Trùng Sinh 1983: Bắt Đầu Từ Việc Giành Lại Gia Sản - Chương 195: Phòng Ngừa Chu Đáo, Cất Giữ Bảo Vật

Cập nhật lúc: 2026-02-21 17:11:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lục Gia Hinh ngủ hơn nửa tiếng, dậy rửa mặt thu dọn đồ đạc một chút, Tô Hạc Nguyên đến liền xách túi xuống.

 

Đến tầng một, Hồng Cô thấy cái túi cô xách đựng những cuộn tranh, khỏi hỏi: "Biểu tiểu thư, cô xách cái gì thế?"

 

Lục Gia Hinh , ánh mắt thiện cảm : " cầm cái gì còn báo cáo với bà ? Từ bao giờ bà trở thành nữ chủ nhân của cái nhà ."

 

Hồng Cô ngờ buột miệng hỏi một câu bật , nhưng bà cũng Lục Gia Hinh là một cái gai: "Biểu tiểu thư, xin , cũng chỉ tò mò hỏi một câu thôi."

 

Lục Gia Hinh một cái, chỉ là nụ chạm đến đáy mắt: "Vậy lòng hiếu kỳ của bà cũng nặng thật đấy. Cũng là dì bà khoan dung, nếu là thì sớm sa thải bà ."

 

Nói xong cũng chẳng thèm sắc mặt khó coi của Hồng Cô, ngẩng đầu xách túi ngoài.

 

Tô Hạc Nguyên đang đợi cô bên ngoài, thấy cô xách túi lên xe cũng hỏi nhiều, chỉ là đến ngân hàng thì ngạc nhiên: "Giờ đến ngân hàng gì?"

 

Đợi xe khỏi khu biệt thự đến bên ngoài, Lục Gia Hinh mới : "Đến ngân hàng thuê một cái két sắt, cất đồ trong túi két."

 

Tô Hạc Nguyên liếc đồ trong túi, hỏi: "Rất quý giá ?"

 

Lục Gia Hinh ừ một tiếng : "Bốn bức đều là tranh của danh gia cổ đại, trong đó một bức là b.út tích thực của Triệu Cát, chắc đáng giá cả triệu đấy!"

 

"Két..."

 

Xe ô tô đột ngột dừng , Tô Hạc Nguyên Lục Gia Hinh hỏi: "Những bức danh họa đều là Cố lão thái thái cho em? Em cứ thế nghênh ngang mang ngoài, nhà họ Hà chẳng đầu là ngay ?"

 

Loại tranh cổ danh giá như thế giá cả là thứ yếu, quan trọng là khó mua . Muốn nhờ việc, mang tặng đối phương, việc chắc chắn thành công trăm phần trăm.

 

"Anh nghĩ bọn họ sẽ đối phó em ?"

 

Tô Hạc Nguyên cho rằng điều là chắc chắn: "Bà nội là cưới hỏi đàng hoàng, là con cháu nhà họ Tô, lấy tiền của ông nội mà Tô Hạc Húc còn g.i.ế.c . Em với nhà họ Hà thích, bây giờ nhận danh họa trị giá mấy triệu của bà cụ, nhà họ Hà thể trơ mắt ."

 

Lục Gia Hinh bộ dạng căng thẳng của , hỏi: "Đã nhà họ Hà nguy hiểm, tại còn bảo em đến Hồng Kông."

 

Tô Hạc Nguyên : "Người nhà họ Hà chỉ nhắm tiền tài thôi. Chỉ cần em lấy di sản của bà Cố, bọn họ sẽ đối phó em. Mấy bức thư họa đừng để bọn họ giá trị thực sự, em về tìm một cái cớ chắc là thể lấp l.i.ế.m qua chuyện. Gia Hinh, mang đồ quý giá ngoài, giấu kỹ đừng để phát hiện."

 

Lục Gia Hinh cho , một cái : "Không cần căng thẳng thế , mấy bức tranh là em mang từ nội địa sang, ở Cố trạch đều . Lát nữa cùng em mua vài bức tranh treo ở căn nhà khu Phúc An, treo trong nhà thì bọn họ sẽ nghi ngờ nữa."

 

Tô Hạc Nguyên ánh mắt sáng rực cô, hỏi: "Anh nhớ đây em bán một bức tranh cổ cho Nhiếp Trạm của ngân hàng Vạn Sinh, bán năm vạn đô la Mỹ. Cô Lục, em thể cho , trong tay em rốt cuộc bao nhiêu tranh cổ hả?"

 

Lục Gia Hinh : "Cô út của ? Em tìm một nơi giấu kho báu, chỗ đó năm bức tranh cổ, ngoài còn giấy Tuyên, thỏi mực, nghiên mực và tám rương sách cổ. Tranh cổ em giữ , những thứ khác đều quyên góp cho bảo tàng ."

 

"A..."

 

Thấy ngạc nhiên như , Lục Gia Hinh Tô Á chuyện cho Tô Hạc Nguyên. Chỉ là chuyện đồ sứ, Tần Khải Tiêu .

 

Tô Hạc Nguyên Cố Tú Tú cho thì cũng căng thẳng nữa, tò mò hỏi: "Sao tự nhiên cất tranh cổ két sắt ngân hàng? Là phát hiện chỗ nào ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-1983-bat-dau-tu-viec-gianh-lai-gia-san/chuong-195-phong-ngua-chu-dao-cat-giu-bao-vat.html.]

