Trùng Sinh 1983: Bắt Đầu Từ Việc Giành Lại Gia Sản - Chương 136: Khai Trương Hồng Phát, Bài Học Về Tiền Bạc

Cập nhật lúc: 2026-02-21 17:09:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Theo yêu cầu của Lục Gia Hinh, thứ Sáu và thứ Bảy đến các nhà máy nhiều nữ công nhân và cổng khu tập thể ăn phát tờ rơi.

 

Đến ngày khai trương, một nhóm tới phố Tú Thủy, Lục Gia Hinh còn ưu đãi lên một tấm biển giấy đặt ở cửa, sợ chú ý đến lúc đông lên cô còn bảo Tiết Mậu cầm loa hô ở cửa.

 

Quần áo treo trong tiệm, đều là do Lục Gia Hinh phối sẵn. Bởi vì giá cả tương đối đắt hơn các sạp khác, lớn tuổi thấy giá đầu luôn. Người trẻ tuổi theo đuổi thời trang và chất lượng, thấy quần áo phối sẵn trong tiệm đều sẽ ở chọn lựa.

 

Lục Gia Hinh còn căn cứ màu da và vóc dáng của khách, chọn lựa quần áo thích hợp cho họ. Cô chuyên nghiệp, khách hàng đều cảm thấy lý cơ bản đều sẽ mua. Có điều hậu quả của việc là, đến buổi trưa giọng cô khàn .

 

Lục Gia Kiệt thấy cô như , đau lòng : "Về nghỉ ngơi , chỗ , thể ứng phó ."

 

Lục Gia Hinh cũng cậy mạnh, để Tiền Tiểu Tiểu đưa cô về nhà, về đến nhà vội vàng pha một cốc nước cao tỳ bà uống. Bởi vì Tiết Mậu và Tiểu Thu đều ở cửa hàng bận rộn, Tiểu Tiểu đưa cô về nhà cũng giúp đỡ, cho nên t.h.u.ố.c buổi chiều là do cô tự sắc.

 

Hơn năm giờ Tiểu Thu về, cô bé hưng phấn : "Cô út, buổi chiều còn đông hơn buổi sáng, bọn em đều bận ngơi tay."

 

Lục Gia Hinh cảm thấy bình thường. Cửa hàng thời trang của cô hướng tới đối tượng là phụ nữ trẻ tuổi, hôm nay trời nắng , các cô gái kết hôn sinh con ngủ nướng một chút, chẳng buổi chiều mới thời gian dạo phố .

 

Gần tối Lục Gia Kiệt đạp xe ba bánh, chở Lục Chương và Lục Trân Trân hai về. Còn Tiết Mậu, đạp xe đạp chở Tiền Tiểu Tiểu.

 

Đạp xe ba bánh sân để xong, Lục Gia Kiệt liền đưa cái túi đeo chéo cho Lục Gia Hinh: "Đây là tiền hàng thu hôm nay, em cất kỹ."

 

Nói xong liền chuẩn .

 

Lục Gia Hinh : "Không vội, đợi ăn cơm xong hãy đếm."

 

Lục Gia Kiệt dám đợi đến muộn thế mới về, : "Trong tiệm nhiều quần áo như , trông coi, bằng kẻ trộm cạy cửa trộm hàng , tổn thất của chúng lớn ."

 

"Bây giờ mới tối, kẻ trộm to gan như . Người là sắt cơm là thép, một bữa ăn đói cồn cào, ăn xong hãy ."

 

Lục Gia Kiệt vội vàng lùa một bát cơm .

 

Lục Gia Hinh ăn cơm xong liền phòng đếm tiền. Bây giờ mệnh giá lớn nhất đều là tờ Đại Đoàn Kết (10 đồng), một túi tiền một đếm nửa ngày. Cô nhặt tờ Đại Đoàn Kết , đếm xong dùng túi đựng để trong ngăn kéo, tiền còn mang đến phòng khách gọi Tiết Mậu, Tiểu Thu bọn họ cùng đếm.

