Trùng Sinh 1983: Bắt Đầu Từ Việc Giành Lại Gia Sản - Chương 121: Lục Gia Kiệt Trở Về

Cập nhật lúc: 2026-02-21 17:08:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lục Gia Hinh Lục Gia Kiệt râu ria xồm xoàm, quần áo nhàu nhĩ, tay xách nách mang, nhíu mày hỏi: “Sao về nhà ?”

 

Lục Gia Kiệt đặt năm cái túi lớn xuống, chỉ bốn cái trong đó : “Trong sò điệp khô, hải sâm, bào ngư, vi cá và tôm lớn, đều là những thứ em thích.”

 

Cũng may A Lạc và A Thăng cùng về, nếu một thể mang nhiều đồ như . Thực cũng thể gửi hàng, chỉ là thấy phí quá cao.

 

Lục Gia Hinh hề bảo Lục Gia Kiệt mang đồ, nhưng mang về thì cũng từ chối.

 

Lục Gia Kiệt đưa hết tiền còn cho Lục Gia Hinh, liếc vẻ mặt cô cũng vẻ gì vui, lúc mới : “Hinh Hinh, tiền thưởng của A Lạc và chú Giả họ đưa cho một chút, lát nữa sẽ mang đến nhà họ.”

 

Tiền hàng đó Lục Gia Hinh với là cô nhận, Lục Gia Kiệt thắc mắc nhưng hỏi thêm. trong thời gian gọi điện, phát hiện thái độ của Lục Gia Hinh lạnh nhạt hơn .

 

Lục Gia Kiệt sợ cô nghĩ nhiều, giải thích: “Gia đình sư phụ Giả đều đang chờ khoản tiền thưởng để sắm đồ Tết, mang đến cho họ sớm kẻo sốt ruột.”

 

Lương của bốn , mỗi cuối tháng Lục Gia Hinh đều bảo Tiết Mậu mang qua, nhưng tiền thưởng chắc chắn đợi xong việc mới đưa.

 

Lục Gia Hinh gật đầu: “Anh đợi một chút, em lấy tiền.”

 

Tiền thưởng của A Lạc và A Thăng bốn , cô chuẩn sẵn, vì tiền thưởng bằng nên cũng ghi tên. Đợi Lục Gia Kiệt nhận bốn phong bì, cô đưa cho một phong bì dày cộm: “Đây là của .”

 

Lục Gia Kiệt ngạc nhiên: “Tiền của , em đưa hết cho chị dâu năm của em ?”

 

Lục Gia Hinh : “Lúc đầu , cho năm phần trăm lợi nhuận ròng, đó cần thì thôi. Chỉ là việc kinh doanh ban đầu em định sáu nghìn đôi là về, là vì nên mới hai vạn đôi, kiếm nhiều hơn gấp đôi. Kiếm nhiều tiền như , em tự nhiên thưởng cho .”

 

Lục Gia Kiệt vội xua tay: “Lúc đó giúp em , nhưng đãi ngộ là năm trăm tiền lương, kiếm tiền thì cũng như A Lạc họ, nhận ba tháng tiền thưởng là .”

 

“Gia Hinh, ba nghìn là lương ba năm của ở xưởng giày, đây dám nghĩ một tháng thể kiếm nhiều tiền như . Không thể vì của em mà chiếm lợi của em như , nếu thật sự lấy, thì .”

 

Lục Gia Hinh một tiếng, : “Sáu bản thiết kế em đưa cho Tô Hạc Nguyên, xưởng giày nhà bán kiếm ít, chắc còn kiếm nhiều hơn. Ngày Tết Nguyên Đán qua đây, cho em một phong bì lớn một vạn, là phần thưởng của công ty. Anh xem, các công ty lớn cũng đều chế độ như , thể vì là của em mà bạc đãi .”

 

Người năng lực thì nhiều, nhưng cũng hưởng nhiều, nếu ai bằng lòng việc cho . Lục Gia Kiệt là của cô, cũng là cơ hội cô cho, nhưng những gì đáng cho thì thể keo kiệt. Tuy giận miệng kín, nhưng chuyện nào chuyện đó.

 

Lục Gia Kiệt thái độ kiên quyết, nhất định nhận tiền : “Lúc đầu ba nghìn thì là ba nghìn, thêm một xu cũng nhận.”

 

Lục Gia Hinh : “Nếu lấy, lát nữa em sẽ bảo Tiết Mậu mang đến cho chị dâu năm.”

 

Số tiền Mã Lệ Lệ đưa cho nhà đẻ, là vay của đồng nghiệp và bạn của Lục Gia Kiệt. Bây giờ sắp đến Tết, Lục Gia Kiệt về, những đó chắc chắn sẽ đến nhà đòi nợ, tiền mà đưa cho cô , Lục Gia Kiệt đừng hòng thấy một xu.

 

Lục Gia Kiệt chút buồn, em gái thật sự xa cách với , chỉ là hơn một tháng nay nghĩ thế nào cũng hiểu rốt cuộc sai ở . Anh trong lòng chút chua xót, buồn bã hỏi: “Trong là bao nhiêu tiền?”

