Trùng Sinh 1983: Bắt Đầu Từ Việc Giành Lại Gia Sản - Chương 141: Kẻ Không Mời Mà Đến, Lời Mời Từ Hồng Kông
Cập nhật lúc: 2026-02-21 17:10:06
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lục Gia Kiệt thấy thần sắc cô bình tĩnh, hỏi: "Em tức giận?"
Lục Gia Hinh : "Chút chuyện nhỏ mà cũng tức giận, em sớm tức c.h.ế.t . Được , chẳng qua chỉ là một tên hề nhảy nhót, cần để trong lòng."
Đinh Tĩnh, em trai Đinh Tĩnh cùng với cha của Khang Đồng Đồng, bằng chứng phạm tội của ba cô đều nắm giữ. Chỉ là chuyện Lục Gia Quang thăng chức thực hiện, cô liền giấu kín động.
Bây giờ Lục Gia Quang mới thăng lên, Lục Hồng Quân liền xảy chuyện cũng xác định liệu ảnh hưởng đến , cho nên quyết định hoãn một chút, dù cũng chạy thoát. Còn về cha của Khang Đồng Đồng thì cần đợi nữa, ngày mai sẽ gửi tài liệu .
Lục Gia Kiệt chính là giận chịu . Người phụ nữ Đinh Tĩnh hại Gia Hinh suýt chút nữa mất mạng, kết quả bà chẳng việc gì, còn nghênh ngang đến nhà đại ca ăn cơm; Gia Hinh, chỉ dọn ngoài trở mặt với chú ba, bây giờ còn tránh bà .
Càng nghĩ càng cảm thấy phẫn nộ, Lục Gia Kiệt : "Không , nhất định dạy dỗ phụ nữ , bằng trút cục tức trong lòng ."
"Dạy dỗ thế nào?"
"Tìm đ.á.n.h bà một trận."
Lục Gia Hinh cạn lời: "Đánh bà một trận, sẽ công an bắt . Không đến việc án tích ảnh hưởng đến tiền đồ của Cường Cường và Tiểu Phượng, chỉ cũng sẽ tha cho ."
Lục Gia Kiệt cảm thấy quá uất ức.
Lục Gia Hinh một cái: "Tổ tiên chúng câu , ác giả ác báo thiện giả thiện báo, báo mà là tới lúc. Bà chắc chắn báo ứng, chỉ là thời điểm còn tới mà thôi."
"Hy vọng ngày thể đến sớm một chút."
Buổi tối về đến nhà, Mã Lệ Lệ thấy liền hỏi: "Anh Quảng Châu rốt cuộc kiếm bao nhiêu tiền? Đồng nghiệp của em đều hỏi."
Lục Gia Kiệt Quảng Châu kiếm tiền, bài học đó, khác hỏi tới chỉ kiếm hơn một ngàn, trả nợ đều đủ. Cho dù ăn mặc đổi, lời cũng chẳng ai tin.
"Kiếm hơn một ngàn, trả nợ cho đại ca ."
Mã Lệ Lệ càng thể tin, cô nén giận : "Em là vợ , kiếm bao nhiêu tiền đều cho em , đây là coi em như ngoài đề phòng ?"
Kể từ khi cô vay tiền mua nhà cho cha , Lục Gia Kiệt đối với cô lạnh nhạt. Hai vợ chồng chỉ ngủ riêng, tiền cũng nộp lên nữa, mỗi tháng chỉ đưa một trăm đồng. Một trăm đồng bao gồm tiền sinh hoạt và tiền công của dì cả A Lạc. Mà tiền của bản cô , lương phát liền mang trả nợ, ngày tháng trôi qua còn thắt lưng buộc bụng hơn !
Lục Gia Kiệt : "Khoản tiền lớn như , cô thông qua sự đồng ý của liền cho Mã Cát Tường vay mua nhà, hiện nay cả nhà chị cả cô ở trong nhà lớn thoải mái chứ? Mã Lệ Lệ, chuyện gì cũng với cô, là cô coi như ngoài."
Mã Lệ Lệ bắt đầu chút chột , nhưng Lục Gia Kiệt cứ nhắc mãi cũng khiến cô bốc hỏa: "Chuyện đều qua bao lâu , cứ nhắc mãi ý nghĩa gì ?"
"Ở chỗ , cả đời đều qua ." Lục Gia Kiệt . Sau Tết về Bắc Kinh, Mã Lệ Lệ dẫn hai đứa nhỏ về nhà đẻ chúc Tết, . Còn về nhà chị cả Mã, đừng là , chỉ cần Mã Lệ Lệ nhắc tới liền sa sầm mặt mày.
Hốc mắt Mã Lệ Lệ lập tức đỏ lên: "Em là em sai , nhưng em xin ? Anh còn em thế nào nữa?"
Lục Gia Kiệt mục đích của cô , : " kiếm tiền , sẽ cho cô và con cái cuộc sống . Chỉ là tiền thể nào đưa cho cô quản, cô cứ c.h.ế.t cái tâm ."
