Trùng Sinh 1983: Bắt Đầu Từ Việc Giành Lại Gia Sản - Chương 145: Có Qua Có Lại, Lễ Nghĩa Vẹn Toàn
Cập nhật lúc: 2026-02-21 17:10:10
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi Hồng Cô và bác sĩ Hứa , họ xách theo nhiều đồ, đều là đồ tẩm bổ, hoa giao (bong bóng cá), quan yến (yến sào thượng hạng) và hải sâm. Những con hải sâm to gấp đôi loại Lục Gia Hinh tự mua.
Lục Gia Hinh thấy những thứ liền hiểu, chắc là mang từ Hồng Kông sang, chỉ là gặp nên yên tâm. Nhìn thấy dáng vẻ của cô quả thực giống bà Cố, Hồng Cô mới lấy . Đây cũng là thường tình của con , dù nhiều đến cũng bằng mắt thấy tai .
Hồng Cô : "Biểu tiểu thư, những thứ ăn bổ. Cô bây giờ cơ thể yếu càng nên ăn nhiều một chút, như mới nhanh khỏe."
Lục Gia Hinh khéo léo từ chối: "Cháu đang uống t.h.u.ố.c, nhiều thứ ăn. Cháu sức khỏe bà Cố cũng , những thứ vẫn nên giữ cho bà ăn."
"Chỗ lão phu nhân , những thứ là đặc biệt mua cho cô."
Lục Gia Hinh vẫn từ chối, tỏ ý vô công bất thụ lộc, đồng thời đưa tiền chuẩn cho bà : "Đây là tiền tivi màu và tủ lạnh. Xin , cháu ngoại tệ, chỉ thể trả bằng tiền Hoa (Nhân dân tệ)."
Hồng Cô ngẩn , bà ngờ Lục Gia Hinh những nhận đồ bổ mà ngay cả tiền đồ điện gia dụng cũng trả . Bà đẩy tiền về phía Lục Gia Hinh, : "Biểu tiểu thư, khi đến, lão phu nhân cô thiếu cái gì cần cái gì thì bảo sắm sửa cho cô."
Lục Gia Hinh chân thành : "Hồng Cô, khi cháu còn sống thường thể tùy tiện nhận đồ của khác. Cho dù kết quả giám định chứng minh bà Cố là dì bà của cháu, cháu cũng thể nhận nhiều đồ của bà như . Thiếu cái gì cần cái gì, cháu sẽ nghĩ cách kiếm tiền tự mua."
Như tivi và tủ lạnh, cô mua nổi mà là cần dùng đến. Cô đài radio, ngày nào cũng tin tức, cũng đài BBC. Còn về tủ lạnh, mùa đông ở Bắc Kinh chính là cái tủ lạnh thiên nhiên, cho nên định đợi trời nóng mới mua.
Hồng Cô thấy lời nụ mặt càng đậm hơn: "Không cần giám định cũng , cô chắc chắn là cháu ngoại của lão phu nhân. Biểu tiểu thư, đây là lão phu nhân đặc biệt mua cho cô tẩm bổ cơ thể. Người xưa câu, trưởng giả ban thể từ, biểu tiểu thư thể phụ tấm lòng từ ái của lão phu nhân."
Lời đến nước , Lục Gia Hinh cũng tiện từ chối nữa.
Hồng Cô lấy máy ảnh chụp ảnh cho Lục Gia Hinh, cảm thấy quần áo cô mặc quá đơn giản: "Biểu tiểu thư, cô bộ quần áo nào màu sắc tươi tắn hơn chút , con gái mặc quần áo tươi sáng trông sẽ xinh hơn."
Lục Gia Hinh quần áo màu sắc tươi sáng, nhưng cô : "Cháu thấy bộ cũng mà, cứ chụp thế ạ!"
Không phủ nhận bộ quần áo vặn, cũng hợp với dáng của cô, chỉ là màu sắc quá nhạt nhòa. Hồng Cô : "Lão phu nhân thích quần áo màu sắc tươi sáng, trông tinh thần."
Lục Gia Hinh "ồ" một tiếng : "Chụp ạ!"
Bà Cố thích quần áo màu sắc tươi sáng đó là việc của bà , liên quan gì đến cô. Cô mặc gì gì thì theo ý , thể để đến chỉ tay năm ngón.
Hồng Cô cảm thấy tính khí cô cũng khá lớn.
Chụp ảnh xong, Lục Gia Hinh mệt ngủ trưa: "Mỗi ngày giờ cháu đều ngủ trưa, ngủ thì buổi chiều và buổi tối sẽ tinh thần."
Chuyện khiến cô thích lắm, cũng tiếp tục ứng phó với Hồng Cô nữa. Với tình hình , cho dù sang Hồng Kông cô cũng định sống cùng bà Cố.
Sau khi khỏi cửa, Hồng Cô lắc đầu : "Tính khí của biểu tiểu thư thế , kỹ với lão phu nhân mới ."
Chỉ là bảo cô bộ quần áo tươi sáng hơn mà cũng chịu. Đợi sang Hồng Kông nhà họ Hà, đến lúc đó xảy xung đột với các tiểu thư thiếu gia, khó xử vẫn là lão phu nhân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-1983-bat-dau-tu-viec-gianh-lai-gia-san/chuong-145-co-qua-co-lai-le-nghia-ven-toan.html.]