 

Đếm tiền rõ ràng xong, Tiểu Thu hưng phấn : "Cô út, chỗ tổng cộng một ngàn sáu trăm chín mươi hai đồng tám hào. Cô út, chúng tổng cộng kiếm bao nhiêu tiền?"

 

Cụ thể kiếm bao nhiêu tiền cái cách nào tính toán, bởi vì giá nhập mỗi mẫu quần áo khác giá bán cũng giống , ngoài còn tặng quà và giảm giá.

 

Tiểu Tiểu thấy Lục Gia Hinh lời nào, : "Biết kiếm , cần thiết kiếm bao nhiêu."

 

Cụ thể tính , chỉ thể tính con đại khái. Tờ Đại Đoàn Kết ba ngàn đồng, doanh thu hôm nay thiếu mấy đồng là bốn ngàn bảy. Cô cảm thấy lợi nhuận ba phần (30%) là , cho nên hôm nay kiếm đại khái hơn một ngàn bốn trăm .

 

Có chuyện đó, Lục Gia Hinh tiền cho bọn họ : "Mạnh hơn các em bày sạp bán đồ ăn sáng."

 

Tiết Mậu chút tiếc nuối : "Chị Hinh, nếu chúng thể từ phố Cao Đệ lấy hàng về bán, lợi nhuận ít nhất thể tăng gấp đôi."

 

Lục Gia Hinh , hỏi: "Thuốc của chị thể ngừng, ai Quảng Châu? Em và Năm ? Các chọn đồ nữ thế nào ?"

 

Định vị trong tiệm là phụ nữ trẻ tuổi, với mắt thẩm mỹ của Lục Gia Kiệt cô tin tưởng. Đến lúc đó chọn quần áo chất liệu hoặc kiểu dáng già nua, ngay cả chút lợi nhuận cũng .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-1983-bat-dau-tu-viec-gianh-lai-gia-san/chuong-136-khai-truong-hong-phat-bai-hoc-ve-tien-bac.html.]

Tiết Mậu hỏi khó.

 

Lục Gia Hinh : "Chúng cứ từng bước một, vội."

 

Nếu thể cô quá kém thì trực tiếp mở xưởng may ở Thâm Quyến , còn tới nơi mở cửa hàng. Có điều trải qua hơn ba tháng điều dưỡng thể rõ ràng hơn , năm ngoái về Bắc Kinh đến bây giờ chỉ khi trở trời cảm mạo một , cho nên cô nhất định tuân thủ nghiêm ngặt lời dặn của bác sĩ.

 

Ăn cơm xong, Lục Gia Hinh cho Lục Chương và Lục Trân Trân mỗi một bao lì xì. Trân Trân lấy, ở trong tiệm đều giúp gì.

 

Lục Gia Hinh xoa đầu Lục Trân Trân, : "Sao giúp gì, cháu tính toán còn nhanh hơn Tiểu Thu, hơn nữa còn sai nào."

 

Trước đó phát hiện Lục Trân Trân tính nhẩm , so sánh thì càng rõ ràng hơn. Đây là thiên phú, cho dù bằng cấp cao hơn cô bé như Tiểu Thu cũng so .

 

Lục Chương sớm trúng một bộ truyện tranh, chỉ tiếc tiền tiêu vặt đủ, cho nên nỡ từ chối: "Cô út, cô thể đừng cho ba cháu ?"

 

Lục Gia Hinh : "Ba cháu hỏi, cô sẽ chủ động ; nếu bọn họ hỏi tới cô cũng thể dối, điều cho bọn họ cho bao nhiêu."

 

Lục Chương nhận tiền bỏ túi.

 

Ra khỏi ngõ Lục Chương liền kịp chờ đợi mở bao lì xì , thấy bên trong là hai tờ Đại Đoàn Kết vui vẻ hét lên: "Cô út quá, cho bao lì xì to thế ."

 

Cậu bé tưởng cho năm đồng nhiều, ngờ cô út hào phóng như .