Mục đích của Mã Lệ Lệ chính là lấy quyền to tài chính. Cô chuyện đó tổn thương Lục Gia Kiệt, vốn tưởng rằng hạ nhỏ một thời gian sẽ nguôi giận, ngờ cái đều nửa năm vẫn , đều mất kiên nhẫn .
Chủ nhật, Lục Gia Kiệt hơn bảy giờ đưa đùi cừu tới: "Đây là cừu nhỏ Tây Bắc chính tông, tìm đồng hương kiếm đấy, hôm nay ăn một bữa thật ."
Lục Gia Hinh hỏi: "Cường Cường và Tiểu Phượng hôm nay qua đây ?"
Còn về Mã Lệ Lệ thì tùy ý, đến sẽ chặn cô ở bên ngoài, đến cũng sẽ gọi.
Lục Gia Kiệt : "Lúc dậy bọn nó còn dậy. Đợi lát nữa mua đủ đồ , đón hai đứa nhỏ tới."
Hơn tám giờ, Lục Gia Quang và Vương Hiểu Khiết xách một đống lớn nguyên liệu nấu ăn tới. Đến hơn chín giờ, Mã Lệ Lệ dẫn hai đứa nhỏ tới.
Mã Lệ Lệ đưa một đôi kẹp tóc pha lê cho Lục Gia Hinh, mặt đầy ý : "Gia Hinh, cái là mấy hôm chị phố Tú Thủy thấy, cảm thấy hợp với em, em thích ?"
Lục Gia Hinh nhận lấy, lễ phép cảm ơn.
Nguyên thích đồ trang sức lấp lánh, đây cũng là thứ cô bé mười lăm tuổi thích, chỉ là cô sớm qua giai đoạn . Có điều Mã Lệ Lệ đây đối với nguyên cũng tính là , chỉ là gặp mặt khách khách khí khí loại đó. Là cô đến đối với hai đứa nhỏ, thái độ cô mới nhiệt tình lên.
Trước đây Lục Gia Hinh chỉ cảm thấy cô thiên vị nhà đẻ, để chồng con chịu ấm ức chút phân rõ chủ thứ. Sau khi xảy chuyện vay tiền, cô đối với Mã Lệ Lệ kính nhi viễn chi (kính trọng nhưng gần gũi).
Giống như đây, bốn vợ chồng Lục Gia Quang và Lục Gia Kiệt nấu cơm, Lục Gia Hinh dẫn bọn trẻ chơi. Lần kể chuyện, mà là chơi nối thành ngữ. Chỉ là bầu khí trong bếp hoạt bát như nữa.
Lục đại tẩu những chuyện Mã Lệ Lệ vô cùng cạn lời. Nhà nợ một đống nợ còn giúp đỡ nhà đẻ, rõ cháu trai sẽ bắt nạt con còn đưa về nhà đẻ, Gia Hinh m.ó.c t.i.m móc phổi đối với bọn họ tính kế. Trước đây cô chỉ cảm thấy Mã Lệ Lệ chút hiếu thắng, hồ đồ như .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-1983-bat-dau-tu-viec-gianh-lai-gia-san/chuong-141-ke-khong-moi-ma-den-loi-moi-tu-hong-kong.html.]
Mã Lệ Lệ cũng là cần thể diện, thấy Lục Gia Hinh thái độ lạnh nhạt, ăn xong cơm trưa liền dẫn hai đứa nhỏ về.
Lục Gia Kiệt cũng theo, đợi về đến nhà : "Chỗ Gia Hinh, cô đừng qua đó nữa."
"Anh lời là ý gì?"
" ý gì? Nghiêm Phương đem chuyện trong tay Gia Hinh hai mươi vạn tiền đặt cọc rêu rao ngoài, hại Gia Hinh nhắm . Cũng may nhà họ Tạ mặt che chở, bằng còn xảy chuyện gì."
Mã Lệ Lệ nhận: "Anh hươu vượn cái gì."
Tuy rằng Lục Gia Hinh xác định kẻ nào đang chơi cô, nhưng Lục Gia Kiệt nhận định Nghiêm Phương tham gia trong đó : "Người bên ngoài suy đoán Gia Hinh kiếm tiền, nhưng thể nào con bé kiếm hai mươi vạn. lúc đầu nhắc nhở cô , chuyện thể cho khác ."
"Em chỉ với em, cho khác."
Lục Gia Kiệt : "Cô liên hợp nhà đẻ tính kế Gia Hinh, hại con bé rơi nguy hiểm. Đã nảy sinh hiềm khích thì đừng qua đó, đỡ cho đều vui vẻ."
Lục Gia Quang , mà hỏi thăm Lục Gia Hinh chuyện cửa hàng đồ cổ: "Anh chào hỏi với bên , cửa hàng của em khi nào mở?"
Lục Gia Hinh giải thích : "Cháu trai của vị đại gia cảm, điều mua vé ngày mai liền qua. Tiền sư phụ xem trọng một cửa hàng ở bên đó, chuẩn sang ."
"Tiền sư phụ đáng tin ?"