Bác sĩ Hứa là bác sĩ riêng của bà Cố, suy nghĩ của ông khác với Hồng Cô: "Hồng Cô, tính cách của biểu tiểu thư và cô Hình khác , lão phu nhân thể sẽ thích hơn đấy."
Hình Ngọc Quân tính tình nhu thuận, cũng dịu dàng, từ lúc ông phục vụ cho Cố lão phu nhân từng thấy cô gái nổi giận bao giờ. Kết quả thì ? Bị Hà Thắng Bân của chi ba dỗ dành vài câu theo, suýt chút nữa hại Cố lão phu nhân mất mạng. Có tiền lệ như , nếu biểu tiểu thư cũng là tính cách như thế, lão phu nhân ngược sẽ lo ngại.
Tiết Mậu kỳ lạ hỏi: "Chị Hinh, họ ? Tặng chúng đồ giá trị như , nên giữ họ ăn cơm tối chứ."
Lục Gia Hinh ngáp một cái, : "Họ ăn quen đồ ăn bên . Thôi, buồn ngủ , việc của !"
Tivi màu và tủ lạnh đều là đồ lớn, nhiều trong ngõ đều thấy, thím Béo thì càng cần . Vốn tưởng Lục Gia Quang tan sẽ qua hỏi thăm, ngờ trời tối cũng thấy .
Sáng sớm hôm trời tờ mờ sáng, Hồng Cô và bác sĩ Hứa đến gõ cửa. Bác sĩ Hứa lấy m.á.u cho Lục Gia Hinh, cẩn thận cất kỹ chuẩn .
Lục Gia Hinh đưa chiếc hộp vuông màu đỏ chạm khắc hoa mẫu đơn cho Hồng Cô, đợi Hồng Cô vẻ mặt nghi hoặc, cô giải thích: "Đây là cháu tặng bà Cố, hy vọng bà sẽ thích."
Nhận của bà Cố nhiều đồ như , cô chắc chắn đáp lễ, tối qua suy nghĩ một chút cảm thấy tặng trang sức ngọc là nhất. Trang sức Lục để cô sẽ động , bộ trang sức ngọc mỡ cừu (bạch ngọc) Tô Hạc Minh tặng thích hợp.
Hồng Cô cũng là quen đồ , thấy chiếc hộp chút ngạc nhiên, bà đưa hai tay đón lấy: "Đồ biểu tiểu thư tặng, lão phu nhân chắc chắn sẽ thích."
Vì kịp chuyến bay, hai nhanh rời .
Lục Gia Hinh tiễn xong, rửa mặt cùng Tiểu Tiểu tập Bát Đoạn Cẩm. Kiên trì mấy tháng nay, bây giờ cô tập cũng dáng hình.
Ngồi xe ô tô, bác sĩ Hứa thấy chiếc hộp cổ kính , : "Hồng Cô, vân gỗ và màu sắc của chiếc hộp trông giống bàn trang điểm của lão phu nhân nhỉ?"
Hồng Cô gật đầu : "Bàn trang điểm của lão phu nhân dùng gỗ sưa (huỳnh đàn), chiếc hộp cũng ."
Bác sĩ Hứa cho rằng đây là trùng hợp, cảm thấy cô gái hào phóng. Lão phu nhân bây giờ như , chính là nên tìm một vãn bối chủ kiến, dễ nắm thóp ở bên cạnh.
Lục Gia Hinh ăn sáng xong liền đến cục viễn thông, điện thoại thông cô liền : "Tô Hạc Minh, xin nhé, đem đồ tặng tặng cho khác ."
Tô Hạc Minh đầu đuôi câu chuyện xong thì dở dở , : "Anh còn tưởng em sáng sớm gọi điện thoại tới chuyện gì quan trọng chứ? Đồ tặng em thì là của em, xử lý thế nào cần báo với ."
Lục Gia Hinh : "Quà tặng , chuyển tặng cho khác dù cũng với một tiếng."
Tô Hạc Minh để ý việc cô đem đồ tặng khác, nhưng tò mò tặng cho ai: "Ai mà mặt mũi lớn thế, khiến em gái Gia Hinh tặng bộ trang sức trị giá cả vạn đồng?"
Ở Thâm Quyến một bộ trang sức ngọc mỡ cừu trọn bộ giá cả vạn, mang đến tiệm trang sức ở Hồng Kông ít nhất gấp năm . Anh trai nhắc nhở , đồ cổ và trang sức ngọc trong tay đều giữ tặng khác càng bán.
Lục Gia Hinh : "Là bà Cố. Bà sắp xếp đến Bắc Kinh lấy m.á.u cho , mang về Hồng Kông giám định DNA xem chúng quan hệ huyết thống . Bà tặng nhiều đồ tẩm bổ cho ăn, còn mua cho tivi màu và tủ lạnh. Bà tặng nhiều đồ như , chắc chắn đáp lễ , đồ tặng thích hợp."
"Bà Cố , thế thì thảo nào."