Trùng Sinh 1983: Bắt Đầu Từ Việc Giành Lại Gia Sản - Chương 119: Lời Mời
Cập nhật lúc: 2026-02-21 17:08:52
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Hạc Nguyên vô cùng kinh ngạc: “Lục cô nương cả Tân Hồng Cơ Địa Sản?”
Người sáng lập Tân Hồng Cơ Địa Sản là đầu gia tộc Quách, một trong tứ đại gia tộc, hiện là một trong những công ty phát triển bất động sản lớn nhất Hồng Kông, ba mươi năm vẫn nổi danh trong giới bất động sản Hồng Kông.
Lục Gia Hinh : “ ở Dương Thành cũng nhờ hỏi thăm, Tân Hồng Cơ Địa Sản là cổ phiếu chất lượng. Dù bây giờ tiền trong tay cũng đủ dùng, tiền cứ mua cổ phiếu Tân Hồng Cơ Địa Sản. tin rằng cùng với tiến triển của các cuộc đàm phán, thị trường chứng khoán sẽ sớm thoát khỏi giai đoạn ảm đạm và trở thị trường tăng giá.”
Tô Hạc Nguyên bất giác thẳng : “Lục cô nương còn quan tâm đến chính trị.”
Ba và em trai đều quan tâm đến chính trị, nên gì về những đổi chính sách. Lục Gia Hinh là một cô nương nhỏ mà chỉ quan tâm thời cuộc còn nhạy bén như , thật tầm thường.
Lục Gia Hinh : “Bây giờ gì, mỗi ngày chỉ báo, tin tức để g.i.ế.c thời gian thôi.”
Sau khi kiếm một khoản lớn, Tô Hạc Nguyên cảm thấy Lục Gia Hinh là nhân tài, lôi kéo cô: “Lục cô nương, cô cũng mở nhà máy ở Thâm Quyến ?”
Lục Gia Hinh còn cơ hội hợp tác với Tô Hạc Nguyên, nên cũng giấu giếm: “ dự định , nhưng bây giờ còn nhỏ tuổi, sức khỏe cũng , đợi trưởng thành hãy .”
Tô Hạc Nguyên : “Lục cô nương, chúng thể hợp tác. bỏ tiền mở nhà máy, mua sắm thiết , cô phụ trách thiết kế kiểu dáng quần áo, giày dép.”
Lục Gia Hinh mỉm : “Tô , xin , bây giờ chỉ dưỡng bệnh. Đại phu dặn dặn cần tĩnh dưỡng, mệt mỏi.”
Cô danh tiếng, quần áo thiết kế đến mấy cũng bán giá cao. Làm áo cưới cho khác, chuyện thiệt thòi như , cô sẽ .
Tô Hạc Nguyên thấy vẫn thuyết phục cô, liền tung chiêu cuối: “Lục cô nương, cô bao giờ nghĩ đến việc đến Hồng Kông phát triển ?”
“Ở đại lục quá nhiều quy tắc, hơn nữa đa đều cho rằng phụ nữ nên ở nhà chăm chồng dạy con, nếu phấn đấu sự nghiệp sẽ chỉ trích, nổi bật khó. Hồng Kông thì khác, chỉ cần cô năng lực, gan , bất kể nam nữ đều thể nhanh ch.óng thành công.”
Vì quá kinh ngạc, Lục Gia Hinh sững ba giây. Ba mươi năm đến Hồng Kông định cư tương đối dễ dàng, nhưng bây giờ vô cùng khó, trừ khi vượt biên. Rõ ràng, Tô Hạc Nguyên thể để cô vượt biên.
Tô Hạc Nguyên : “Lục cô nương, nếu cô đến Hồng Kông, thể giúp cô.”
Hồng Kông và đại lục bây giờ thể là một trời một vực, Lục Gia Hinh tự nhiên , đến đó cô thể chút e dè mà thể hiện tài năng. Không giống như ở đây, đều cho rằng cô , dội gáo nước lạnh thì thôi, thậm chí còn ngăn cản cô.
Lục Gia Hinh nhanh ch.óng bình tĩnh , : “Tô , đại phu nếu điều dưỡng cơ thể cho , chỉ ảnh hưởng đến tuổi thọ mà còn để di chứng, cả ngày bạn với t.h.u.ố.c. Tiền lúc nào cũng thể kiếm và kiếm hết, nhưng cơ thể mà suy sụp thì bao nhiêu tiền cũng cứu , trở thành bệnh tật, càng c.h.ế.t trẻ.”
Những sự kiện lớn xảy trong những năm tám mươi, chín mươi cô rõ, nhưng xu hướng phát triển tương lai và những sự kiện lớn năm 2000 thì cô . Cô tích lũy vốn ban đầu, dựa sự tiên tri thể dễ dàng kiếm tiền tiêu cả đời hết. Vì , dưỡng bệnh là quan trọng nhất, kiếm tiền vội.
Tô Hạc Nguyên hỏi: “Nói , đợi cô khỏe , cô sẽ đồng ý đến Hồng Kông?”
