Trùng Sinh 1983: Bắt Đầu Từ Việc Giành Lại Gia Sản - Chương 187: Năm Vạn Tiền Công, Mở Đường Gặp Gỡ

Cập nhật lúc: 2026-02-21 17:11:04
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Từ lúc Lục Gia Hinh sang Hồng Kông, Cố Tú Tú từng can thiệp chuyện của cô. Cảm thấy thỏa sẽ nhắc nhở, nhưng sẽ quyết định cô: "Nếu tiền đủ thì với , thể cho cháu mượn dùng gấp."

 

Lục Gia Hinh lắc đầu : "Không cần ạ, cháu sẽ lượng sức mà ."

 

Hiện tại chi tiêu của cô đều do Cố Tú Tú bỏ , trả tiền cho bà còn mắng một trận. Lục Gia Hinh thực bà đón và Cố Hải Phàm sang Hồng Kông, cũng là hy vọng họ trưởng thành thể che chở cho bà. Con ai cũng tư tâm, thánh mẫu, đến Hồng Kông thời gian lão thái thái cũng tận tâm tận lực chăm sóc , thế là đủ . Còn về điều bà mong , đợi lớn mạnh chắc chắn sẽ bảo vệ bà để nhà họ Hà bắt nạt.

 

Cố Tú Tú hài lòng. Làm ăn vẫn chắc chắn, như mới lâu dài, cấp tiến quá thì trèo cao ngã đau.

 

Mất hơn hai tuần cuối cùng cũng xong phương án. Lục Gia Hinh xem kỹ một lượt, xác định vấn đề gì, tiếp theo chính là tìm mua. Người đầu tiên cô nghĩ đến chính là Nhiếp Trạm, từ việc mua mực cổ trả giá thể thấy, chỉ cần cảm thấy đáng giá thì giá cao cũng sẽ mua.

 

"Reng, reng, reng..."

 

Vương Nhã Đan nhận điện thoại của Lục Gia Hinh, cô tự giới thiệu nhất thời phản ứng kịp: "Xin , cô gọi nhầm ."

 

Lục Gia Hinh giải thích: "Năm ngoái ở Dương Thành, bán tranh cổ và một thỏi mực cổ cho ông chủ nhà chị, nhanh thế nhớ ?"

 

Vương Nhã Đan câu liền nhớ , ấn tượng sâu sắc như quên cũng khó: "Hóa là cô ! Cô Lục, cô đây là nhặt món hời gì bán cho ông chủ nhà ?"

 

"Là đồ bán cho ông chủ nhà chị, nhưng nhặt của hời."

 

Vương Nhã Đan hỏi: "Là đồ gì? Cô với một chút, cũng tiện hỏi ý kiến ông chủ, xem cần ."

 

" một bản phương án, bán cho ông chủ nhà chị."

 

Vương Nhã Đan cảm thấy buồn , một cô bé mười sáu tuổi, phương án bán cho ông chủ nhà cô. Có điều là một phụ nữ hàm dưỡng tố chất cao cô hề chế giễu Lục Gia Hinh, chỉ khéo léo cho Nhiếp Trạm gần đây bận.

 

Lục Gia Hinh thực dự liệu kết quả , nhưng cô vẫn tranh thủ một phen: "Chị Vương, chỉ cần ông chủ chị chịu gặp , thể đưa cho chị năm vạn đô la Hồng Kông."

 

Hồng Kông hiện tại lương nhân viên bình thường hai đến ba ngàn, giống như Vương Nhã Đan là nhân viên cấp cao lương hơn một vạn, tất nhiên, cuối năm chắc chắn còn tiền thưởng. Năm vạn thù lao, đối với cô vẫn sức cám dỗ.

 

Vương Nhã Đan quả thực động lòng, nhưng cô cũng đưa một yêu cầu: "Phương án xem mới thể quyết định giúp cô chuyển lời ."

 

Lục Gia Hinh : "Chị Vương, xin , phương án thể cho chị xem. thể đảm bảo với chị, chỉ cần ông chủ chị xem phương án của nhất định sẽ mua."

 

Vương Nhã Đan thấy cô chắc chắn như cảm thấy lẽ sẽ thành công thật. Đương nhiên, thành cũng chỉ là chuyển một lời , nếu thành thì năm vạn thù lao. Có khoản thù lao , là thể mua bộ quần áo và cái túi xách thích .

 

Nghĩ đến đây, Vương Nhã Đan cũng chần chừ nữa: "Cô để điện thoại cho ."

 

Lục Gia Hinh điện thoại phòng khách ở nhà cho cô , giải thích: "Chị cứ tìm Lục Gia Hinh là , giúp việc trong nhà sẽ chuyển lời cho ."

 

Sau khi điện thoại , Vương Nhã Đan kinh ngạc: "Cô bây giờ đang sống ở khu Bán Sơn Hồng Kông?"

 

Bên phía Bán Sơn đều là biệt thự hào trạch, ở đều là tiền. Cô vốn tưởng Lục Gia Hinh dùng cách gì đó qua đây, lúc mới sai . Chỉ là một năm còn là cô gái Đại lục nghèo túng, bây giờ ở khu nhà giàu, chẳng lẽ dựa buôn bán đồ cổ phát tài .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-1983-bat-dau-tu-viec-gianh-lai-gia-san/chuong-187-nam-van-tien-cong-mo-duong-gap-go.html.]

