Trùng Sinh 1983: Bắt Đầu Từ Việc Giành Lại Gia Sản - Chương 120: Bán Hết Hàng
Cập nhật lúc: 2026-02-21 17:08:53
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tết Nguyên Đán qua hai ngày, Lục Gia Hinh đến tiệm tạp hóa gọi điện, thấy chị Trần đang khoe đôi giày da mới mua với bà chủ tiệm.
Chị Trần nhấc chân lên khoe đôi giày: “A Lệ, ?”
Bà béo đôi giày da mắt rời, nhưng miệng : “Đẹp thì ích gì? Lại ấm, bằng đôi giày bông của !”
Chị Trần tay trái vịn tường, tay cởi giày , lột lớp lót bên trong để lộ lớp lông cừu: “Thấy ? Lông dày như , chân ấm lắm.”
Lục Gia Hinh kiểu giày da là do cô tìm xưởng gia công . Mẫu dùng da nhân tạo, giá thấp nhất.
Bà béo đưa tay sờ thử, lông dày mềm, bà thích, cũng mua một đôi: “Chị mua ở , bao nhiêu một đôi?”
Chị Trần đây là mua ở phố Tú Thủy: “Chồng hôm qua mua đồ ở đó, thấy đang tranh mua giày da. Anh sợ lạnh, bán giày giày ấm chống nước nên mua một đôi.”
Lúc đầu chồng mua giày cho , chị Trần còn mắng lãng phí tiền, chủ yếu là mắt thẩm mỹ của chồng chị , mua đồ món nào khiến chị thích. Đợi đến khi thấy đôi giày, thật sự bất ngờ.
“Bao nhiêu một đôi?”
“Ra giá tám mươi tám, mặc cả mãi mới sáu mươi sáu tám.”
Giá sỉ ba mươi tư, bán sáu mươi tám, giá thực cũng . đây là da nhân tạo, giá chắc chắn sẽ quá cao. Tô Hạc Nguyên bán sỉ cho những mua ở Bắc Kinh, mua cũng kiếm lời. Đương nhiên, đây bao gồm Hồng Kông, đối phương kênh phân phối như thể ghen tị .
Bà béo thích, quyết định cũng mua một đôi để .
Tiết Mậu tin , chiều hôm đó liền đến phố Tú Thủy, về nhà chút buồn bực với Lục Gia Hinh: “Chị Hinh, giày da chúng , giày da cừu non một trăm tám mươi tám một đôi, giày da cừu một trăm sáu mươi tám một đôi, da nhân tạo tám mươi tám một đôi. Giá , cao hơn gấp đôi giá chúng bán.”
Lục Gia Hinh cảm thấy bình thường: “Người vận chuyển từ Dương Thành đến đây, phí vận chuyển và phí nhân công là một khoản chi phí lớn. Vận chuyển đến Bắc Kinh bán sỉ cho , qua một tay kiếm một khoản.”
Cô rõ, Tô Hạc Nguyên là vì thích thiết kế của mấy mẫu giày đó nên ép giá quá. Nếu , gã đạo lý mà trực tiếp lấy mẫu giày , cô sẽ kiếm nhiều như .
Tiết Mậu cũng thấy đúng, nhưng vẫn cảm thấy quá đáng: “Chị, giá vốn và giá bán chênh lệch quá lớn.”
Lục Gia Hinh : “Đó là vì một bước. Đợi năm hàng nhái , ít nhất giảm ba bốn phần. Tuy vẫn sẽ lời, nhưng chắc chắn nhiều như .”
Thời đại ngành may mặc vốn dĩ là ngành siêu lợi nhuận. Lô giày họ sản xuất kiểu dáng mới lạ, chất lượng ấm, bây giờ trời lạnh là . Cộng thêm bán quảng cáo đây là hàng hiệu từ Hồng Kông, giá một trăm tám mươi tám nhiều cũng thấy đắt. Phải ở Bách Hóa Đại Lầu, kiểu dáng còn bằng, mà giày mùa đông cũng một trăm tám chín mươi, thậm chí hai trăm.
Tiết Mậu tính toán, cho dù giảm ba phần vẫn lời, chỉ là cao như thôi. Mặc dù giày Tô Hạc Nguyên bao trọn, nhưng Tiết Mậu vẫn thường xuyên chạy phố Tú Thủy để tìm hiểu tình hình bán hàng.
Mấy ngày , Tiết Mậu : “Chị, giày của chúng bán hết hàng , nhiều mua mà mua . Chị, giàu ở Bắc Kinh nhiều ?”
Chưa đến da cừu non, ngay cả da nhân tạo giá ưu đãi cũng sáu mươi tám, giá là lương một tháng của một .