Lục Gia Hinh gật đầu : “Đương nhiên là , chỉ là sức khỏe hiện tại của … Chuyện vội , đợi khỏe hãy .”
Tô Hạc Nguyên hiểu ý cô: “Lục cô nương, khoa thiết kế thời trang của Đại học Bách khoa Hồng Kông giỏi. Nếu cô thể thi đỗ trường , sẽ giúp ích nhiều cho cô .”
Suy nghĩ của Lục Gia Hinh đổi: “Đại học chắc chắn sẽ đăng ký chuyên ngành tài chính.”
Tô Hạc Nguyên cũng vội, còn lâu cô mới thi đại học, thể từ từ khuyên. Hoặc đến Hồng Kông đưa cô đến khoa thiết kế tham quan một vòng, thể sẽ đổi ý định.
Tiễn , Lục Gia Hinh đổ tiền trong phong bì bàn. Tổng cộng mười cọc, mỗi cọc một nghìn. Lại thưởng một vạn Hoa tệ, ông chủ cũng khá hào phóng.
Ngay lúc cô cất tiền chuẩn nhà, Tiền Tiểu Tiểu và Tiểu Thu hai . Tiền Tiểu Tiểu phong bì dày cộm bàn: “Chị Hinh, đây là gì ?”
“Tiền.”
Mắt Tiền Tiểu Tiểu sáng lên: “Dày như , chắc mấy nghìn nhỉ?”
Tiểu Thu chút lo lắng: “Cô út, tại cho chị tiền? Cô út, tiền và đồ của khác thể tùy tiện nhận. Ở làng chúng em đây một cô nương, nhận một chiếc đồng hồ của một thanh niên trí thức tặng, đàn ông đó khăng khăng là sính lễ. Mặc dù gia đình cô nương trả đồng hồ, nhưng danh tiếng của cô nương hủy hoại, cuối cùng chỉ thể lấy chồng xa.”
Tiền Tiểu Tiểu cảm thấy suy nghĩ của Tiểu Thu vấn đề: “Đồng hồ và tiền giống . Mấy năm kết hôn, nhà điều kiện nếu coi trọng nhà gái, sẽ chuẩn đồng hồ, xe đạp, máy may, ba món đồ lớn sính lễ. Chuyện còn , cô gái mà chị thể ? Đã mà còn nhận đồng hồ của gả, rõ ràng là vấn đề.”
Cô bé cảm thấy Lục Gia Hinh thuê cả vệ sĩ, thể nào tự dưng nhận tiền của khác.
Tiểu Thu cảm thấy Tiểu Tiểu lý, chỉ là đây tại nghĩ đến những điều : “Cô út, xin , em nên nhiều lời.”
Lục Gia Hinh : “Không , đừng hỏi nữa là .”
Tiểu Thu gật đầu lia lịa, trong lòng quyết tâm thắc mắc hiểu sẽ hỏi Tiểu Tiểu.
Tiền Tiểu Tiểu phong bì dày cộm, trong lòng đấu tranh một lúc : “Chị Hinh, em thể ứng hai tháng lương ? Em gửi ít tiền về nhà, mua cho ba một bộ quần áo mới, mua thêm ít đồ Tết ngon.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-1983-bat-dau-tu-viec-gianh-lai-gia-san/chuong-119-loi-moi.html.]
Lục Gia Hinh lương tháng của cô bé tiêu sạch, liền cầm phong bì nhà, ngoài đưa cho cô bé mười tờ đại đoàn kết: “Gửi chẵn cho .”
Tiền Tiểu Tiểu nhận tiền, đắc ý : “Bây giờ em thể kiếm tiền , đợi về nhà ba chắc sẽ lải nhải em nữa.”
“Hôm nay bưu điện cũng nghỉ, ngày mai để Tiểu Thu cùng em.”
Tiền Tiểu Tiểu vui vẻ đồng ý.
Sau khi rời khỏi nhà Lục Gia Hinh, Tô Hạc Nguyên đến nhà Tô Hồng Anh.
Thấy cứ chằm chằm mặt , Tô Hồng Anh nhịn sờ mặt hỏi: “Sao , mặt cô dính gì ?”
Tô Hạc Nguyên lắc đầu: “Không , cô vẫn xinh như xưa.”
Tô Hồng Anh bật : “Hôm nay thế? Miệng như bôi mật, đừng là cháu gây họa nhé. Gây họa thì tự xử lý, cô giúp .”
Đây là một câu đùa. Hai đứa cháu, Hạc Nguyên từ nhỏ chững chạc, bao giờ khiến họ lo lắng, còn Tô Hạc Minh thì vô tư lự như một đứa trẻ bao giờ lớn.
Tô Hạc Nguyên : “Cháu đến đường Quang Minh, Lục Gia Hinh tiếp tục cung cấp bản thiết kế cho chúng , cháu sẵn sàng trả giá cao. Cô từ chối, sức khỏe , chịu mệt mỏi.”