 

Lục Gia Hinh tìm một lý do: "Khai giảng xong em sẽ chuyển đến khu Phúc An. Mấy bức tranh cổ đáng giá như , nhỡ giúp việc trộm mất thì em nước mắt."

 

Thực tế, cô thông qua việc mua nhà mà nhận điều bất thường. Lần mua nhà ngoài dì bà , chỉ cô và Hà Bân , cách khác mua nhà là tránh mặt ở Cố trạch. Dì bà rõ ràng là đang đề phòng nhà họ Hà.

 

Đời nhiều phim truyền hình về hào môn tranh sản ở Hồng Kông, Lục Gia Hinh cũng xem ít, cô nhận điều bất thường suy nghĩ đầu tiên chính là, mau ch.óng cất thư họa một nơi an . Để đề phòng vạn nhất, cô còn mang theo cả sổ đỏ và hợp đồng mua nhà.

 

Tô Hạc Nguyên : "Công ty nhà họ Tô tài sản ròng hơn bốn ngàn vạn, tranh giành đến sứt đầu mẻ trán. Tài sản của bà Cố lên đến cả trăm triệu, nhà họ Hà thể trơ mắt tài sản rơi tay em ."

 

Lục Gia Hinh ngược lo lắng những thứ : "Em với nhà họ Hà , tiền của dì bà em sẽ lấy. Haizz, đây em còn khuyên dì bà lập di chúc, đợi khi qua đời sẽ quyên góp hết tài sản, tiếc là dì bà đồng ý."

 

Tô Hạc Nguyên cô tỏ thái độ cần tài sản thì yên tâm , chỉ cần Lục Gia Hinh nhúng tay tài sản của Cố Tú Tú thì cô sẽ an : "Đến ngân hàng nào?"

 

"Ngân hàng HSBC."

 

Tô Hạc Nguyên thấy cô nheo mắt chợp mắt, bộ dạng mơ màng sắp ngủ: "Sao em hỏi quần bò của chúng kiếm bao nhiêu tiền?"

 

Lục Gia Hinh xa : "Em cứ hỏi đấy, xem nhịn bao lâu."

 

Tô Hạc Nguyên bật thành tiếng, lúc cảm thấy cô nhóc chín chắn vững vàng, lúc ngây thơ như một đứa trẻ: "Mười lăm vạn chiếc quần bò xuất kho bộ, một chiếc quần lãi hai mươi ba đồng, trừ các loại chi phí chúng mỗi thể chia một trăm năm mươi vạn. Hiện tại mấy xưởng tìm vẫn đang tăng ca việc, kiếm thêm mấy chục vạn nữa thành vấn đề."

 

Hàng nhiều thì mất giá, đợi thị trường bắt chước thì giá cả sẽ giảm phanh. Đương nhiên, giảm thế nào thì vẫn lãi, chỉ là kiếm nhiều như thế nữa.

 

Tâm trạng Lục Gia Hinh , điều chứng tỏ vốn mở công ty may mặc cần bỏ thêm tiền túi nữa.

 

Tô Hạc Nguyên thấy cô gì, chủ động : "Em yên tâm, trong vòng một tháng công ty chắc chắn sẽ dựng lên. công ty chúng đặt tên là gì nhỉ?"

 

Lục Gia Hinh cũng định chung với mãi, mấy chuyện cũng định nhúng tay : "Anh quyết định , em thế nào cũng ."

 

Lục Gia Hinh đó mở tài khoản ở ngân hàng HSBC, đến ngân hàng trực tiếp tìm giám đốc, thuận lợi thuê một cái két sắt ở đó.

 

Cất đồ xong, Lục Gia Hinh mua vài bức tranh sơn thủy. Dù mấy bức tranh cô đều khóa trong tủ, ai là tranh gì.

 

Tô Hạc Nguyên hỏi: "Em mua nhà ? Anh định mua hai căn, cùng Hạc Minh mỗi một căn, em nếu mua cùng bọn thì chiết khấu sẽ lớn hơn một chút."

 

Lục Gia Hinh : "Anh thể mua trả góp, em bây giờ là học sinh cấp ba, trả góp ngân hàng cũng duyệt."

 

Tô Hạc Nguyên : "Cái thì . Chỉ cần em in kê ngân hàng , đừng một căn, mười căn cũng vay ."

 

Sao kê của Lục Gia Hinh lớn, hiện tại một căn nhà ở Hồng Kông bình thường cũng chỉ ba bốn mươi vạn. Mà ở đây mua nhà trả hai mươi phần trăm là , cô vay năm mươi vạn là chuyện dễ như trở bàn tay.

 

Kỳ lạ, gần đây ai cũng khuyên cô mua nhà, chẳng lẽ đều bất động sản sắp tăng nhiệt. Lục Gia Hinh lắc đầu từ chối, : "Sau tiền em mua biệt thự vườn hoa hồ bơi, như em thể ngày nào cũng bơi trong nhà ."

 

Tô Hạc Nguyên cảm thấy so với Lục Gia Hinh còn kém xa, còn đang đắn đo mua tám mươi mét vuông một trăm mét vuông, nghĩ đến chuyện ở biệt thự vườn hoa .

 

 

Loading...