Trùng Sinh 1983: Bắt Đầu Từ Việc Giành Lại Gia Sản - Chương 153: Sắp Xếp
Cập nhật lúc: 2026-02-21 17:10:18
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiết Mậu Tiểu Tiểu thể theo đến Hồng Kông, cũng cùng: "Chị Hinh, em cũng Hồng Kông với chị."
"Cậu Hồng Kông với thì gì?"
Tiết Mậu cúi đầu, nhưng nhanh ngẩng đầu lên : "Chị Hinh, em Hồng Kông tìm việc , thì em Thâm Quyến. Ở đó nhiều nhà máy, em bày sập hàng ở đó cũng kiếm tiền."
Lục Gia Hinh chút bất lực : "Cậu định cả đời đều bán đồ ăn sáng ?"
Tiết Mậu chút áy náy : "Chị, em chị cho em. sách vở em thực sự học , quần áo em thấy cái nào mặc cũng như ."
Cậu cũng nỗ lực học, nhưng cứ học , cái đầu óc . Tiếng Quảng Đông cũng nỗ lực học, nhưng theo kịp tiến độ của Tiền Tiểu Tiểu. Có đôi khi thực sự cảm thấy ngu hết t.h.u.ố.c chữa, nhưng ở gần Lục Gia Hinh một chút.
Lục Gia Hinh hỏi: "Cậu Thâm Quyến bắt đầu từ đầu, còn bằng ở Bắc Kinh, ở đây cả chăm sóc cũng sợ bắt nạt."
Tiết Mậu : "Chị Hinh, em Thâm Quyến, bắt đầu từ đầu em cũng sợ."
Cậu bánh kẹp, còn bánh bao màn thầu, bày cái sập hàng kiểu gì cũng nuôi sống bản . Ở Bắc Kinh, khó gặp chị Hinh, Thâm Quyến gần Dương Thành (Quảng Châu), kiểu gì cũng gặp .
Lục Gia Hinh thở dài một : "Cậu , thì !"
Tiểu Thu nhanh chuyện Tiết Mậu và Tiền Tiểu Tiểu đều Hồng Kông. Do dự hai ngày, cô bé vẫn lấy hết can đảm hỏi: "Cô út, cô đưa Tiết Mậu và Tiểu Tiểu Thâm Quyến ạ?"
Lục Gia Hinh gật đầu : " , thế?"
Tiểu Thu ngại ngùng : "Cô út, Tiết Mậu và Tiểu Tiểu Thâm Quyến, sập hàng đồ ăn sáng cũng bày nữa. Mẹ cháu xào rau ngon bằng bà nội, nhưng bánh bao màn thầu sủi cảo cũng tạm , thể để cháu đến tiếp quản sập hàng đồ ăn sáng ạ?"
Chuyện Lục Gia Hinh nghĩ tới, nhưng Tiết Mậu theo thì những đồ nghề cũng bỏ , bọn họ tiếp quản cũng là một kế sinh nhai.
Lục Gia Hinh : "Cháu hỏi chị dâu hai xem, xem chị đến ? Nếu , thì bảo họ đến sớm một chút, học bánh kẹp với Tiết Mậu."
Tiểu Thu vui mừng suýt nhảy cẫng lên, cô bé mà đến thì cha cũng sẽ theo. Cha đều đến , cô bé cũng sợ hãi nữa.
Chị dâu hai Lục sập hàng đồ ăn sáng , Tiểu Thu chị đến tiếp quản, gì chuyện đồng ý. Hồi Tết con gái , cái sập hàng đó một ngày kiếm hơn mười đồng đấy! Còn về chuyện mệt, hơn năm giờ sáng dậy thì gì mà mệt, lúc gặt hái vụ mùa ba bốn giờ sáng dậy .
Nghe điện thoại xong về, liền với bác cả Lục là chị Bắc Kinh. Bác cả Lục và bác gái cả chuyện chỉ mừng, còn ngăn cản. chị dâu ba Lục vui, Tiểu Thu theo Gia Hinh ở bên đó thì cũng thôi, Cục đường sắt khó khăn lắm mới một suất cũng cho Lục Đào. Giờ Bắc Kinh một kế sinh nhai cũng chỉ nghĩ đến nhà thằng hai, nhà bọn họ cái gì cũng .
Càng nghĩ càng giận, chị dâu ba Lục ầm ĩ ở nhà. Bác cả Lục hết cách, gọi điện cho Lục Gia Hinh để chị dâu ba Lục cùng.
Nếu chị dâu ba Lục nấu ăn ngon cùng đương nhiên thành vấn đề. Bây giờ chính sách mở cửa, học bánh kẹp đến phố Tú Thủy hoặc những nơi đông khác bày bán đều . vấn đề là tay nghề nấu nướng của chị dâu ba Lục , cũng vì thế mà chị gả nhà họ Lục từng nấu cơm, nhiều nhất chỉ là phụ bếp.
Lục Gia Hinh hỏi ngược : "Chị dâu ba đều nấu cơm, theo thì gì? Chẳng lẽ để chị dâu hai nuôi chị ?"