 

Lục Gia Hinh : " , sống ở nhà dì bà ."

 

Vương Nhã Đan cúp điện thoại xong vẫn còn ngẩn ngơ, mãi đến khi đồng nghiệp Bạch Văn Cảnh gọi cô mới hồn: "Nghĩ gì thế, nghĩ nhập tâm ?"

 

Nghĩ đến năm vạn tiền thù lao Lục Gia Hinh hứa hẹn, Vương Nhã Đan tùy tiện tìm một cái cớ: "Vừa nãy nhận một cuộc điện thoại, suýt chút nữa tưởng là tam tiểu thư, ngờ chỉ là giọng giống thôi."

 

Bạch Văn Cảnh thật, cũng truy hỏi, chỉ dặn dò cô chuẩn báo cáo tài chính quý Nhiếp Trạm lát nữa thể cần dùng đến.

 

"Được."

 

Nửa giờ Nhiếp Trạm gọi điện thoại ngoài một chuyến, bảo cô cùng. Trước khi xuất phát từ chỗ Bạch Văn Cảnh, hóa là một khoản đầu tư xảy vấn đề, mà cho vay khoản là đại thiếu gia. Chỉ là đại thiếu gia nghỉ phép, lão chủ tịch liền bảo Nhiếp Trạm xử lý việc .

 

Đợi xử lý xong việc là hơn mười giờ tối, Vương Nhã Đan định bắt xe về. Nhiếp Trạm cảm thấy muộn thế bắt xe về an , nhỡ xảy chuyện chính là của ông chủ như : "Lên xe , đưa cô về ."

 

Vốn tưởng khi tan thể xử lý xong, ngờ phụ trách doanh nghiệp khó chơi như , lên xe cũng nhịn day day thái dương.

 

Vương Nhã Đan cùng Nhiếp Trạm ở ghế , thấy vẻ mặt mệt mỏi, liền dùng giọng điệu đùa: "Sếp, hôm nay nhận điện thoại của Lục Gia Hinh, cô một bản phương án bán cho . Cô bé mười mấy tuổi, đúng là trời cao đất dày."

 

Nhiếp Trạm chút nghi hoặc, giọng điệu của cô hẳn là quen cô gái , nhưng trí nhớ tệ từng qua cái tên : "Lục Gia Hinh là ai?"

 

Vương Nhã Đan phì : "Chính là cô bé bán tranh cổ và mực cổ cho đấy. Lúc cô gọi điện cho , thấy là Hồng Kông còn bảo cô gọi nhầm."

 

Bức tranh cổ đó Nhiếp Trạm tặng cho ông cụ Nhiếp, còn thỏi mực cổ thích để ở văn phòng, Vương Nhã Đan mỗi đều thể ngửi thấy. Cũng vì thế trong công ty đồn đại sếp thích mực cổ, lấy lòng tặng mực cổ, chỉ là cuối cùng đều trả về.

 

Nhiếp Trạm nhớ rõ, dù thể nhặt của hời hai đều là vận khí bùng nổ. Đương nhiên, tin cái gì gọi là nhặt của hời.

 

Vương Nhã Đan thấy mặt vẻ kiên nhẫn, cẩn thận từng li từng tí : "Sếp, cô bé bây giờ đang ở ? Cô sống ở khu Bán Sơn, thật sự khó tin."

 

Nhiếp Trạm cũng bất ngờ: "Sao cô ở khu Bán Sơn?"

 

Có thể ở khu Bán Sơn tài sản ít nhất cũng cả chục triệu. Cô gái giá trị của tranh cổ và mực cổ còn bán , chứng tỏ kinh tế dư dả.

 

Vương Nhã Đan kể vắn tắt: "Chuyện bà Cố đăng báo cắt đứt quan hệ với con gái nuôi, sếp ? xem , lúc đó nghĩ bà Cố thật đáng thương. Sếp, cô bé chính là cháu ngoại của bà Cố, vận may của cô bé thật khiến ghen tị."

 

là thạc sĩ Đại học Hồng Kông, khi nghiệp liền tập đoàn Nhiếp thị việc, hiện nay cũng mua nhà trả góp, tính trong tầng lớp công ăn lương cũng là xuất sắc . ở khu Bán Sơn, trừ khi bản vận may bùng nổ gả hào môn, nhưng hào môn dễ như .

 

Thấy Nhiếp Trạm tiếp lời, Vương Nhã Đan liền tiếp nữa. Cô tưởng Nhiếp Trạm tin Lục Gia Hinh, cũng thể hiểu , đổi là cô cũng sẽ tin. Haizz, tiếc là năm vạn lấy , cái túi thơm thơm của cô a!

 

Rất nhanh đến lầu nhà Vương Nhã Đan, khi cô mở cửa xe chuẩn xuống, Nhiếp Trạm đột nhiên : "Chiều mai thời gian, cô bảo cô Lục qua đây."

 

Anh cảm thấy Lục Gia Hinh là thông minh, nếu nắm chắc sẽ tìm đến , giống như bức tranh cổ . Cho nên phương án lẽ thực sự thể dùng đến.

 

 

Loading...