Lục Gia Hinh chuyện cam kết: "Anh Cổ giới thiệu, em tin . Hơn nữa Tiểu Tiểu ở chỗ em, tình cảm hai ông cháu bọn họ sâu đậm, thể nào vì chút tiền mà ngay cả cháu gái cũng màng."
Lục Gia Quang : "Gia Hinh, núi cao hoàng đế xa, ông giở trò em cũng rõ. Cho nên trong tiệm nhất định của ."
Lục Gia Hinh tán đồng: "Trong tiệm xác thực một của , chỉ là nhất thời nửa khắc tìm ."
Lục Gia Quang : "Đâu cần tìm, trực tiếp chọn một đứa từ con cháu trong nhà là ."
Lục Gia Hinh im lặng một chút : "Đại ca, thể dùng trong nhà, chuyện cửa hàng đồ cổ em quá nhiều . Cho nên mời , chỉ kín miệng còn hiểu chút kiến thức đồ cổ."
Lục Gia Quang im lặng một lát, : "Lo lắng của em là đúng, chuyện để ."
"Được."
Lục Gia Hinh tiễn đầu ngõ, đang chuẩn về nhà thì thím Béo gọi : "Tiểu Lục, điện thoại của cháu, là trai của Tiểu Minh."
Tô Hạc Minh quản lý xưởng đồ điện gia dụng cũng , coi như là vây ở Thâm Quyến. Cậu lịch sinh hoạt của Lục Gia Hinh, tâm trạng sẽ nhân lúc Lục Gia Hinh nghỉ ngơi gọi điện thoại tới tán gẫu.
Lục Gia Hinh đang tình hình bên Thâm Quyến và Hồng Kông, cũng sẽ tán gẫu với . Bây giờ chỉ gọi điện thoại thu tiền, điện thoại cũng thu tiền như thường. Lục Gia Hinh mỗi tháng cống hiến tiền điện thoại chiếm gần một nửa thu nhập điện thoại của cửa hàng tạp hóa, cho nên thím Béo đối với Tô Hạc Minh đều quen thuộc .
Tô Hạc Nguyên thấy giọng của Lục Gia Hinh, liền : "Lục cô nương, bà Cố cô, tìm tìm hiểu tình hình của cô."
Lục Gia Hinh ngờ kéo dài thời gian lâu như : "Bà thế nào?"
Trong lời của Tô Hạc Nguyên mang theo ý : "Biết cô trông giống bà , liền gặp cô. Lục cô nương, cô xem khi nào tiện qua đây?"
Không chỉ tướng mạo giống , còn đem chuyện Lục Gia Hinh kế ngược đãi tính kế hết một lượt, mà Lục Hồng Quân cha ruột bao giờ quản. Cố Tú Tú dưỡng nữ tổn thương thấu tim, thấy cháu ngoại cũng cảnh ngộ giống như lập tức nảy sinh lòng thương cảm .
Lục Gia Hinh từ chối, : "Anh Tô, bác sĩ Hòa t.h.u.ố.c của thể ngừng, khi thể hồi phục cũng sẽ ."
Tô Hạc Nguyên ngờ cô sẽ từ chối: "Thân thể cô đại khái khi nào thể hồi phục?"
"Bây giờ vẫn xác định, ước chừng đến tháng Chín tháng Mười." Lục Gia Hinh . Cô bây giờ chỉ mỗi ngày bộ, sáng tối còn tập Bát Đoạn Cẩm. Bác sĩ Hòa hồi phục , uống thêm hai ba tháng nữa là tàm tạm . Có điều, chuyện tự là .
Tô Hạc Nguyên ngờ mất thời gian dài như : "Cô thể mang theo t.h.u.ố.c gói qua đây sắc uống. Từ Bắc Kinh máy bay đến Quảng Châu, cũng chỉ ba bốn tiếng nhanh thôi, sẽ lỡ cô uống t.h.u.ố.c."
Lục Gia Hinh từ chối, : "Thời tiết chỗ còn lạnh, bên Quảng Châu bây giờ mặc áo ngắn tay, thể của nếu qua đó chắc chắn cảm mạo. Một khi cảm mạo thì uống t.h.u.ố.c, t.h.u.ố.c liền dừng ."
Một là cô ngừng t.h.u.ố.c, hai là cô cảm thấy vội vàng chạy tới đáng giá. Cứ thế ba ba chạy tới Hồng Kông nhận , ai ghẻ lạnh . Bây giờ thị dân bình thường ở Hồng Kông đều coi thường nội địa, càng đừng những nhà tiền .
"Lục cô nương, bà Cố gặp cô."
Lục Gia Hinh : "Đối với mà , cái gì cũng quan trọng bằng thể. Sức khỏe bà Cố cũng , chắc là thể hiểu quyết định của ."
Có thể chỗ dựa tự nhiên là , thể để bản ít đường vòng hơn nhiều. Nếu cũng chẳng , chẳng qua là tốn nhiều thời gian và tinh lực hơn chút. Trên đời , còn gì quan trọng hơn bản .