Trùng Sinh 1983: Bắt Đầu Từ Việc Giành Lại Gia Sản - Chương 184: Bản Vẽ Quần Bò, Tầm Nhìn Đi Trước Thời Đại

Cập nhật lúc: 2026-02-21 17:11:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tô Hạc Nguyên : " một quán đồ Ý khá ngon, nếm thử ? Gia Hinh, cô thể thích nhưng , nếu cùng bạn bè bàn về món Ý, cô tiếp lời thì sẽ ngại."

 

Lục Gia Hinh ý , hơn nữa món Ý cô vẫn thể chấp nhận . Nếu đầu bếp hợp khẩu vị, cùng lắm thì về nhà nấu mì ăn.

 

Vốn tưởng rằng bây giờ là giờ việc nhà hàng sẽ ai, ngờ khách khứa cũng khá đông. Hai cần bàn chuyện, bèn tìm một vị trí tương đối yên tĩnh.

 

Tô Hạc Nguyên gọi món, mà để Lục Gia Hinh gọi, sợ cô từ chối còn đặc biệt giải thích: "Gọi món cũng học, ăn cùng bạn bè cũng sẽ để coi thường."

 

Vị đại ca rốt cuộc là chế giễu bao nhiêu , cảm giác như ám ảnh tâm lý luôn . Lục Gia Hinh cũng từ chối, nhận lấy thực đơn từ tay nhân viên phục vụ, lướt qua một chút dùng tiếng Anh với nhân viên những món .

 

Tô Hạc Nguyên vô cùng kinh ngạc, đợi gọi xong món của và nhân viên phục vụ rời , hỏi: "Trước đây cô từng đến đây ?"

 

Lục Gia Hinh lắc đầu : "Chưa, cái nào thuận mắt thì gọi thôi. Anh Tô, thực cần để ý đến cách của khác. Kẻ bất tài mới Đại lục kiến thức đều là nhà quê. Những kẻ dựa việc chèn ép hạ thấp khác để đạt cảm giác thỏa mãn. Người thực sự tố chất hàm dưỡng, sẽ tôn trọng bất kỳ ai."

 

Tất nhiên, trong lòng tôn trọng thì rõ, nhưng biểu hiện bên ngoài khiêm nhường tôn trọng là .

 

Tô Hạc Nguyên ngờ an ủi: "Có đôi khi cảm thấy cô giống như một già trải qua nhân tình lạnh ấm nhân sinh bách thái, giống một đứa trẻ mười sáu tuổi."

 

Khóe miệng Lục Gia Hinh giật giật, nhưng vẫn giải thích: "Lúc còn sống, đến cũng khen ; mất , đều đỏng đảnh, bá đạo, lười ham ăn. Lúc ở Cổ Đô, trong mưa thực sự tưởng sắp c.h.ế.t , lúc đó chỉ một suy nghĩ, kiếp quá thiệt thòi. Tại vì lời của khác mà đau khổ buồn bã, tại dỗi một về quê, cuộc đời của mới bắt đầu mà! Sau may mắn sống , liền nghĩ thông suốt, bản vui vẻ mới là quan trọng nhất."

 

Tô Hạc Nguyên xin : "Xin , gợi chuyện buồn của cô ."

 

Lục Gia Hinh xua tay : "Người đàn bà đó tống , đợi lúc tù già nua xí cũng chẳng ai thèm; Triệu Tư Di cũng nhà trường đuổi học, chỉ thể những công việc vất vả kiếm tiền. Cha sĩ diện như thế, về hưu trong chật vật. chẳng đau lòng , bây giờ chỉ cần nghĩ đến là thấy sảng khoái vô cùng."

 

Tô Hạc Nguyên thôi.

 

"Có gì cứ , cần ấp a ấp úng."

 

Tô Hạc Nguyên Triệu Tư Di việc : "Cha cô nhờ cho cô Cục Thủy lợi, tuy là nhân viên tạm thời, nhưng chỉ cần vẫn thể chuyển chính thức."

 

Lục Gia Hinh chẳng hề để tâm: "Một nhân viên tạm thời ở Cục Thủy lợi lương kịch kim cũng chỉ bảy tám mươi đồng, chút tiền đó gì? Từ nghèo khó lên giàu sang thì dễ, từ giàu sang về nghèo khó mới khó. Đến nhà , Triệu Tư Di ăn mặc dùng đồ đều sánh ngang với , bảy tám mươi đồng cũng chỉ đủ cho cô mua đôi giày, công việc lâu dài ."

 

Nói xong cô nhớ một chuyện, hỏi: " , lão già nhà với Đinh Tĩnh ly hôn ?"

 

Tô Hạc Nguyên lắc đầu : "Chưa. Bây giờ nhiều đang đồn Đinh Tĩnh nắm thóp của cha cô, nên ông dám ly hôn. May mà cô đến Hồng Kông, nếu chắc chắn sẽ ông liên lụy."

 

Lục Gia Hinh hờ hững : " ở Đại lục cũng là chuẩn kinh doanh, ông bắt cũng ảnh hưởng đến . Thôi, nhắc đến ông nữa, ảnh hưởng tâm trạng."

