Trùng Sinh 1983: Bắt Đầu Từ Việc Giành Lại Gia Sản - Chương 160: Tố Cáo Thực Danh
Cập nhật lúc: 2026-02-21 17:10:25
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ăn xong bữa sáng phong phú mỹ vị, Tô Hạc Minh đưa Lục Gia Hinh đến sân bay. Vì chuyến bay ít vé máy bay đắt, máy bay ít, so với cảnh tượng đông nghìn nghịt đời thì thể so sánh .
Tô Hạc Minh vẫy tay về phía cô, : "Nha đầu, đợi đến thì gọi điện thoại cho , đến đón em, đưa em ăn đồ ngon."
Lục Gia Hinh mày mắt cong cong: "Vâng."
Vì báo chuyến bay, cho nên về đến Bắc Kinh cũng đến đón, cô cũng để ý, ở ngoài sân bay tự bắt xe về.
Vốn tưởng rằng trong nhà , ngờ Tiểu Tiểu đang ở trong sân nhặt rau. Lục Gia Hinh hỏi: "Sao em phố Tú Thủy thế?"
Tiền Tiểu Tiểu đặt rau trong tay xuống, : "Chị hôm nay về, em còn tâm trạng xem cửa hàng. Chị Hinh, chị đói ? Tiết Mậu nấu cháo táo đỏ, bây giờ vẫn đang ủ trong nồi; em hôm nay xếp hàng từ sớm mua gà . Chị mà đói, em xào thêm cho chị đĩa rau xanh là ."
Vị bác Trương bây giờ cũng sang một cửa hàng bán gà , vì tay nghề nên nhiều thích ăn, sớm một chút căn bản mua .
Lục Gia Hinh : "Vậy em chuẩn rau , chị bộ quần áo."
Hiện tại thể máy bay tiền thì là quyền, tố chất đều khá cao sẽ ồn ào, cô từ lúc lên máy bay ngủ một mạch đến Bắc Kinh, lúc tinh thần vẫn .
Tiền Tiểu Tiểu bưng rau bếp. Không cô bé xào rau, mà là cùng một nguyên liệu cô bé , theo lời Tiết Mậu thì lợn cũng ăn.
Lục Gia Hinh xào hai món, lượt là đậu đũa xào cà tím và rau muống xào tỏi, cộng thêm gà , hai ăn ba món cũng đủ .
Tiền Tiểu Tiểu ăn, : "Hôm qua ông nội em gọi điện thoại qua tiền chị đưa dùng hết , bảo chị gửi tiền qua. Biết chị ở nhà, buổi tối sẽ gọi ."
Bác Tiền tháng tư Cổ Đô, tháng năm cửa hàng đồ cổ khai trương bác ở đó hơn nửa tháng, đợi cửa hàng quỹ đạo thì tỉnh Vân. Ở đó, bác thông qua bạn bè tìm Lục Gia Hinh cần, đó thuê một căn nhà lớn và một mảnh đất.
Vị nghệ nhân trồng hoa mời am hiểu trồng hoa lan, nhưng ông yêu thích nhất là quân t.ử lan, Lục Gia Hinh vung tay đưa tiền để ông trồng. Ngoài , bác Tiền còn theo dặn dò của Lục Gia Hinh thu mua hoa lan, hoa lan thu về cũng đều giao cho nghệ nhân trồng hoa nuôi. giống bình thường cần, chỉ thu danh phẩm, cho nên đến nay lượng hoa lan thu cũng nhiều.
Lục Gia Hinh gật đầu tỏ vẻ .
Tiền Tiểu Tiểu do dự một chút : "Chị Hinh, chiều hôm chị Hồng Kông, em xách một thùng nước tiểu hắt lên đàn bà ."
Lục Gia Hinh sững sờ, chuyển sang hỏi: "Em chạy kiểu gì?"
Tiền Tiểu Tiểu bày tỏ cô bé xổm canh sẵn, còn che mặt, hắt nước tiểu lên Đinh Tĩnh xong liền chạy. Cô bé là luyện võ, đợi Đinh Tĩnh và xung quanh phản ứng thì sớm chạy mất dạng .
Lục Gia Hinh : "Chị em là trút giận cho chị. đừng kích động như nữa. Nếu bắt chẳng những sẽ giáo d.ụ.c, còn khả năng trại tạm giam mấy ngày, đáng."
Tiền Tiểu Tiểu chính là tức chịu : "Người đàn bà ác độc đó chẳng những hủy hoại danh tiếng của chị hại chị suýt mất mạng, nay lôi cả nhà đến chị ghê tởm. Không ai xử lý bà , em xử lý."
Trong lòng Lục Gia Hinh ấm áp, cô bé đúng là ghét cái ác như kẻ thù, cô : "Yên tâm , bà chị ghê tởm nữa ."
Tiền Tiểu Tiểu hai mắt sáng rực, cơm cũng ăn, xắn tay áo : "Chị Hinh, chị định đối phó với độc phụ đó thế nào. Chị dặn dò, em ."
Chuyện động não cô bé giỏi, nhưng động thủ là sở trường của cô bé.