Bác cả Lục im lặng một lát, : "Tay nghề của chị dâu ba cháu cũng tạm, chỉ là bác gái và chị dâu hai cháu ở đó, chị ở nhà thích động tay chân thôi."
Lục Gia Hinh càng đồng ý: "Bác cả, chị dâu ba bác thiên vị, bác bát nước giữ thăng bằng, chị dâu hai cũng cần qua đây nữa."
Lúc đầu là nể tình Lục Gia Kiệt chăm sóc nguyên , đó Mã Lệ Lệ hành xử cũng chừng mực, cho nên mới sảng khoái để bọn họ ở nhà . Kết quả thì ? Cho nên giữa với vẫn nên giữ cách thì hơn, nếu dễ đằng chân lân đằng đầu.
Bác cả Lục ngờ cô sẽ như , ngẩn cả , đợi hồn thì đầu dây bên chỉ truyền đến tiếng tút tút, đợi gọi thì ai máy.
Bác gái cả thấy sắc mặt ông khó coi, hỏi: "Sao thế? Gia Hinh đồng ý ?"
"Vợ thằng ba ?"
"Đang ở trong phòng thu dọn đồ đạc đấy?"
Bác cả Lục tức giận : "Thu dọn đồ đạc cái gì, bảo nó cút đây."
Chị dâu ba Lục từ trong phòng , thấy sắc mặt bác cả Lục thì trong lòng thót một cái: "Cha, Gia Hinh thế nào ạ?"
Bác cả Lục cảm thấy cái mặt già của mất sạch , đối với đầu sỏ gây tội là chị dâu ba Lục tự nhiên sắc mặt : "Gia Hinh hỏi , cô nấu ăn ngon Bắc Kinh cái gì?"
Chị dâu ba Lục tức giận : "Ai con nấu ăn ngon, con ranh Tiểu Thu ? Con bé thể bịa đặt lung tung thế chứ? Có nó sợ con , cướp mất bát cơm của chị dâu hai ?"
Chị dâu hai Lục vui, cao giọng : "Năm ngoái Gia Hinh về nhà mấy ngày đó, thấy con và cùng Tiểu Thu ngày nào cũng bận rộn trong bếp, thím ru rú trong phòng , hỏi con tại thím bếp giúp đỡ? Vậy con đương nhiên thật ."
"Lúc thím mới về nhà bảo thím nấu cơm, món sống thì cháy khét, hoặc là mặn chát, bánh bao màn thầu bánh ngô cũng cứng ngắc c.ắ.n nổi. Sao hả? Bây giờ thể Bắc Kinh bán đồ ăn sáng, tay nghề của thím bỗng nhiên lên ?"
Chị thực vợ thằng ba nấu ăn cũng nhưng , chỉ là ngày thường đều là chồng nấu cơm, cũng chỉ phụ giúp nên lười so đo với thím , nhưng bịa đặt về con gái thì .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-1983-bat-dau-tu-viec-gianh-lai-gia-san/chuong-153-sap-xep.html.]
Chị dâu ba Lục chặn họng dám gì nữa, cũng dám ầm ĩ nữa.
Chị dâu hai Lục về phòng thu dọn đồ đạc, ngày hôm về nhà đẻ một chuyến giải thích tình hình, ngày thứ ba theo hai Lục cùng đến Bắc Kinh.
Để đón tiếp bọn họ, Lục Gia Hinh bảo Tiết Mậu mua ít thức ăn, một bữa tối thịnh soạn. Lúc ăn cơm, những lời ý của chị dâu hai Lục cứ như cần tiền mà tuôn , Tiểu Thu còn phụ họa theo.
Chuyện Lục Gia Hinh cũng là thuận tay mà , nhưng thấy chị dâu hai Lục cảm kích như vẫn vui.
Ăn cơm xong, Tiểu Thu liền gọi chị dâu hai Lục phòng, nhỏ giọng : "Mẹ, cô út ngày nào cũng ôn tập, ở đây chuyện nhỏ tiếng chút đừng ảnh hưởng đến cô ."
Chị dâu hai Lục : "Mẹ trời sinh giọng to, sửa nhất thời nửa khắc là . chúng cũng chỉ ở mấy ngày, đợi thuê nhà thì chuyển ngoài."
"Không cần , nhà cô út ở đây nhiều phòng..."
Chị dâu hai Lục ấn trán cô bé một cái, mắng: "Ở đây phòng thì nhiều, nhưng đây là nhà của cô út con, hơn nữa cô sức khỏe cần tĩnh dưỡng, thể cứ phiền cô mãi."
Tiểu Thu ngẫm nghĩ cũng thấy đúng: "Vậy , ngày mai con sẽ nhờ chị Tiểu Tiểu giúp ngóng."
Tiền Tiểu Tiểu hai sở thích lớn, một là đồ ăn ngon hai là hóng hớt, cũng vì hai đặc điểm mà nhanh hòa nhập với các bác gái và các chị trong ngõ hẻm.