Nếu cô của thời trẻ danh y điều trị, cơ thể sẽ yếu ớt như , những năm qua cũng sẽ bệnh tật liên miên rời t.h.u.ố.c. Vì , Lục Gia Hinh điều dưỡng cơ thể, thể hiểu và sẵn sàng chờ đợi.
Tô Hồng Anh đồng tình với lời : “Nó năm nay mới mười lăm tuổi, kiếm tiền mà nhiều cả đời cũng kiếm . Có nhiều tiền như mà còn vì tiền mà bất chấp sức khỏe, đó là ngu ngốc.”
Trước đây kéo cái bệnh tật ăn thể hiểu , dù Lục Hồng Quân đáng tin cậy, Đinh Tĩnh độc ác. Bây giờ còn lo lắng gì, thì chắc chắn đặt việc dưỡng bệnh lên hàng đầu.
Tô Hạc Nguyên suy nghĩ của : “Cô, Lục Gia Hinh tuy còn nhỏ nhưng thông minh, cháu bây giờ thiếu .”
“Cháu thu phục Lục Gia Hinh?”
Tô Hạc Nguyên : “Cháu đưa cô đến Hồng Kông. Cô yên tâm, cháu sẽ bạc đãi cô .”
Tô Hồng Anh nhẹ một tiếng: “Con bé dựa một tin đồn thật giả khó phân, đầy ba tháng biến một vạn thành hơn bảy mươi vạn. Hạc Nguyên, cả Trung Quốc cũng tìm nhân tài thứ hai như , cháu nghĩ nó sẽ chịu trướng khác ?”
Từ lúc Lục Gia Hinh cầm đồ trang sức để gom tiền đến khi Tô Hạc Nguyên bao trọn lô giày của cô, bộ quá trình vợ chồng họ đều rõ. Mỗi bước đều chính xác, như thường thể khống chế . Chồng bà nhắc đến đứa trẻ đều là khen ngợi, còn nếu bồi dưỡng chắc chắn sẽ là rường cột của quốc gia.
Lời khuyên của Tô Hồng Anh là kết giao với Lục Gia Hinh, cơ hội thì hợp tác. Còn ý định thu phục thì nên dẹp bỏ sớm, thể nào.
Tô Hạc Nguyên thừa nhận Lục Gia Hinh năng lực, là nhân tài, nhưng cảm thấy đ.á.n.h giá của cô quá cao.
Tô Hồng Anh : “Hạc Nguyên, Lục Gia Hinh năm nay mới mười lăm tuổi, tương lai của nó vô hạn khả năng. Sau thể kinh doanh, nhưng cũng thể chính trị.”
Tô Hạc Nguyên thể tin nổi bà: “Cô, cô Lục Gia Hinh thể theo con đường quan lộ? Tính cách như nó, hợp với quan lộ ?”
Tô Hồng Anh cảm thấy suy nghĩ của quá hạn hẹp: “Lục Gia Hinh năng lực, mưu kế, bản lĩnh, như theo con đường quan lộ cũng nhất định sẽ nên thành tích. Còn tính cách nó hợp, nó mới mười lăm tuổi, xuống cơ sở rèn luyện vài năm là .”
Tô Hạc Nguyên hiểu , bây giờ trọng tâm của đất nước là phát triển kinh tế, Lục Gia Hinh tầm độc đáo bản lĩnh, nên chú của bồi dưỡng cô.
Suy nghĩ một lát, Tô Hạc Nguyên : “Cô, Lục Gia Hinh đại học cô chuẩn đăng ký chuyên ngành tài chính. Vừa cháu hỏi cô đến Thâm Quyến mở nhà máy , cô .”
Tô Hồng Anh : “Chú của cháu chỉ cảm thấy nó là nhân tài thể đào tạo, suy nghĩ đó. cô thấy với tính cách của nó, khả năng kinh doanh lớn hơn.”
“A Nguyên, nó chắc chắn sẽ tự chủ, thể thuê cho khác.”
Từ lựa chọn của Lục Gia Hinh thể thấy. Cô tài năng thiết kế nhưng nghĩ đến việc đăng ký chuyên ngành thời trang, mà đăng ký chuyên ngành tài chính.
Tô Hạc Nguyên cảm thấy bà lý, gật đầu: “Cô, nếu Lục Gia Hinh đến Hồng Kông, cháu sẽ tìm cách khuyên cô ở Hồng Kông về. Chỉ ở đó, cô mới thể phát huy hết tài năng của .”
Lục Gia Hinh chịu trướng khác, thì trở thành đối tác.
Tô Hồng Anh cũng cảm thấy với bản lĩnh của Lục Gia Hinh, ở đại lục thể phát huy, đến Hồng Kông sẽ như cá gặp nước. Bà : “Chuyện do nó tự nguyện, thể ép buộc.”
Tô Hạc Nguyên bày tỏ thái độ: “Chắc chắn sẽ . Mẹ cô là ân nhân cứu mạng của Diệc Trần, cháu đối với cô như em gái ruột.”
Câu trả lời khiến Tô Hồng Anh hài lòng.