Lục Gia Hinh buồn : "Động thủ cái gì? Hắt nước tiểu bắt tại trận, cho dù tìm em cũng thể một mực phủ nhận, đồn công an cũng coi là một trò đùa dai. đ.á.n.h thương thì , nếu bắt sẽ phán hình sự."
"Em sợ."
Lục Gia Hinh lắc đầu : "Em sợ chị còn , vì một kẻ nát như mà đ.á.n.h đổi em thì đáng. Tiểu Tiểu, em nhớ kỹ, cho dù trả thù, cũng trong tình huống đảm bảo bản ảnh hưởng. Nếu thì đợi, quân t.ử báo thù mười năm muộn, tìm cơ hội hãy tay."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-1983-bat-dau-tu-viec-gianh-lai-gia-san/chuong-160-to-cao-thuc-danh.html.]
Tiền Tiểu Tiểu trông mong cô, hỏi: "Chị Hinh, chị định đối phó với độc phụ đó thế nào?"
Lục Gia Hinh một cái, nụ đó ẩn chứa sự lạnh lẽo: "Đợi chị ngủ trưa xong em cùng chị đến một nơi, đến đó em sẽ ."
Không ngờ chị Hinh còn úp úp mở mở, nhưng cũng may, chỉ hai ba tiếng đồng hồ chờ .
Lục Gia Hinh ăn trưa xong dạo trong sân cho tiêu cơm. Vừa cô nghĩ, đợi kiếm tiền cũng mua một căn nhà lớn giống như dì bà, như ăn cơm xong thể vườn tản bộ. vườn của dì bà tuy nhưng bể bơi, cái bể bơi mỗi ngày bơi một hai tiếng, thể giữ gìn vóc dáng.
Lúc Lục Gia Hinh ngủ trưa, Tiền Tiểu Tiểu cứ cách ba bốn phút xem đồng hồ. Cô bé cảm thấy hôm nay thời gian mà chậm thế, rõ ràng nhanh.
Để g.i.ế.c thời gian, cô bé tiên đ.á.n.h Bát Đoạn Cẩm trong sân, đ.á.n.h quyền xong luyện một bộ kiếm pháp bác Tiền dạy. Thanh kiếm đó trong tay cô bé linh hoạt đa biến, giống như sinh mệnh .
Vì đắm chìm trong đó, ngay cả Lục Gia Hinh cũng phát hiện. Đợi cô bé thu kiếm, Lục Gia Hinh vỗ tay khen : "Trước thấy em luyện kiếm ở nhà thế?"
Tiền Tiểu Tiểu : "Bộ kiếm pháp của em chiêu thức sắc bén, nếu bên cạnh dễ thương, cho nên dám luyện trong sân."
Lục Gia Hinh hứng thú hỏi: "Có thể truyền ngoài ? Nếu thể truyền ngoài, chị cũng học."
Tiền Tiểu Tiểu từ chối, nhưng cũng đồng ý: "Chị Hinh, bộ kiếm pháp là lão đầu nhà em truyền thụ cho em. Phải hỏi qua lão đầu, ông đồng ý mới ."
"Được, ông tối nay gọi điện thoại tới ? Đợi tối chị hỏi ông ."
Tiền Tiểu Tiểu cảm thấy bác Tiền sẽ từ chối, dù cũng tuyệt kỹ gia truyền gì, chỉ là chuyện lớn như vẫn hỏi qua mới , nếu lão đầu sẽ giận. Cô bé nhắc nhở Lục Gia Hinh: "Chị Hinh, học kiếm thuật vất vả lắm, còn thể thương nữa?"
"Bị thương?"
"Vâng, em năm tuổi bắt đầu học kiếm thuật, dùng là kiếm gỗ, khi đó luôn ngã đến mũi bầm mặt sưng. Sau dùng kiếm thật, mấy tự thương."
Lục Gia Hinh liền : "Vậy thôi, chị vẫn là học quyền !"
Tiền Tiểu Tiểu cũng cảm thấy cô cần thiết học kiếm thuật: "Chị Hinh, bao giờ chúng ?"
"Chị rửa mặt cái là ."
Hơn nửa tiếng hai đến một tòa nhà lớn. Tiền Tiểu Tiểu lính gác cầm s.ú.n.g gác ở cửa chút sợ hãi, kìm nắm lấy cánh tay Lục Gia Hinh.
Lục Gia Hinh thấy cô bé như , : "Em đợi chị ở đây."
Tiền Tiểu Tiểu nhỏ giọng hỏi: "Chị Hinh, chị trong nguy hiểm ?"
Lục Gia Hinh chỉ tấm biển treo bên cạnh cửa: "Đây là đơn vị nhà nước, còn lính gác gác, thể nguy hiểm, em cứ đợi ở đây , , em cũng là đợi ở bên ngoài."
Nghe thấy cô nguy hiểm, hơn nữa ở bên trong cũng vẫn là một đợi bên ngoài, cô bé liền nữa: "Chị Hinh, em đợi ở đây."
Cô bé từ nhỏ sợ những nơi thế , chân tay cũng để .
Lục Gia Hinh những như bọn họ, đều sợ những nơi thế : "Em cũng đừng đây đợi , quanh đây tìm chỗ nào một chút dạo hoặc mua chút đồ ăn ngon, một tiếng rưỡi hãy ."
"Vâng."