 

Lục Trân Trân cũng mở bao lì xì, cũng là hai tờ Đại Đoàn Kết, cô bé tít cả mắt: "Anh, tiền chúng đưa cho ba ."

 

Lục Chương lập tức xù lông, giọng cũng bất giác lớn hơn: "Không , thể đưa cho ba , bằng truyện tranh của sẽ còn nữa."

 

Lục Trân Trân híp mắt : "Anh thích bộ truyện tranh đó cả bộ ba đồng, hai mươi đồng nộp lên, bảo ba cho ba đồng mua truyện tranh."

 

"Ba thể cho tiền mua truyện tranh?" Lục Chương khổ sở . Ba phản đối sách ngoại khóa, đều là lén lút ở trường.

 

"Anh cứ ở nhà mang đến trường, ba chắc chắn phản đối."

 

Lục Chương thể bây giờ. Không đồng ý cô bé nộp tiền lên thì tiền của cũng giữ , theo lời cô bé chừng còn truyện tranh, bằng cái gì cũng .

 

Tiền Tiểu Tiểu thấy bé khổ sở, đưa chủ ý: "Lần em đừng lấy tiền, bảo chị Hinh mua cho em. Chị Hinh dễ chuyện, truyện tranh đồ chơi gì chắc chắn mua cho em."

 

Lục Chương thấy lời lập tức nhét bao lì xì cho Tiền Tiểu Tiểu, : "Chị Tiểu Tiểu, chị đưa tiền cho cô út em, nhờ cô giúp em mua truyện tranh. Tiền còn cứ gửi chỗ cô , đợi em tích cóp thêm chút nữa là thể mua giày trượt băng ."

 

Lục Trân Trân thấy giày trượt băng mắt cũng sáng lên, xoắn xuýt một chút cũng đưa bao lì xì cho Tiền Tiểu Tiểu. Cô bé mua đồ chơi truyện tranh, mua cho một chiếc váy.

 

Tiền Tiểu Tiểu sảng khoái đồng ý.

 

Lục Gia Hinh dự tính của hai em, chút cảm khái : "Cho nên vẫn là sinh con gái , tri kỷ hiếu thuận. Con trai lúc nhỏ nghịch ngợm lo cũng hết chuyện, lớn lên lập gia đình hiếu thuận còn xem con dâu."

 

Cha cô là tự do yêu đương kết hôn, khi cưới ân ái hạnh phúc, nhưng đó thường xuyên cãi cuối cùng đến bước đường ly hôn. Hai tái hôn xong mỗi sinh con, cũng giống như thường xuyên cãi . Cho nên cô chút bài xích với hôn nhân, cảm thấy tình cảm nồng nhiệt đến , kết hôn bước cuộc sống củi gạo dầu muối tình cảm sẽ phai nhạt biến mất. Cũng vì thế, yêu đương hai đều kết thúc bằng chia tay.

 

Nhìn thấy nhiều phản cảm việc nữ chính thuê Lục Gia Kiệt, ở đây giải thích một chút. Thứ nhất, Lục Gia Kiệt tuy khuyết điểm nhưng nữ chính thấy việc nguyên tắc, mà dùng lo lắng cuỗm tiền hoặc cuỗm hàng chạy mất, ngoài quen nhiều ngộ nhỡ kẻ gây sự thể giải quyết; thứ hai, Đinh Tĩnh cửa, Lục Gia Kiệt lo lắng nguyên ngược đãi, mỗi tuần đều đội sắc mặt lạnh lùng của con Đinh Tĩnh thăm hỏi, nữ chính cảm thấy đáng quý nên bao dung với hơn (điểm ít , dù Lục Nguyệt tự nhận là ); thứ ba, nữ chính mở cửa hàng quần áo kiếm tiền sinh hoạt là thuận tiện, chủ yếu rèn luyện Tiết Mậu và Tiểu Thu, xem xem hai là hạt giống ăn buôn bán .

 

 

Loading...