cố Tú Tú, Hồng cô theo dì bà ba mươi mấy năm còn thể phản bội, những khác cô cũng dám tin.
Tô Hạc Nguyên cảm thấy thú vị: “Em còn đ.á.n.h ?”
“Lúc em bán hàng rong ở Cổ Đô thường bắt nạt, cùng với Tiết Mậu đ.á.n.h với bọn họ mấy . Đánh nhiều tự nhiên kinh nghiệm, học thêm mấy chiêu của Tiểu Tiểu.”
Tô Hạc Nguyên im lặng một lúc hỏi: “Em cha em bây giờ thế nào ?”
“Không , cũng .”
Tô Hạc Nguyên : “Ông đề nghị ly hôn với Đinh Tĩnh, chỉ là Đinh Tĩnh đồng ý, nhưng bà đang ở tù, đồng ý cũng vô dụng, chẳng bao lâu nữa hai sẽ ly hôn thôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-1983-bat-dau-tu-viec-gianh-lai-gia-san/chuong-206-le-phuc.html.]
Lục Gia Hinh trả lời bốn chữ: “Không liên quan đến .”
Tô Hạc Nguyên nhắc nhở: “Với tính cách của cha em, ly hôn xong sẽ cưới vợ mới, lúc đó sinh cho em một bà kế. Mẹ kế gì đó cần quan tâm, nhưng tài sản của cha em giành lấy. Nếu đợi ông già em còn bỏ tiền chăm sóc, quá thiệt thòi.”
Với năng lực của Lục Gia Hinh, tương lai chắc chắn sẽ là một nữ phú bà. Có tiền mà quan tâm cha ruột, đó chẳng khác nào cung cấp tài liệu cho các tờ báo lá cải.
Lục Gia Hinh một tiếng: “Yên tâm , trong lòng , quan trọng nhất là bản ông . Những thứ trong tay ông chỉ đưa cho bằng lòng phụng dưỡng ông , khác cũng lấy .”
“Sau cần nhắc đến với em nữa, ảnh hưởng tâm trạng. Còn chuyện thiệt thòi gì đó, cả, trách nhiệm và nghĩa vụ sẽ thoái thác, coi như là trả ơn nuôi dưỡng mười lăm năm đây.”
Tô Hạc Nguyên hiểu ý cô: “Được, nhắc đến ông nữa. Gia Hinh, một chuyện nhờ em một chút. Thằng nhóc Hạc Minh đó quá cố chấp, tháng mười ông nội bảy mươi tuổi nó cũng chịu về, dù khuyên thế nào cũng chịu.”
“Tại nhất định bắt nó về?”
Tô Hạc Nguyên cho đây là yêu cầu của ông nội, ông ngày mừng thọ bảy mươi tuổi con cháu sum vầy.
Lục Gia Hinh quan điểm khác, cô : “Thật em thấy Tô Hạc Minh đến chúc thọ ông, đối với các là lợi. Như mới luôn nhắc nhở ông Tô, năm xưa là ông với bà nội, cha và hai cô của .”
“Em , ông Tô chỉ tiền, quan hệ mà còn kinh nghiệm quý báu. Chỉ là thời đại đang tiến bộ, những kinh nghiệm đó của ông chắc phù hợp với hiện tại, còn tiền và quan hệ chúng thể từ từ tích lũy. Em thấy, bây giờ cần sắc mặt ông nữa.”
Tô Hạc Nguyên thể từ bỏ: “Công ty của nhà họ Tô tranh, nhưng trong tay ông còn bảy tám chục triệu, một khoản tiền lớn như thể để cho ba nhà hưởng lợi .”
Lục Gia Hinh : “Anh tranh giành cũng sai, nhưng Tô Hạc Minh vì tiền mà cúi đầu, em nghĩ nên tôn trọng .”
Đừng thấy Tô Hạc Minh tiêu tiền như nước, nhưng thực ham về tiền của cao. Cậu thuộc loại tiền thì tiêu xài hoang phí, tiền thì ăn củ cải dưa muối cũng . Tính cách thật , nhiều phiền não, sống vui vẻ, đây cũng là lý do Lục Gia Hinh chơi với .
Tô Hạc Nguyên im lặng một lúc : “Nghe lời em, tôn trọng ý kiến của nó.”
Nói xong chuyện riêng, Tô Hạc Nguyên với cô về chuyện vải vóc và thợ may: “Vải em cần tìm , ngày mai lấy mang qua cho em.”
“Em còn cần một thợ may.”
“Em may quần áo ?”
Lục Gia Hinh “ừm” một tiếng: “Chủ nhật em tham dự lễ kỷ niệm của Tập đoàn họ Hà, em tự may một chiếc váy để dự tiệc.”
Tô Hạc Nguyên cảm thấy vẫn nên đến cửa hàng hàng hiệu mua một chiếc sẽ hơn: “Nhà họ Hà ở Hồng Kông nhiều năm như , quan hệ rộng, lễ kỷ niệm chắc chắn sẽ mời những nổi tiếng và thương gia giàu . Em mặc một chiếc váy tự may , sẽ chế giễu.”
Lục Gia Hinh : “Quần áo mua sẵn chắc chắn bằng đồ may đo. Chỉ cần váy của em , chất liệu , sẽ ai quan tâm quần áo hiệu gì .”
Nếu quần áo , dù là hàng hiệu lớn mặc lên vẫn sẽ chế giễu. Ngược , dù là quần áo mua ở gánh hàng rong, mặc lên vẫn sẽ khen bạn gu ăn mặc .
Tô Hạc Nguyên phản đối nữa, nhưng cảm thấy nên chuẩn hai phương án, đó là mua một bộ lễ phục, như nếu chiếc váy may như ý thì còn đồ dự phòng.
Lục Gia Hinh : “Như quá lãng phí, cần .”
lời của Tô Hạc Nguyên cũng nhắc nhở cô, quyết định may hai chiếc váy, lỡ trong bữa tiệc bẩn còn cái để .