Hai con trò chuyện một lúc lâu, chị dâu hai Lục chút yên tâm : "Tiểu Thu, con xem thực sự học cách bánh kẹp đó ? Nếu chẳng là..."
Phát hiện lời may mắn, chị liền phỉ phỉ phỉ ba tiếng, đó tự vả miệng một cái: "Nhìn cái miệng thối của , sập hàng ăn vặt của chúng nhất định thể kiếm tiền."
Tiểu Thu bật : "Mẹ, bánh kẹp dễ lắm, chủ yếu là nước sốt pha cho ngon. Còn về chuyện kiếm tiền, tay nghề , chắc chắn kiếm tiền."
Nói xong chuyện , Tiểu Thu hỏi chuyện chị dâu ba Lục: "Mẹ, thím ba nấu cơm thật ạ? Con từng ăn cơm thím ."
Chị dâu hai Lục bĩu môi : "Thím mà nấu cơm, ông bà nội con lúc đầu cũng sẽ cho thím cửa ."
Anh hai Lục vốn dĩ đưa vợ qua đây là định về ngay, ngờ Tiểu Thu cho, đợi Tiết Mậu và Tiểu Tiểu giúp chị dâu hai Lục cùng bày sập hàng đồ ăn sáng.
Anh hai Lục cũng yên , liền cầu xin Lục Gia Kiệt giúp tìm một việc . Lục Gia Kiệt quen nhiều , nhanh tìm cho một công việc bốc vác.
Cái gọi là bốc vác, chính là chuyển hàng lên xe, hoặc từ xe chuyển hàng kho. Công việc khá mệt, tiền công cũng nhiều, một tháng chỉ hơn năm mươi đồng, bao ăn bao ở, nhưng chỉ cần bán sức là cần kỹ thuật gì.
Tiểu Thu nỡ nhưng hai Lục hài lòng, cũng Gia Hinh bao giờ Hồng Kông, thời gian cũng thể ở nhà chờ ăn.
Những chuyện Lục Gia Hinh nhúng tay , đưa đến Bắc Kinh, nếu còn thông suốt về quê ruộng thì cũng hết cách. Cũng may Tiểu Thu bây giờ rèn luyện, giữ .
Lại ngờ Lục Gia Kiệt tìm đến cô, nhờ vả một chuyện: "Gia Hinh, công việc của hai nếu nhà hỏi tới, cứ là em nhờ tìm giúp, ngàn vạn đừng là nhé!"
"Sao thế, sợ bác hai và bác gái hai mắng ?"
Lục Gia Kiệt : "Hôm chị dâu hai đến, họ gọi điện thoại qua mắng , vô dụng giúp đỡ em trong nhà. Anh bọn họ đều mưu đồ căn nhà của em, chuyện chắc chắn sẽ nghĩ đến bọn họ, lúc mới mắng nữa."
Lục Gia Hinh vui vẻ hẳn lên: "Được thôi, nhưng các tư ở quê đúng là khổ, cửa thì thể giúp họ tìm một công việc."
Anh em ruột thịt Lục Gia Kiệt tự nhiên sẽ bỏ mặc, nhưng nỗi lo của : "Anh định tìm việc cho tư em ở Thâm Quyến, nếu đến đây, bọn họ chắc chắn cũng theo. Đến lúc đó dăm bữa nửa tháng ầm ĩ phiền cũng phiền c.h.ế.t, còn một lòng kiếm tiền nữa."
Cách , Lục Gia Hinh cảm thấy .
Lục Gia Kiệt do dự một chút : "Gia Hinh, chị dâu năm của em qua đây, cô gì khó ?"
"Ai với ?"
"Cường Cường . Thằng bé Mã Lệ Lệ đến cầu xin em, bảo em khuyên nhủ , đó nó ở bên ngoài thì thấy nữa, chỉ là lúc về cô ôm Tiểu Phượng ."
Lục Gia Hinh sẽ chủ động , nhưng nhắc đến cũng sẽ giấu giếm: "Cầu xin em khuyên sống với cô . Em chỉ cần cô việc đều nghĩ cho và hai đứa nhỏ, đừng quản một đống chuyện rách việc của nhà đẻ, cần ai khuyên cũng sẽ hòa với cô . Cô lọt, còn nếu em khuyên, các chị mà ly hôn, hai đứa nhỏ sẽ kế ngược đãi."
"Lời cứ như thể em khuyên, Cường Cường và Tiểu Phượng sống đều là của em . Lúc đó em tức giận, bảo cô đừng đến nữa."
Lục Gia Kiệt trầm mặc hồi lâu mới : "Gia Hinh, xin , sẽ để cô đến phiền em nữa."
Lục Gia Hinh sẽ quản chuyện của hai vợ chồng, chỉ : "Anh quan tâm đến hai đứa nhỏ nhiều hơn chút, chúng nó còn nhỏ cần sự bảo vệ và yêu thương của ."
Ngừng một chút, cô : "Cho dù ly hôn tìm khác, cũng đừng biến thành giống như ba em, nếu sẽ giống như em bỏ xa xứ, gặp cũng gặp ."
Lục Gia Kiệt cúi đầu : "Sẽ ."