Lục Gia Hinh : “Đây là thủ đô, hơn nữa bây giờ kế hoạch hóa gia đình, nam nữ trẻ chỉ sinh một con, áp lực cuộc sống nhẹ nhiều. Có tiền trong tay, mua một đôi giày ý thực dụng để đón Tết cũng tiếc.”
Thời nào cũng thiếu giàu. Hai mươi năm nhiều nơi vẫn thoát nghèo, nhưng một nơi xa hoa trụy lạc .
Tiểu Thu hỏi: “Cô út, giày bán hết , ba con và chú năm vẫn về?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-1983-bat-dau-tu-viec-gianh-lai-gia-san/chuong-120-ban-het-hang.html.]
Còn một tuần nữa là nghỉ học, Lục Gia Hinh trời quá lạnh, nghỉ học sẽ bán hàng nữa. Ở việc gì , cô bé về nhà, ở nhà cảm thấy gì, ngoài lâu như nhớ ông bà nội và .
“Chắc là mấy ngày nữa sẽ về.”
Trước khi Tiểu Thu đến Bắc Kinh hẹn với Lục Gia Tông, đợi khi giày giao hết, việc gì , sẽ đến Bắc Kinh đưa Tiểu Thu về nhà.
Nói Tào Tháo, Tào Tháo đến. Bà béo ở ngoài gọi: “Lục Gia Hinh, điện thoại của cô, năm phút nữa sẽ gọi , cô nhanh lên.”
“Đến đây, đến đây.” Lục Gia Hinh đáp.
Điện thoại là của Lục Gia Kiệt, mua vé xe về, bốn ngày nữa là về đến nhà: “Anh hai tự về, năm nay về quê ăn Tết, Tiểu Thu cùng .”
Theo kế hoạch ban đầu, Lục Gia Tông sẽ đến Bắc Kinh đón Tiểu Thu về quê. Lục Gia Kiệt chuẩn về quê ăn Tết, thì đúng là cần đến Bắc Kinh.
Lục Gia Hinh : “Đợi về, mời sư phụ Giả và A Lạc họ ăn cơm, thời gian qua vất vả cho họ .”
Lục Gia Kiệt : “Sư phụ Giả và Hướng Dương tìm việc ở đây, kiếm thêm chút tiền nên về ăn Tết. Tiền thưởng của họ, đợi về sẽ giao cho gia đình họ.”
Lương Lục Gia Hinh trả hết, tiền thưởng thì , đợi Lục Gia Kiệt về sẽ đưa cho họ.
“Vậy A Lạc và A Thăng thì ?”
Lục Gia Kiệt hai họ sẽ về Bắc Kinh cùng : “Họ tiền kiếm hết, kiếm tiền thì năm , Tết chắc chắn ở cùng gia đình.”
Chủ yếu là vé xe Lục Gia Hinh bao, cần họ tự bỏ tiền. Cộng thêm xa nhà mấy tháng cũng nhớ gia đình. Đương nhiên, quan trọng nhất là hai cảm thấy Lục Gia Hinh năng lực như , chắc chắn sẽ còn giúp đỡ Lục Gia Kiệt, thì họ cứ theo Lục Gia Kiệt là .
“Vậy các đường cẩn thận.”
Tiểu Thu ba thể đến đón, chút lo lắng hỏi: “Cô út, chú năm thật sự sẽ về quê ăn Tết ? Con nhớ ông bà nội, và bé Nannan họ lắm.”
“Chú năm của con , thì chắc chắn sẽ về quê ăn Tết.”
“Cô út, còn chị?” Tiểu Thu hỏi. Ở đây hơn hai tháng, cô bé quan hệ giữa Lục Gia Hinh và Lục Hồng Quân căng thẳng, ăn Tết cùng gần như là thể.
Lục Gia Hinh : “Năm đầu tiên dọn đến đây, chắc chắn ăn Tết ở nhà . Đến lúc đó xem , thể mời cả chị dâu cả qua cùng .”
Năm đầu tiên dọn nhà mới, theo phong tục là ăn Tết ở nhà mới, nếu cô đưa Tiết Mậu và Tiền Tiểu Tiểu đến nhà cả ăn Tết cũng . Đối với Lục Gia Quang, cô thật lòng kính yêu.
Tiểu Thu vỗ đầu : “Xem con , quên mất chuyện quan trọng như . Cô út, Tết con còn theo chú năm về Bắc Kinh, cùng chú Tiết Mậu bán đồ ăn sáng.”
Đây là thăm dò, xem Lục Gia Hinh đồng ý để cô bé tiếp tục theo Tiết Mậu bán đồ ăn sáng .
Lục Gia Hinh thể ý tứ, : “Chỉ cần con sợ vất vả, thì cứ theo chú năm của con qua đây.”
“Không vất vả, một chút cũng vất vả.”