 

Lục Gia Hinh : “Lần kiếm khá nhiều, em thưởng cho năm nghìn. Anh còn nợ em hai nghìn, nên trong túi là ba nghìn.”

 

Lục Gia Kiệt cũng câu nệ, thấy từ chối liền nhận: “Số tiền cứ để ở chỗ em , ngày mai sẽ qua lấy.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-1983-bat-dau-tu-viec-gianh-lai-gia-san/chuong-121-luc-gia-kiet-tro-ve.html.]

tiền , sẽ trả tiền nợ cả. Anh thực rõ, Lục Gia Quang con đông, chi tiêu lớn, trong tay nhiều tiền, tám trăm đó chắc là phần lớn tiền tiết kiệm của gia đình.

 

“Được.”

 

Lục Gia Kiệt mang bọc còn về nhà, về đến nhà tắm rửa xong liền ngoài. Trước tiên đến quán mì ăn một bát mì đả lỗ nóng hổi, đó đến nhà Sa Hướng Dương và sư phụ Giả.

 

Sáu trăm đồng bây giờ là một khoản tiền lớn, hai gia đình nhận tiền đều vui mừng khôn xiết. Đặc biệt là vợ của sư phụ Giả vô cùng cảm kích Lục Gia Kiệt, nhà họ vì hai con trai lượt kết hôn mà nợ hơn tám trăm. Chồng Dương Thành ba tháng, nợ trong nhà trả hết, còn dư. Chồng bây giờ còn ở Dương Thành, thêm một năm nữa thì tiền cưới vợ cho con trai út cũng kiếm đủ, đợi con trai út kết hôn, thì việc lớn trong nhà xong.

 

Vợ sư phụ Giả nhét hai cây lạp xưởng cho Lục Gia Kiệt, thấy từ chối liền nhét thẳng tay : “Đây là tự , mang về thêm món ăn.”

 

Vì nợ nhiều như , ngày thường họ dám mua món ăn ngon, chỉ sợ . Năm nay khác, cuối năm thể trả hết nợ liền phơi một ít lạp xưởng. Năm nay nhà họ, cuối cùng cũng thể ăn một cái Tết no đủ.

 

Cuối cùng là đến nhà A Lạc.

 

Đến nhà họ, A Lạc đang chuẩn ngủ bù, đến đưa tiền, A Lạc : “Vội gì, hai ngày nữa đưa cũng .”

 

Lục Gia Kiệt đưa tiền cho A Lạc, đó xuống : “Sớm muộn gì cũng đưa, đưa sớm, các bác cũng sớm sắm sửa đồ Tết.”

 

Mẹ A Lạc đếm xong tiền, vui vẻ nhà bưng hạt dưa và lạc: “Gia Kiệt, tối nay ở nhà ăn cơm nhé.”

 

Lục Gia Kiệt lắc đầu, lát nữa đón hai đứa con.

 

Mẹ A Lạc mặt đầy hóng hớt hỏi: “ A Lạc các kiếm ít, em gái lì xì cho ? Cho bao nhiêu? Em gái hào phóng như , chắc sẽ cho một phong bì lớn nhỉ? Vừa trả hết nợ nhà .”

 

A Lạc cảm thấy quá, Lục Gia Hinh trả đủ lương và thưởng hứa là , cho Lục Gia Kiệt bao nhiêu cũng liên quan đến họ: “Mẹ, cái áo của bà hàng xóm ? Bây giờ tiền thưởng của con cũng nhận , mau mua .”

 

Mẹ A Lạc cũng tức giận, tủm tỉm ngoài.

 

Đợi bà , A Lạc hạ giọng hỏi: “Em gái Gia Hinh tại tức giận như , bây giờ nguyên nhân ?”

 

Anh cũng giống Lục Gia Kiệt, hiểu. Mã Lệ Lệ vay tiền cô để bù đắp cho nhà đẻ, cho vay là , tại tức giận đến .

 

Lục Gia Kiệt thở dài một : “Đến chỗ Gia Hinh, nó còn giữ cơm cho , đưa tiền xong là bảo mau về nhà.”

 

“Vậy thì vẫn hỏi cả của , em gái Gia Hinh , chắc sẽ .”

 

Lục Gia Kiệt chuyện với A Lạc một lúc đến nhà họ Mã đón con. Lần đến khu tập thể, thấy chủ động chào hỏi. Lúc lên lầu gặp con trai của hàng xóm nhà họ Mã, hai đây quan hệ khá , nên ở hành lang chuyện.

 

Ở Dương Thành ba tháng, chỉ mở rộng tầm mắt, mà con cũng rèn luyện. Lúc chuyện với khác, đối phương cảm thấy tinh thần của khác .

 

Đang chuyện, một giọng quen thuộc vang lên bên tai : “Gia Kiệt, Gia Kiệt con về . Con bé cũng thật là, ngoài trời lạnh như , chuyện thì nhà !”

 

Nụ mặt Lục Gia Kiệt lập tức biến mất.

 

 

Loading...