 

Món ăn gọi nhanh bưng lên. Lục Gia Hinh ăn một miếng mì, ừm, mùi vị tệ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-1983-bat-dau-tu-viec-gianh-lai-gia-san/chuong-184-ban-ve-quan-bo-tam-nhin-di-truoc-thoi-dai.html.]

Ăn cơm xong thì về nhà, nửa đường Lục Gia Hinh đột nhiên bảo dừng xe.

 

Tô Hạc Nguyên ngạc nhiên, nhưng vẫn dừng xe : "Là quên đồ gì ở nhà hàng ?"

 

Lục Gia Hinh , đó từ trong túi lấy một xấp giấy vẽ: "Mấy hôm dạo phố linh cảm, xem thử thế nào?"

 

Lần dạo phố, cô phát hiện ở Hồng Kông nhiều nam nữ thanh niên mặc quần bò, ở Đại lục vì chịu ảnh hưởng của phim ảnh cũng mặc quần bò, nhưng vẫn thuộc dạng thiểu phổ biến. Quần bò đến thế kỷ 21 vẫn ưa chuộng, bây giờ bán lo kiếm tiền.

 

Lục Gia Hinh tổng cộng thiết kế mười sáu mẫu, tám mẫu nam, tám mẫu nữ.

 

Tô Hạc Nguyên nghiêm túc xem qua, xem xong ánh mắt phức tạp : "Những bản thiết kế , cô vẽ từ bao giờ?"

 

Lục Gia Hinh : "Chính là cùng lấy linh cảm, về nhà là vẽ luôn. Anh Tô, cũng giống như giày, tiên tìm xưởng gia công , tích trữ đến một lượng nhất định bán . Những kiểu dáng đơn giản hào phóng, dễ phối đồ, chắc chắn bán chạy."

 

Tô Hạc Nguyên hít sâu một , đó : "Những mẫu cô thiết kế đều , chỉ bán ở Đại lục thì tiếc. Gia Hinh, cô xem thế , Đại lục chúng tự , còn ở Hồng Kông chúng tìm một đối tác."

 

Lục Gia Hinh : "Đại lục hiện tại yêu cầu đối với thương hiệu kiểu dáng cao, bền là . Hồng Kông bên yêu cầu cao, ý thức về thương hiệu khá mạnh."

 

Tô Hạc Nguyên chút tiếc nuối : "Chúng bây giờ thương hiệu riêng, chỉ thể theo con đường bình dân. Có điều hàng giá rẻ mặc , vẫn sẽ giới trẻ yêu thích, bán đến lúc đó còn bán thẳng sang Đông Nam Á."

 

Lục Gia Hinh : "Chúng là đối tác mà, phụ trách công việc cụ thể của công ty, phụ trách cung cấp bản thiết kế. Những quyết sách quan trọng, chúng sẽ cùng bàn bạc."

 

Tô Hạc Nguyên đùa: "Còn ký hợp đồng, cô đối với yên tâm thế ."

 

Nếu Tô Hồng Anh khuyên bảo, sẽ đồng ý yêu cầu của Lục Gia Hinh, nhưng bây giờ thấy may mắn vì nhượng bộ một bước. Một nhà thiết kế thiên phú như Lục Gia Hinh, đủ để khiến công ty lớn mạnh. Mà nhân viên quản lý giỏi, thể bỏ nhiều tiền thuê là .

 

Lục Gia Hinh : "Anh mà thiển cận như , cũng chỉ mất vài tờ giấy thiết kế, nhưng mất một đối tác thể mang nguồn thu nhập ngừng cho ."

 

Tô Hạc Nguyên đưa tay , nghiêm túc : "Lục Gia Hinh, hợp tác vui vẻ."

 

Lục Gia Hinh bắt tay , : "Hợp tác vui vẻ. Đợi vụ ăn xong xuôi, cũng thể rời khỏi công ty họ Tô, trù cho công ty của chúng ."

 

Tô Hạc Nguyên xua tay : "Không cần đợi vụ ăn xong, ngày mai sẽ nộp đơn từ chức, bộ mặt của những kẻ đó chịu đủ ."

 

Anh ở công ty nhẫn nhục chịu đựng, một là ông cụ khen ngợi từ đó thể nhận nhiều tài nguyên hơn, hai cũng là nắm rõ nội tình công ty. Chỉ là bây giờ suy nghĩ của đổi, vì hao tổn ở công ty nhà họ Tô, chi bằng sớm ngoài tự riêng.

 

Lục Gia Hinh thực khâm phục , co duỗi : "Anh từ chức, ông nội bất mãn với ? Sau mở công ty, thể sẽ gặp rắc rối, ông nội cũng trong nghề nhiều năm, chắc hẳn ít mối quan hệ."

 

Tô Hạc Nguyên là m.á.u nóng dồn lên não mới lời đó, bây giờ bình tĩnh : "Cô đúng, bây giờ từ chức chỉ cha con Tô Hạc Húc ý, mà những sự ghẻ lạnh chế giễu cũng chịu uổng công. nghĩ cách chọc giận Tô Hạc Húc, như rời ông nội cũng sẽ trách ."

 

 

Loading...